Hôm nay,  

Thư Đọc Giả

23/12/200000:00:00(Xem: 5567)
Xem Ra Lãnh Tụ CS Càng To Càng Bất Lịch Sự!

Đọc bài đáp từ của bí thư CSVN Lê Khả Phiêu, tôi thiệt không ngờ y lại dốt nát và bất lịch sự đến như vậy. Thì ra tôi đã hiểu là sau 1975, tôi bị bắt đi học tập một thời gian, thấy mấy anh quản giáo CSVN thô lỗ, tôi nghĩ chắc họ là dân giam tù thì thô lỗ là phải. Đến khi nghe mấy ông cán bộ CS đeo đài, xà cột, trên trung ương xuống nói chuyện, cũng thô lỗ y hệt (phải nói là có phần thô lỗ hơn mới đúng) tôi cũng cho họ là dân phải nói chuyện với tù "ngụy quân ngụy quyền" nên họ phải ăn nói thô lỗ như vậy. Vì họ đâu có kính trọng gì tụi tôi đâu mà họ phải lịch sự, phải không thưa qúy vị. Về sau này, ra tù, sống trong xã hội của người cộng sản, tôi phải đi làm lơ xe, đi vác hàng rong, làm đủ thứ nghề, nên biết nhiều cán bộ cộng sản hơn. Qua kinh nghiệm bản thân, tôi thấy, hình như người cộng sản, càng làm to họ càng thô lỗ bất lịch sự. Tôi có hỏi mấy người thì họ bênh CS hay họ nghi ngờ tôi làm ăngten cho CS nên họ bảo cán bộ CS ở trong Nam thô lỗ hơn cán bộ CS ở ngoài Bắc vì trong Nam rặt ngụy không à. Đối với ngụy phải vậy. Nhưng đến nay, xem bài đáp từ của ông bí thư Lê Khả Phiêu, tôi phải thú thực một điều là CSVN càng to đầu thì càng bất lịch sự. Ngay như bà phát ngôn viên ngoại giao "cái gì Thanh thanh", cũng vậy. Ăn nói với báo chí ngoại quốc mà gióng một gióng hai. Con gái tôi mà ăn nói kiểu đó với bất cứ ai là tôi ký cho lõm đầu từ khuya!...

Vũ Khoan Dung - Melbourne VIC

*

Tại sao Chelsea lại giống Emily"

Tuần vừa rồi, tôi có thấy trên báo Sàigòn Times trích bài viết của ông Lê Khả Phiêu ông ta có nói là, tôi trích nguyên văn lời ông ta đấy nhé "Thấy hình ảnh cháu Chelsea, tôi chạnh nhớ cháu Emily con gái của Morison". Phải bộc tuệch bộc toạc nói thẳng với qúy vị có chữ nghĩa nhiều bồ là tôi vốn là dân dùi đục chấm mắm cáy, dốt nát nên tôi xin hỏi là thế này. Chelsea là con gái của tổng thống Clinton thì tôi biết rồi. Nhưng Emily là ai mà ông Lê Khả Phiêu lại vác vào bài viết của ông ta vậy cà" Tại sao ông ta lại so sánh như vậy nhỉ" Tôi có hỏi mấy người làm cùng hãng, nhưng họ cũng chẳng biết ông ta nói vậy là ý gì. Vài hàng hỏi qúy báo và chúc qúy báo tốt lành trong mùa Giáng Sinh.

Lương K.S.V. - MT QLD

===

Thưa ông Lương K.S.V.

Theo chúng tôi biết, Emily là con gái của một người Mỹ phản chiến trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Ông ta đã tự thiêu ngay tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn vào khoảng giữa thập niên 1960 thì phải. Theo huyền thoại của những người phản chiến Mỹ thì vào một buổi chiều thời gian đó, ông ta đã dắt đứa con gái Emily đến bên bờ sông Potomac rồi đổ xăng vào người và tự thiêu. Nghe nói sau này, CSVN đã khôn ngoan lợi dụng hai mẹ con Emily trong mục tiêu tuyên truyền giống như đã lợi dụng Jane Fonda, nên có mời hai mẹ con bà sang thăm Việt Nam. Chắc lúc đó Lê Khả Phiêu có loanh quanh đâu đó nên thấy được Emily và nhớ Emily hoài cho đến ngày nay. Qua lời của một nhà văn lớn tuổi thời tiền chiến còn kẹt lại ở ngoại Bắc sau năm 1954 thì thời gian đó, nhà thơ Tố Hữu đã làm một bài thơ tuy là nội dung tuyên truyền nhưng vì chìm đắm trong ảo tưởng huyễn hoặc của cộng sản và quá xúc động trước hành động tự thiêu nên ông ta đã viết bài thơ khá hay ca ngợi người Mỹ phản chiến này. Tôi có được vị nhà văn này đọc cho nghe một vài đoạn trong dịp ở cùng trại cải tạo, xin chép ra đây để ông tường:

