Hôm nay,  

Khẩu Xuất, Khẩu Nhập

21/10/199900:00:00(Xem: 6982)
Các ông Cộng sản Hà Nội không thích hội nhập hội xuất vì sợ mất độc lập, điều đó cũng dễ hiểu. Nhưng hãy hỏi các ông có thích xuất nhập khẩu không, các ông gật đầu cái rụp. Trừ phi anh làm kinh tế ốc đảo để thụt lùi về nền kinh tế thiên niên kỷ trước, anh không thể khước từ giao thương quốc tế vì đó là cái chìa khóa vàng của phát triển. Vậy tại sao Hà Nội nhập nhằng mãi vẫn không ký Hiệp ước Mậu dịch để bình thường hóa quan hệ thương mại với Mỹ"
Nói Hà Nội sợ hội nhập là nói oan cho họ, vì họ đã tỏ ra rất thích hội nhập. Năm 1995, Hà Nội gia nhập ASEAN (Đông Nam Á) hãnh diện khoe đây là thắng lợi lớn trên mặt trận ngoại giao để hội nhập với thế giới bên ngoài. Nhưng đến năm 1999 Việt Nam chính thức gia nhập cộng đồng lớn APEC (Á châu-Thái Bình Dương), không thấy mấy ông Hà Nội mở cờ gióng trống ăn mừng. Các ông đã thấy thấm vì chuyện mua danh cầu lợi nhiều khi rất mắc tiền. Vậy có thứ hội nhập nào làm đảng Cộng sản Việt Nam thỏa mãn không" Có, và các ông Cộng sản đã hội nhập rất hăng say, toàn bộ toàn diện đến 100%. Đó là vụ hội nhập với Cộng đồng Kinh tế Comecon của khối Cộng sản do Liên Sô cầm đầu khi nó còn sống.
Hội nhập với Comecon làm các ông Cộng sản Việt Nam sướng, vì càng hội nhập nó càng củng cố chỗ ngồi của các ông chớ không sợ “mất độc lập và chủ quyền”. Chỉ có khổ là loại hội nhập này hơi mắc tiền cho dân Việt Nam. Trong cái rọ Comecon, Việt Nam được quyền xuất cảng ưu tiên sang Liên Sô những tài nguyên quý thời đó để thu được đồng “rúp hoán chuyển” với điểm đặc biệt là đồng rúp này được tính ra đô la Mỹ với cái giá tưởng tượng do Moscow ấn định. Thí dụ nếu trên thực tế 1 đồng rúp đó giá trị chỉ bằng nửa đồng đô la Mỹ thì Liên Sô tính nó bằng 1 đô la, có khi hơn. Nếu than đá Cẩm Phả bán cho nước ngoài thu được đô la Mỹ, Việt Nam cũng không được cầm mà phải đem nộp ông Liên Sô giữ giùm, tính theo giá “đồng rúp hoán chuyển”. Đã vậy Hà Nội cũng không được sờ đến đồng rúp quý hóa này vì còn cần phải mua vũ khí quân trang đánh Mỹ cứu Liên Sô. Và ở đây cán cân chi phó bao giờ cũng lệch, tiền thu vào không đủ để mua vũ khí nên Liên Sô phải viện trợ bằng cách... cho vay, rút cuộc Hà Nội nợ Liên Sô hơn 10 tỷ “rúp hoán chuyển”. Liên Sô chết, nhưng nợ không chết vì chế độ Nga của Yelstin vẫn đòi, Việt Nam phải è cổ ra trả 10 tỷ đồng rúp “viện trợ” đó.

