Hôm nay,  

Thất Hiền

02/11/200400:00:00(Xem: 10996)
2
Thất Hiền, tức bẩy đứa bạn thời trung học chúng tôi, trừ Tín ra, là Bắc Kỳ di cư. Và đều dân bần cố nông, ít nhiều đều có mặc cảm giai cấp.
Chúng ta đi mang theo quê hương. Tôi còn nhớ, Tết năm đó, hình như sau 1954, một hay hai năm thì phải, trên trang bìa báo Xuân tờ Tự Do, là bức tranh của họa sĩ Phạm Tăng, ghi lại ba trò chơi Xuân đặc biệt của dân miền bắc: đánh đu, đánh tam cúc, thổi cơm thi… Thất Hiền, tôi nghĩ, dù chẳng muốn mang theo, nhưng chẳng làm sao rũ ra khỏi, cái mặc cảm nhà quê, và cùng với nó, nỗi sợ đói.
Nói rõ hơn vào nam rồi mà vẫn sợ đói. Và tìm mọi cách để cho khỏi bị đói!
Với bạn Sủng, Gấu biết, trong thâm tâm bạn tôi, và anh cũng chẳng thèm giấu, là làm sao học cho giỏi, đậu cho cao, rồi bắt cho bằng được em nhà giầu, dân trường dược là tốt nhất. Làm ông chủ một tiệm thuốc tây ở Sài Gòn là giấc mộng lớn của chàng.
Và anh đã được như ý. Đời anh lấy tới hai bà vợ. Và đều là dược sĩ.
Về Sủng, tôi có một số kỷ niệm rất ư là thú vị.
Lần đó, anh mê một em, lẽ tất nhiên, phải là dân nhà giầu. Sáng sớm hôm đó, nhớ em quá, mò đến nhà. Em con nhà giầu, đâu dậy sớm nổi. Bồi mời vô phòng ăn, cho thân tình. Bếp lo phục vụ ông chủ bà chủ và các cô các cậu bữa điểm tâm. Trên bàn, là mấy ổ bánh mì nóng hổi, mới lấy từ lò ra.
Sủng chờ, chân tay dư thừa không biết làm gì, bèn cứ thế bẻ bánh mì bỏ vô miệng, một loáng, sạch cả mấy ổ!
Sủng than, chưa bao giờ gặp cái cảnh mấy anh bồi, chị bếp và gia đình ‘người yêu’ thương hại nhìn anh như bữa đó!
Lần khác, cả hai anh Sủng và Quốc gặp nạn, tại nhà anh chàng Tín.
Bữa Tín mời bạn bè đến chơi nhà đó, không có Gấu. Hình như khi đó, Gấu chưa nhập bọn thì phải.

Sủng kể, đó là lần đầu tiên, tao vô một cái toa lét của dân nhà giầu. Ở nhà, mình cứ ngồi chồm hổm. Ông bà, bố mẹ, anh em mình đều ngồi cầu kiểu đó hết, thì làm sao mình có thể tưởng tượng ra được, cái kiểu ngồi ị của dân nhà giầu nó lại khác biệt đến mức như thế!
Anh nói, bữa đó, tao vẫn ngồi chồm hỗm như ở nhà và không thể nào ị nổi!
Sau này, nghe nói, mấy anh bộ đội vô giải phóng Sài Gòn, có anh đã sử dụng cái nơi để ị đó, làm bể nuôi cá!
[Tôi viết ở đây không hề có ý xỏ xiên. Nhưng nghĩ ra được cái việc nuôi cá cảnh ở cái bô nhà cầu, thì… tuyệt thật! Thi vị, và thú vị thật!]
Còn Quốc, thì mắc cái tật lịch sự dởm. Khi người làm đưa ra món đầu tiên, kiểu ăn Tây, thường là một món ăn lỏng ("). Anh lịch sự, khen đi khen lại mãi. Bà cụ Tín bèn gợi ý, cháu dùng thêm dĩa nữa nhé…
Bữa đó Quốc chỉ ăn độc một món cháo! Đâu còn bụng để ăn món khác!
Tín, là bà con Trần Trung Dung. Anh có ông anh Trần Trung Hậu, làm ở toà án Sài Gòn. Anh sau làm bên tòa án nhà binh, uỷ viên chính phủ, như Chất, chắc vậy.
Tín thi tú tài hai cũng lận đận. Rớt mấy năm liền. Thành thử cứ đi thi, là nghĩ rớt. Lần đó, đậu, mà anh vẫn nghĩ là mình thi rớt. Tức cười, tiếu lâm như vậy đó.
Bữa đó, ra bảng. Anh cũng đi coi, cùng với ông anh. Ông anh coi giùm, nói, không có tên mày. Anh cũng chẳng thèm coi lại. Chừng mấy tiếng sau, tôi cũng ghé. Thấy tên, tôi ghé nhà mừng cho bạn. Anh ngạc nhiên, nói, tao coi rồi, rớt rồi. Tôi nói, làm gì có chuyện đó, mày đậu trăm phần trăm. Bà cụ cũng ngạc nhiên, nhưng có vẻ thú vị, nói, hai thằng ra coi lại, bác ở nhà làm món cậu Quốc bữa trước mê lắm, chờ tin mừng!
Bữa đó, cụ ôm thằng Gấu, cười: Nhà này chưa từng được ai đem cho ‘tin mừng’ như thế này bao giờ hết.
Gia đình Tín là dân đạo Thiên Chúa. Người đem tin mừng, là Gấu!
Thú thiệt!
NQT
tanvien.net

Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây, bài viết thứ ba là chuyện về mùa xuân và hoa đào.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
âm thanh NĐT vang lên như tiếng thở dài trong nảo nề tuyệt vọng của một chứng nhân cho cuộc đổi đời có một không hai này. Nhạc NĐT xoay quanh Tình Yêu và Thân Phận, cái đẹp của tình yêu trong xáo trộn của thời cuộc và nỗi chán chường bi đát của thân phận lưu đày trên chính quê hương mình
chúng ta phải dấn thân tạo điều kiện, LM này thất bại, rồi phải cố gắng LM khác nữa cho đến khi thành công. Không hề sợ kẻ khác chê cười. Thành quả cuối cùng mới là quan trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Đây là một chương trình giáo dục của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ dành cho các học sinh lớp 5, đặc biệt là các em từ các gia đình có thu nhập thấp và chương trình này đặt trọng tâm vào các môn khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán, thường được gọi tắt là STEM (Science, Technology, Engineering and Math)
Con số trên bao gồm 221 người đã bị kết án, đa số bị kết tội với những tội danh nguỵ tạo như tuyên truyền chống lại nhà nước, lật đổ chế độ và phá hoại việc thực thi các chính sách đoàn kếtdân tộc; và 30 người khác đang bị giam giữ trước khi xét xử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.