-Emily con Đi cùng cha Ra bờ sông Potomac. -Làm gì cha, Ở đó có lầu Ngũ Giác" Ôi con tôi đôi mắt tròn xoe Ôi con tôi mái tóc vàng hoe Chớ có hỏi cha nhiều con nhé Con đi với cha, tối con về với mẹ Ôi, Washington Buổi hoàng hôn, Những linh hồn còn mất... Đã đến lúc lòng ta trong sáng nhất Ta đốt thân ta Cho ngọn lửa chói lòa Sự thật!

Qua những điều vừa nêu, chắc ông Lương thấy được việc đem Emily ra so sánh với Chelsea, con gái của tổng thống Clinton, trong một buổi hội kiến ngoại giao giữa hai vị nguyên thủ, là một hành động vừa rẻ tiền, vừa hạ cấp của Lê Khả Phiêu. Nếu hiểu rộng ra, ta sẽ thấy đây là hành động của không riêng Lê Khả Phiêu, mà là chủ trương chung của cộng sản chóp bu, bao gồm hàng ngũ bộ chính trị và những người mệnh danh "trí thức cộng sản cáo cấp" chấp nhận làm bồi bút, gia nô cho CS. Nhất là ai cũng biết, tổng thống Clinton trước đây cũng là một người phản đối cuộc chiến tranh VN, nhưng sau này, ông ta đã nhận thức được ý nghĩa cao đẹp của cuộc chiến tranh này. Vì thế khi nhắc đến cái tên Emily Morison, Lê Khả Phiêu đã cố tình ngoáy sâu con dao vô hình vào vết thương lương tâm của Clinton. Theo lời kể của một người Mỹ hiện diện trong buổi tiếp kiến hôm đó, thì khi Lê Khả Phiêu nhắc đến hai chữ Emily, Clinton rất phật ý, nhưng không tiện nói ra.

Hoàng Tuấn - Sàigòn Times

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người dân VN vì sống ở quê nhà khổ quá nên ai cũng muốn tìm đường đi ra nước ngoài để làm ăn kiếm tiền giúp bản thân và gia đình, vì vậy mới dễ làm mồi cho các cá nhân và tổ chức buôn người lợi dụng, như trường hợp ông Lâm Nguyên Bách ở tỉnh Phú Yên bị gạt đi di dân lậu qua Mỹ rồi phải quay về để tiền mất tật mang
Hôm 13 tháng 11 là ngày bắt đầu phiên xử Luật Sư Trần Vũ Hải tại Nha Trang, nhưng công an đã bao vây tại phiên tòa không cho ai vào dự kể cả phóng viên báo quốc doanh
Westminster (Bình Sa)- - Tối thứ Ba ngày 12 tháng 11 năm 2019, tại hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd CA.92683, Nhóm Westminster United do ông David Johnson, phát ngôn viên của nhóm đã tổ chức buổi họp báo để thông báo kết qủa vận động cử tri tham gia ghi tên bãi nhiệm ba vị dân cử thành phố, bao gồm Thị trưởng Tạ Đức Trí, Phó thị trưởng Kimberly Hồ, và Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Hậu về ôm bà Hai nức nở thủ thỉ: - Con khổ quá mẹ, bác sĩ nói con vô sinh!
Nước nghèo, dân số tương đối, nhưng rác nhựa lên hàng dư thừa… Đó là chuyện VN.
Phật tử đến chùa đã quen dần với hình ảnh Đức Phật Di Lặc có sáu chú điệu (lục tặc: 6 tên giặc) chơi giỡn, thọc loét và ngoáy rún của ngài. Hình ảnh đã để lại một bài học chánh niệm tự tại rất dễ thương.
Ngày 09 tháng 11 năm 1989 – nhân dân Đức hai miền đã phá sập bức tường Bá Linh. Một sự kiện lịch sử dẫn tới thống nhất nước Đức sau đó 11 tháng và một loạt cách mạng lật đổ chế độ CS độc tài các nước Đông Âu và Liên Xô.
Nền kinh tế Anh tăng trưởng yếu nhất gần 1 thập kỷ trong quý 3 vừa qua, khi những bấp bênh xung quanh vụ "ly dị" chưa có hồi kết giữa Anh với Liên minh Châu Âu (EU) – hay còn được gọi là Brexit - tiếp tục đè nặng lên các hoạt động kinh tế.
MEXICO - TT Morales bị tố cáo gian lận bầu cử, bị quần chúng xuống đường biểu tình bao vây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.