Tóm lại các ông Cộng sản Hà Nội không sợ hội nhập, họ chỉ thích chọn hội nhập. Cái hội nhập nào củng cố được quyền hành cai trị, giữ vững được chỗ ngồi ăn miếng đỉnh chung, Hà Nội sẽ nhào vô liền dù có làm thiệt hại đến nền kinh tế cả nước, các ông cũng sẵn sàng hy sinh. Đó là lý do tại sao Hà Nội khựng lại trước kế hoạch hội nhập kinh tế thế giới, khởi đầu bằng bản Hiệp ước Mậu dịch với Mỹ. Bây giờ thì sao" Ký hay không ký chưa thành vấn đề vì Hà Nội còn hy vọng tìm đường thoát, hội nhập ở chỗ khác may ra không mất chỗ ngồi. Sách lược hội nhập với Liên Âu đã thất bại, vô kế khả thi vì các ông Âu Châu còn làm dữ hơn Mỹ. đòi điều kiện ưu tiên là phải có nhân quyền. Nếu tôn trọng nhân quyền thì làm sao bảo đảm cho sự trường tồn của chế dộ độc tài đảng trị đây"
Hà Nội liền quay hướng khác. Mới đây báo Quân đội Nhân dân, cái loa của phe bảo thủ giáo điều, bỗng nhiên ca tụng Thủ tướng Obuchi và chính phủ liên minh mới của Nhật Bản. Chỉ khổ nỗi Nhật Bản vẫn đòi phải cho quốc doanh và tư doanh bình đẳng, có sân chơi đồng đều, nhất là vẫn khăng khăng đòi phải kiểm kê sổ sách 100 quốc doanh lớn nhất theo tiêu chuẩn quốc tế. Làm như vậy quốc doanh sống sao nổi, chết hết tham nhũng chớ còn gì nữa. Các trí tuệ siêu việt trên tầng chóp bu lại xoay kế khác. Lần này Hà Nội tính đến một nước cờ mới. Nếu hội nhập với phương xa có nguy cơ mất chỗ ngồi, hội nhập với phương gần như ASEAN cũng không nên cơm cháo gì, tại sao không hội nhập luôn với “phe ta” tuy đã cũ nhưng lại sát biên giới và có cái lợi là không sợ mất chỗ ngồi" Sát biên giới Việt Nam trước hết có Trung Quốc, sau có Lào, kế đến Cam Bốt. Giao thương xuất cảng qua biên giới thật dễ, tuy ít oi nhưng cũng cầm chừng được cho khỏi chết đói, nhất là có bảo đảm cho ghế ngồi.
Nhưng kế hoạch này cũng có những điểm khôi hài. Hồi đầu tháng 10, bộ Thương mại Hà Nội loan báo sắp có những biện pháp đẩy mạnh giao thương qua biên giới với Trung Quốc, vì theo tin báo nhà nước, mỗi năm Việt Nam có thể xuất cảng sang Trung quốc khoảng 750 hay 800 triệu Mỹ kim hàng hóa. Thế nhưng tin vừa loan ra đã thấy Tổng Công ty Quốc doanh Cao su Việt Nam la hoảng nạn ăn cắp cao su gia tăng quá trời, đòi chính phủ phải cấm ngay việc xuất cảng để chống nạn thất thoát. Sao kỳ vậy, cấm xuất cảng mà chống được ăn cắp" Đó là vì ở biên giới phía Bắc, phía Trung Quốc đang thu mua ào ạt cao su buôn lậu từ Việt Nam đem qua bán.
“Phe ta” ở Lào có gì để hội nhập" Lào nghèo đói nhưng có tay nghề cao là trồng á phiện. Từ lâu, bạch phiến của Tam Giác Vàng tự do đi qua Lào để chuyển vào Việt Nam. Giao thương theo kiểu này, nạn nghiền ma túy chỉ có tăng vọt. Vậy còn Cam Bốt, Hà Nội có thể trông mong những gì. Hun Sen đã ra lệnh khẩn cấp bài trừ buôn lậu, bộ Nội Vụ khai công tố cáo quân đội Cam Bốt ăn cắp và chuyển lậu cổ vật quý giá di sản lịch sử ra ngoài qua Việt Nam.
Hội nhập theo kiểu này, với những đường biên giới lủng toang hoác như lỗ chim cu, chỉ có béo cho tham nhũng và buôn lậu, chớ kinh tế Việt Nam sống sao nổi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.