Hôm nay,  

Đau Lòng Dân Tộc

30/01/201200:00:00(Xem: 18357)
Đau Lòng Dân Tộc

Vi Anh
Hơn 36 năm CS Hà nội gồm thâu được cả nước. Mà bây giờ trong ba ngày Tết Nhâm Thìn 2012 trên các cơ quan truyền thông của Pháp, Mỹ, như RFA, VOA, RFI nghe, đọc những thông tin nghị luận về Việt Nam mà đau lòng dân tộc.
Nào là tình trạng nhân quyền tại Việt Nam là một truyện dài thê thảm. Đến đổi Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ cũng lên án những vi phạm quyền căn bản của Con Người, của người dân Việt một cách thô bạo. Thô bạo một cách có tổ chức đến đổi người lương dân phải dùng mìn, súng tự chế chống hàng trăm công an đến cướp đất đai, bưng đầm của người dân ở Tiên Lạng tỉnh Hải Phòng.
Dân sống và làm việc trong nước thì cán bộ, đảng viên cướp đất đai, tham ô nhũng lạm tài sản, tiền bạc của dân chúng. Còn dân muốn ra ngọai quốc làm công thì cán bộ, đảng viên lợi dụng chính sách “xuất khẩu lao động” ăn hối lộ trên đầu trên cổ người dân khi làm thủ tục xuất ngọai lao động, hôn nhân ngọai kiều và đem con bỏ chợ, thông đồng với dịch vụ khai thác làm nô lệ tình dục, như buôn người vậy.
Nhìn hiện tại, nhớ lại quá khứ với phong trào vượt biên của người Việt sau khi CS Hà Nội thống trị nước VN. Bất giác những câu hỏi được nêu lên trong tim óc. Chế độ CS Hà Nội là chế độ gì mà trong vòng một phần ba thế kỷ hơn 3 triệu người Việt bỏ nước ra đi. Ba sắc tộc Việt, Miên, Hoa, Thượng sống chung nhau suốt bề dày lịch sử đã thành đồng bào Việt, đồng bào Thượng, đồng bào Việt gốc Hoa, gốc Miên, lại chào chế độ bằng chân. Một chế độ hầu như toàn dân ai cũng chịu không nổi -- dù yêu nước, gắn bó với quê cha đất tổ, tiếc nuối mồ mả ông bà cha mẹ thế mấy đi nữa đại đa số ai cũng muốn ra đi - trừ đảng viên CS có chức, có quyền, có tiền. Đến đổi Quái Kiệt Trần văn Trạch phải dí dỏm cười ra nước mắt, “ở VN nếu cái cột đèn đi được cũng ra đi”.
Một cuộc ra đi hàng triệu người bằng thuyền nan vượt đại dương. Phân nửa đến được bến bờ tự do và khoảng phân nửa chết dưới đáy biển hay trong tay hải tặc. Một cuộc vượt biên vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Việt, đánh động lương tâm Nhân Loại, bàng hoàng thế giới lúc bấy giờ. Tiếng Anh thêm một chữ ghép 'boatpeople', và tiếng Việt, 'thuyền nhân'.
Để bớt nguy hiểm cho thuyền nhân, Liên Hiệp Quốc và các nước phải đưa ra chương trình ra đi trong vòng trật tự, bảo lãnh gia đình, HO, buộc hồi hương rồi đi định cư lại, an toàn hơn. Cuộc vượt biên bằng thuyền của người Việt trốn lánh chế độ CS Hà Nội và sự sụp đổ của đế quốc CS Liên xô có thể coi là hai sự kiện lớn của thế giới sử. Sự kiện vẫn còn kéo dài với việc đồng bào Thượng và người Việt gốc miên còn vượt biên trước đây, Mỹ phải dang tay ra đón gần 1.000 người..
Nghĩ đến tương lai. Nếu hồi CS mới tóm thâu được cả nước, chế độ tù cải tạo, đánh tư sản, tống đi kinh tế mới, phân biệt đối xử với người Việt trong chế độ VN Cộng Hòa là động lực thúc đẩy người Việt vượt biên tìm tự do, thì bây giờ vượt biên là để tránh đàn áp tôn giáo và cưỡng chiếm đất đai do chánh sách trộn dân Xã Hội Chủ Nghĩa với dân Quốc Gia của thời chiến tranh ý thực hệ mà CS Hà Nội cho chủ nghĩa Cộng sản của mình đã thắng.

