Hôm nay,  

Aûo Tưởng Internet?

09/05/199900:00:00(Xem: 14992)
Chúng ta từng nghĩ rằng Internet là một phép thần thời đại, có thể xóa đi những biên giới để biến quả đất thành một ngôi làng nhỏ bé, nơi mọi người giao tiếp với nhau chỉ qua vài nút bấm, dù cá cách bao nhiêu đại dương. Chúng ta cũng từng tin tưởng rằng, Internet có thể là nhịp cầu truyền thông giữa người Việt ngoài nước với nhau, giữa người trong và ngoài nước, và càng đối thoại, những cảm thông càng mở rộng — và đó là bước đầu để xo đi những cản trở dân chủ.
Có thật như vậy không" Hay đó cũng chỉ là một ảo tưởng mới"
Hãy suy nghĩ: có những người chỉ gần nhau vài phút lái xe, cùng chia xẻ một số zip-code, cùng hoạt động cộng đồng, và cùng lên các trang Web của họ với một không gian virtual chung nào đó. Nhưng tại sao họ lại có thể thù nhau rất mực" Và tại sao lại cứ phải lên đài radio để chụp mũ nhau là Việt Cộng, Việt Gian" Nếu thực sự không gian gần như vậy, không truyền thông được, thì làm sao tin tưởng rằng mạng Internet của chúng ta nơi đây, San Jose hay Quận Cam, có thể xô ngã bức tường độc tài của nhà nước CSVN"
Hay Internet phải chăng cũng chỉ là một ảo tưởng của những cuộc đối thoại “cách không chưởng”" Nghĩa là một trận giặc mới"
Nếu nhìn vào các con số, chúng ta sẽ thấy bước đi Internet của VN mình rất là chậm và dè dặt. Và nếu chúng ta quen với một ISP nào đó, nghĩa là một công ty cung cấp dịch vụ Internet, thì mới biết rằng Internet không hẳn là phép thần.
Trước tiên, bất kỳ một người làm trang Web nào cũng có thể mua một nhu liệu firewall (bức tường lửa) để kiểm soát các việc thâm nhập, và có thế ngăn chận một số cửa nào đó đối với những khách hàng của mình. Chứ không cần phải siêu đẳng cỡ Tiến sĩ Computer mới làm nổi. Chúng ta còn nhớ rằng, Công An CSVN đã tiết lộ rằng họ đã ngăn chận không cho dân chúng vào xem hơn 1,000 trang Web.

Thứ nhì. Không phải ai ở VN cũng có thể mua dịch vụ vào Internet. Và ngay cả khi có mua thì cũng xài rất dè dặt. Khi cuối năm ngoái, con số người mua dịch vụ tại VN là 17,000 người, bây giờ tạm cho là tăng hơn 20,000 đi, cứ cho là xê xích chút đỉnh. Trong đó, tới hơn 40% là các trương mục mua từ ngoại kiều. Nghĩa là dân Việt xài Internet chỉ hơn phân nửa. Và giới hạn khác nữa là: rất mực tốn tiền.
Nếu bạn biết rằng, người sử dụng Internet trong nước đang phải trả tiền theo từng phút đồng hồ sử dụng, thì bạn mới sực nghĩ rằng, làm sao mà họ có thể ngao du (surfing) trên Internet giờ này qua giờ nọ như chúng ta. Và như vậy, thì họ chỉ có thể vào nơi nào mà họ biết chắc là hiển thị nhanh, nghĩa là ít tốn thì giờ. Còn các trang Web nào mang nhiều hình ảnh quá, hay chở nhiều âm thanh quá (cần tới nhu liệu Realplay nữa) thì chắc chắn là họ không dám vào, chỉ đơn giản là để tiết kiệm tiền. Thế cho nên, khi nói rằng các đài phát thanh hải ngoại đã phát được qua mạng Internet, thì rồi chỉ có người hải ngoại mới kiên nhẫn ngồi nghe những cuộc phỏng vấn dài hàng giờ, lại xen lẫn quảng cáo. Nhưng nói như vậy không có nghĩa là Internet không có tác dụng, ít nhất thì dưới mắt Sở Công An TPHCM khi cơ quan này báo động rằng các hồ sơ mật của Đảng CSVN đã trộm và phóng qua mạng Internet.
Nếu bạn hỏi một công ty cung cấp dịch vụ vào Net, thì biết thêm rằng trên thị trường đang có bán nhu liệu gài cho máy chủ để theo dõi các hoạt động của các trang Web và người sử dụng. Nghĩa là, trong bản báo cáo sẽ cho biết ông A. vào bao lâu, vào đâu... Nghĩa là, công an có trong tay tất cả mọi theo dõi những nút bấm con mouse của người dân.
Nhưng cũng đừng bi quan. Bởi vì bất cứ một hàng rào nào, một mạng lưới nào cũng đều có thể ngăn cản được nếu thật sự con người không muốn vượt qua. Và nếu lòng dân thực sự không còn chịu đựng nổi nữa, thì hàng trăm nhu liệu firewall cũng không cản nổi. Và bấy giờ đó sẽ là cuộc cách mạng, đơn giản, chỉ từ các khát vọng nhân quyền thôi. Và có thể, cuộc cách mạng này cũng không cần gì tới Internet, cũng hệt như những cuộc cách mạng trước giờ của nhân loại — thời mà Internet chưa từng có mặt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.