Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

23/06/200100:00:00(Xem: 5220)
Lỡm Lưu Bị

Lưu Bị: Người thầy thời Tam Quốc bên Tàu, có công dẹp giặc Huỳnh Cân, được vua cuối đời nhà Hán phong làm huyện lệnh huyện Bình Nguyên. Lưu Bị được dùng làm điển hình cho những người hay khóc. Vì vậy ta có thành ngữ "khóc như Lưu Bị".

Nhà ông chỉ được tiếng là... hiền,
Động tới... thì tuôn nước mắt liền!
Thủ đoạn thua xa "xừ" Mạnh Đức,
Tài năng kém cả "lão" Tôn Kiên.
Người ta thà chịu làm quân phiệt,
Bọn họ đâu "ke" tiếng võ biền.
Rốt cuộc... đều làm nên sự nghiệp,
Đâu như "xếp huyện lệnh Bình Nguyên".

Đâu như "xếp huyện lệnh Bình Nguyên",
Trấn thủ nơi đây mấy tháng liền.
Chẳng cắm được cây cờ khởi nghĩa,
Không treo xong tấm biển cầu hiền.
Con người bác khiến em ngờ vực,
Đức hạnh ông mần tớ ngạc nhiên.
Mẹ, thứ người đâu mau nước mắt,
Ngày nào chẳng khóc chẳng ăn tiền!

Nam Man

*
Nam Man hứng sảng

Vì "hứng sảng" mà đứa Nam Man viết loạt bài này. Đây là việc "lao động trí óc" và những "vụ việc" trong loạt bài này là do sự tưởng tượng, nếu có sự trùng hợp nào đó với việc thực ngoài đời thì chỉ là sự ngẫu nhiên, ngoài ý muốn của tác giả. Nếu "ai đó" có ý nghĩ là đứa Nam Man viết về họ thì tự họ nghĩ mà thôi chứ đứa Nam Man không có ý viết về người nào cả. Vì bởi "hứng sảng" nên đứa Nam Man sẽ viết dài dài tới khi nào "hết hứng" mới thôi.

1. Bác thầy kiện

Từ ngày bác mở cái "văn phòng"...
Chẳng hiểu mần ăn khấm khá không.
Hoặc mới tìm ra đâu chú nhóc,
Hay vừa vớ được mỗi con mòng.
Phen này kiếm được vài ba sấp,
Lúc ấy mong thêm một ít đồng.
Chẳng bõ công lao ăn học nhỉ,
"Xui nguyên giục bị" vậy sao ông"

2. Ả "Lờ"

Bác nghĩ sao đây cái ả "lờ",
Vì tin "nó" chửa mọc lông tơ.
Cho nên mới xúi y thưa hả,
Bởi vậy còn khuyên thị kiện cơ!
Đách biết "đồ kia" đang tác hoác,
Đâu dè "của đó" đã lơ chơ.
Ông ăn phải giải gì đây vậy,
Kiện cáo lăng nhăng, tổ ỡm ờ!

3. Chú "Sol-Đố-Mì"

Ừ, còn cái chú nhóc tì này,
Chẳng sợ bà con họ tẩy chay.
"Hát xướng" nghe đâu còn quá dở,
"Ca xang" thấy bộ vẫn chưa hay.
Sao không cố gắng" - đang lên đấy,
Nếu chẳng kiên trì! - Sắp xuống đây.
Chớ dại mà nghe lời bọn Vẹm,
Coi chừng sẽ rắc rối sau này!.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Ông Mark Sanford, là cựu thống đốc South Carolina và là dân biểu Cộng Hòa, loan báo 2 tháng trước ý định thách thức TT tại chức cùng đảng. Nhưng nay ông đã ngưng tranh cử.
WASHINGTON - Tiến sĩ Condolleeza Rice, cựu ngoại trưởng thời TT Bush, nói “Trump yêu cầu Ukraine điều tra về cha con ông Biden (là công dân Hoa Kỳ) là vượt giới hạn”.
Trong án lệnh được công bố hôm Thứ Ba 12 tháng 11, Tòa Tối Cao cho phép các gia đình của những nạn nhân trong vụ thảm sát tại Sandy Hook để tiến hành vụ kiện hãng chế tạo súng Remington Arms dù tuyên bố của công ty rằng họ được bảo vệ khỏi trách nhiệm pháp lý bởi liên bang.
Chuyện ít thấy lại đang được chứng kiến xảy ra tại Hà Nội đó là công an biểu tình, nhưng để đòi “quyền lợi nhà đất,” theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho hay hôm 12 tháng 11.
Nhà thờ và Tu viện Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm ở Sài Gòn được xếp hạng di tích và do đó được thoát khỏi lệnh di dời, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 12 tháng 11.
Tiến sĩ Nguyễn Võ Long, Chủ tịch Phong trào Việt Hưng đã tổ chức buổi ra mắt sách bản dịch tiếng Việt, quyển “The Hundred-Year Marathon” của Pillsbury (Sách lược bí mật của Trung Quốc nhằm tranh ngôi bá chủ thế giới của Hoa Kỳ), vào lúc 10 giờ sáng ngày 9 Tháng 11, 2019 tại số 1761 Business Center Dr., Reston, VA.
Garden Grove (Bình Sa)- - Nhân ngày lễ Cựu Chiến Binh, Hội Đồng Thành Phố Garden Grove đã long trọng tổ chức Lễ Thượng Kỳ và Vinh Danh Các Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Dòng đời như giòng sông vẫn miên man trôi, mặc cho bao sóng gió hay bão giông, tuy có lúc dữ dội qua ghềnh thác, có lúc êm đềm trôi xuôi. Những con đò vẫn ngày đêm dọc ngang trên sông, có lúc cắm sào nằm êm ả dưới gốc cây già bên bến nước.
Cán bộ tưng bừng bia rượu trong giờ làm việc là thường… Bây giờ sẽ bị cấm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.