Và trong thời kỳ CS Hà nội gọi là “chuyển hệ tư duy, chuyền sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, kinh doanh ngọai quốc vào khai thác tài nguyên và nhân công rẻ của VNCS. Dân số tăng, mở kinh tế nên đất đai trở nên qúi hiếm, cán bộ, đảng viên và nhà cầm quyền lợi dụng chính sách qui họach, trưng thu đất của dân, trả rẻ như cướp giựt rồi bán cho các nhà đầu tư ngọai quốc hay hùn làm vốn với họ, giá mắc hơn 40 lần. Dân VN trở thành dân oan, kêu than dậy đất, oán hờn mờ mây.
CS chuyển sang kinh tế thị trường chỉ là xanh vỏ đỏ lòng. Thâm tâm CS Hà Nội lúc nào vẫn muốn cộng sản hóa đất nước và nhân dân VN, nhuộm màu máu lên Tổ Quốc VN mà họ luôn gọi là Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa. Những lời hay ý đẹp, hòa giải dân tộc, đại đoàn kết quốc gia, kiều bào là bộ phận của dân tộc chỉ là những khẩu hiệu tuyên truyền dụng danh đạt quả, có tính đầu môi chót lưỡi mà thôi. Chuyển sang kinh tế thị trường, đổi mới kinh tế nhưng không đổi mới chánh trị. Xanh vỏ nhưng không cho đỏ lòng. Đổi màu theo xu thế thời đại để ngụy trang như con cắt kè hầu củng cố chế độ độc tài đảng trị và độc chiếm quyền hành cho Đảng CS.
Nhưng chính thâm ý độc tài đảng trị toàn diện ấy là hủy thể của đảng. Nó nhỏ như mũi kim, tận trong sâu ngũ tạng, lục phủ nhưng là mầm mống của bịnh ung thư giết toàn tế bào, cơ thể, và con người CS. Cái khôn dân gian của người Việt nói chung trong nước, kinh nghiệm phát triển của các tôn giáo VN trong nước thấy điều đó nhờ sống trong chăn nên biết chăn có rận. Nên phong trào đòi tự do tôn giáo, phong trào đồng bào thiểu số, phong trào ly khai đảng, chống đảng, phong trào trí thức, phong trào khiếu kiện đấu tranh của dân oan, phong trào chống TC xâm lăng mà CS Hà nội nhu nhược bất động như thông đồng đã biến điểm thành diện, biến phẩm thành lượng, tạo chất xúc tác cho tiến trình hủy thể CS. Vấn đề nhân quyền và quốc kỳ VN, không còn là một “trở ngại trung tâm” là một “xúc phạm” trong bang giao Hà Nội với Mỹ. Vấn đề nhân quyền đã thành một hủy thể đối với CS Hà Nội. Việc vượt biên tìm tự do còn dài dài. Cuộc đấu tranh chống CS còn dài dài. Đến khi sạch bóng Cộng sản ở nước nhà VN mới thôi.
CS Hà Nội thống nhứt giang sơn hơn 36 năm mà không làm lòng dân xích lại gần Đảng một ly nào. Trái lại CS Hà Nội đã chia rẽ dân tộc để trị trên nhiều phương diện, địa phương, nguồn gốc, chánh kiến. Trầm trọng nhứt là chánh sách trộn dân, lấn đất, đối với các sắc tộc thiểu số của CS Hà Nội đã khơi lại thù hằn dân tộc đối với đồng bào Việt, tạo kỳ thị Nam Bắc, tạo chia rẽ người Việt với người Việt gốc Hoa, gốc Miên và gốc Thượng. Điều mà suốt lịch sử, nước VN muốn hàn gắn dù tiến trình lịch sử, cuộc Nam Tiến tất yếu đòi hỏi phải có đụng chạm giữa các sắc dân. Nhưng bao nhà lãnh đạo quốc gia đã cố gắng hóa giải. Thí dụ như có vị vua Việt phải hy sinh công chúa, “Hai châu Ô Lý vuông ngàn dặm; Một Gái Thuyền quyèn đáng mấy mươi.” Nhờ thế sau này người Việt nói chung gọi nhau là người Việt gốc Hoa, gốc Miên, đồng bào Thượng, v.v. Nhưng CS Hà nội lại phá vỡ mối tình đổng bào ấy với người Hoa trong thời CS mới vào mà người Hoa gọi là “Nạn Kiều” và với đồng bào Thượng và Miên gần và mới đây. Ôi thật là đau lòng dân tộc Việt.

