Hôm nay,  

Súng, Luật, Tiền

24/06/199900:00:00(Xem: 6304)
Ông Hạ Viện rút súng bắn chết cái rụp một điều khoản luật của ông Thượng Viện. Có súng là đấu, danh thật bất hư truyền. Câu châm ngôn quý hóa này ở đâu mà ra vậy" Thuở còn nhỏ tôi mê “Dọc Đường Gió Bụi”. Lớn lên đến thời đại “Tiếu Ngạo Giang Hồ”, tôi càng thích đi hoang vì chuyện một anh chàng lãng tử được một lúc cả hai cô yêu lận, một sư cô và một thánh cô, sướng thật. Ở Mỹ tôi thấy thiên hạ còn nhắc đến câu châm ngôn cổ “hễ có tiền là đi”. Cố nhiên đi ở đây là du lịch thế giới chớ không phải đi theo kiểu cuốc bộ hay cuỡi ngựa sắt về quê như ở Việt Nam.
Năm 1965 ở Việt Nam tôi đã thấy câu châm ngôn “Hễ có tiền là đi” được nhà văn khoa học giả tưởng Robert Heinlein đổi thành tựa đề một cuốn tiểu thuyết của ông “Hễ có áo phi hành gia là bay” (Have Spacesuit Will Fly”. Khốn thay ngày nay câu châm ngôn giả tưởng lại đổi thành hiện thực tai họa “Có súng là đấu”. Hiện thực này đã có từ thời dân chăn bò miền Tây hoang dã với các phim trứ danh như Gunfight at OK Coral hay thành phố mang tên Bác...Ma: Tombstone (Thành phố Bia Mộ). Ở Quốc hội Mỹ năm 1999 người ta không đấu súng, người ta chỉ đấu luật vì súng.
Ở bên Mỹ đã có luật Brady kiểm soát súng từ năm 1993. Dân Pháp thích nói “luật là luật” để chứng tỏ sự thượng tôn luật pháp. Nhưng ở bên Mỹ luật lại có những kẽ hở gọi là loopholes, ta dịch là lỗ chim cu. Nếu hàng rào luật súng mà có lỗ to tổ bố đến cả con bò tót hay một anh lái súng cũng chui qua được thì thật phiền. Bởi vậy sau vụ “Máu nhuộm mái trường” ở Colombine, Colorado, các ông bà Thượng đã hối hả làm thêm một điều khoản mới cấm súng cho chặt nhân dịp thảo luận về dự luật “tội phạm trẻ em” hồi tháng 5 vừa qua. Điều khoản này liên quan đến các các “hội chợ súng”. Luật hiện hành bắt các nhà buôn bán súng phải kiểm soát chặt chẽ lý lịch những kẻ mua súng, nhưng lại không nói đến các gian hàng bán súng ở các hội chợ, coi như chuyện du hí nên để vui vẻ cả làng. Cái lỗ hổng này đến con khủng long cũng chui lọt chớ đừng nói gì đến ông súng.
Các ông bà Thượng đã biểu quyết bằng đa số khít khao điều khoản xiết chặt thêm các vụ bán súng ở hội chợ, bắt buộc các gian hàng hội chợ Tết súng đó phải để ra 3 ngày điều tra thông báo rồi mới được trao súng cho kẻ mua và phải bãi bỏ luôn các vụ biểu diễn lẩy cò, coi như tuyên truyền phổ biến lan rộng súng. Tuần vừa qua đến Hạ Viện, sau mấy ngày tranh cãi gay go sửa tới sửa lui về chuyện bịt lỗ chim cu, rút cuộc khối thiểu số Dân Chủ (chủ trương xiết chặt súng) đã phát khùng lên hợp tác với các ông bà ôn hòa nổi loạn trong đa số bảo thủ Cộng Hòa (chủ trương buông lỏng súng) mà bỏ thăm bác bỏ luôn toàn bộ dự luật của Thượng Viện với tỷ số 147-280. Ai thắng ai thua trong vụ này"

Đa số dư luận dân chúng Mỹ đòi kiểm soát súng cho thật chặt. Tổng Thống Clinton phán một câu: “Hiệp hội súng (NRA) đã thắng, chỉ có sự an toàn của trẻ em chúng ta bị thua”. Ông tố cáo NRA đã “đem tất cả kho súng của họ ra bắn”, ý nói NRA đã ráo riết vận động hàng lang Quốc Hội để làm cho luật xiết chặt súng phải thất bại. Nhưng sau đó Chủ tịch Hạ Viện, ông Dennis Hastert (Cộng Hòa) ra một tuyên bố viết như sau: “Xin đừng hiểu lầm. Phần lớn các dân biểu Dân Chủ đã bước ra ngoài vào lúc họ có thể tiến lên làm lợi ích cho đất nước”. Còn Dân biểu David Bonior, lãnh đạo khối Dân Chủ trả lời đốp chát: “Sức cản mạnh nhất ở đây là ban lãnh đạo đảng Cộng Hòa”.
Đạo dự luật đã bị bắn chết, nhưng vấn đề súng chưa chết. Nó có thể còn gay go hơn trong những tháng tới, nhất là sắp đến ký hiệu Y2K vô cùng huyền diệu với cuộc vận động tranh cử Tổng Thống và Quốc hội lần này. Vụ đấu luật vì súng còn gay go ở Ủy ban lưỡng viện Quốc Hội khi các ông bà Thượng và Hạ phải đánh vật với nhau để tìm cách dung hòa mọi khuynh hướng, như điều khoản đã được Thượng Viện chấp thuận hồi tháng 5, còn Hạ Viện lại chưa có bản văn nào. Phía Dân Chủ đã cảnh cáo họ không chịu một điều khoản kiểm soát nào yếu hơn điều khoản đã được Thượng Viện chấp thuận và trong chỗ riêng tư, nhiều vị Dân Chủ nói họ khoái trá vì đã có cây gậy tổ bố phang vào đầu mấy ông Cộng Hòa bảo thủ trong cuộc tranh cử năm 2000. Ai thắng ai đây"
Chúng tôi muốn nói đến một sức mạnh rất lớn trong vụ đấu luật súng này là ông NRA. Đây không phải là một cơ cấu chính quyền một đảng nào, nó chỉ là một hội tư nhân của những kẻ chơi súng. Nó không mạnh vì quyền mà mạnh vì tiền, bởi vì đàng sau là các ông chế tạo súng. Nó bơm tiền cho các ông bà chính trị ra tranh cử. Nó được sự ủng hộ rất mạnh của giới bảo thủ và giới miền quê hoang dã. Nó lại có ông Chủ tịch lừng danh là tài tử điện ảnh gạo cội về già Charlton Heston. Hôm Hạ Viện tranh cãi về luật súng, CNN chiếu lại một khúc phim “Mười Điều Răn” nhắc nhở sự tích Cựu Ước, khi Moses (Charlton Heston) nhận 10 điều răn của Thượng đế, trong đó có điều răn “Ngươi không được giết”. Và tuần qua cũng có đài chiếu cuốn phim “55 Ngày ở Bắc Kinh” trong đó vị tài tử chủ tịch này dùng ca-nông bắn tan xác bọn quyền sư kiếm khách của Tầu dưới thời Tây Thái Hậu.
Chúng tôi nghĩ vấn đề súng là vấn đề chung của mọi người Mỹ. Luật súng nó mù, không nhìn thấy ranh giới, không cần biết trắng đen hay mầu da nào, nó cũng không phân biệt đảng phái Cộng Hòa hay Dân Chủ. Đó là điều tốt. Nhưng nếu nó không biết nhìn ra tiền thì hay biết mấy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.