Có lẽ là do đánh thuế, giá cả giảm thấp hay đóng công sở, nhưng kinh doanh nông nghiệp đang đụng phải con đường thô kệch, theo một thăm dò các nhà sản xuất cho biết. Có phải thương lượng mậu dịch mới với Trung Cộng sẽ thay đổi mọi thứ?
Donald Trump đúng khi cho rằng Hoa Kỳ cần thêm tường. Ông chỉ sai là về chiều kích ý tưởng, mục đích và địa điểm. Hoa Kỳ không cần chi hàng chục tỉ đô la cho bức tường phía nam ở biên giới Mỹ-Mễ. Đúng hơn là Hoa Kỳ cần xây thêm nhiều nhà ở.
NHA TRANG -- Trên nguyên tắc, chính phủ cấm đổi ngoại tệ... nhưng thực tế ở Nha Trang, nơi du khách nhiều hơn cư dân, đổi ngoại tệ là bình thường... Báo Khánh Hòa kể về hiện tượng: Nghịch lý thu, đổi ngoại tệ.
SAIGON -- Có một hiện tượng được gọi là “Kỷ lục buồn của ngành điều”... Tức là, xuất khẩu vô địch thế giới, nhưng lại thua lỗ thê thảm. Năm 2018, ngành điều xuất khẩu đạt 3,52 tỉ USD, chiếm hơn 60% thị phần xuất khẩu toàn cầu nhưng doanh nghiệp chế biến điều Việt Nam lại lỗ.
SAIGON -- Số lượng doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động trong năm 2018 tăng 50% so với năm 2017.
SAIGON -- Một câu hỏi nhức nhối: Hoa quả rẻ bèo thế này, nông dân làm sao sống nổi? Báo PetroTimes ghi nhận rằng gần tết, các chợ ở TP SG xuất hiện nhiều xe đẩy, xe ba gác chở đầy hoa quả, rau củ: Xoài, ổi, vú sữa, khoai lang, củ cải, bầu bí… bán với giá như cho không. Người mua hồ hởi bấy nhiêu thì nông dân khóc ròng bấy nhiêu.
Nhìn đâu, cũng thấy môi trường ô nhiễm... Do vậy, giới trẻ phải suy nghĩ. Báo Dân Trí kể chuyện: Sinh viên Huế nhặt rác thải, thi ý tưởng sáng tạo từ phế liệu.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; Định cư tại Virginia từ 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
chính phủ đóng cửa, gây nên hậu quả 800,000 người dân Hoa Kỳ phải tạm nghỉ việc hoặc làm việc mà không được trả lương, Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Lou Correa đã gửi thư đến ông Phillip G. Kiko, trưởng bộ hành chính, yêu cầu lương của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.