Hôm nay,  

Con Chó Ngậm Cười

23/06/200100:00:00(Xem: 4963)
Cả nước Mỹ và có lẽ một phần không nhỏ của thế giới như bị thôi miên bởi đôi mắt đó, một cặp mắt đen láy của con chó nhỏ lông trắng toát thuộc loại “bichon frisé”. Tên nó là Leo nhưng có lẽ ngoài chủ nó, không ai biết đến cái tên đó, cho đến ngày nó bị túm cổ quẳng ra giữa lộ cho xe cán chết. Vụ xe cán chó xẩy ra chớp mắt chưa đầy một phút nhưng một bồi thẩm đoàn San Jose đã mất 40 phút thảo luận để đi đến bản án kết tội kẻ thủ phạm gây ra chuyện “chó cán xe” này.

Ngày 11-2-2000, trên con đường gần phi trường San Jose, xe của bà Sara McBurnett do bà lái đã sơ ý ủi nhẹ vào chiếc xe cỡ lớn thường được gọi là SUV của ông Andrew Burnett, 28 tuổi, do ông ta lái. Burnett nổi giận mở cửa chạy lại xe bà McBurnett. Bà hạ kính xe để nói lời xin lỗi, nhưng Burnett dùng cả hai tay túm lấy con chó Leo ngủ bên ghế cạnh bà, rồi quẳng nó ra giữa lộ có xe đang chạy khiến con chó bị cán chết. Đụng xe là chuyện nhỏ và mạng con chó cũng nhỏ so với mạng người, nhưng hành động tàn nhẫn đối với con chó là chuyện lớn. Khi tin này được loan ra trên báo chí, một quỹ đã thành lập để treo giải thưởng tìm cho bằng được kẻ giết chó, vì sau khi tai nạn xẩy ra hắn đã bỏ đi mất. Vào cuối tháng 3 năm ngoái quỹ đó đã được bồi đắp lên đến 100,000 đô-la. Đến ngày 10-5-2000, một e-mail vô danh đã thông báo cho Cảnh sát biết tên kẻ thủ phạm là Andrew Burnett.

Vào đầu tháng 3-2000, khi dư luận cả nước Mỹ chú ý đến tin này, tôi đã viết một bài bình luận về vụ xe cán chó. Tôi đã từng dạy các sinh viên báo chí: xe cán chó không phải là tin, bao giờ chó cán xe mới thật là tin. Câu nói đùa nhưng đã tóm gọn bài giảng thế nào là tin tức. Bởi vậy chuyện con chó chết nổ thành lớn khiến tôi có nhiều suy tư lẫn lộn vuợt ra ngoài phạm vi môn báo chí học. Tuần này tôi đã theo dõi vụ xử trước tòa qua tin tức của giới truyền thông Mỹ. Vào lúc khởi sự phiên tòa ngày 6 tháng 6, luật sư bênh vực cho bị cáo nói sở dĩ Burnett ném con chó ra lộ vì bị nó cắn vào tay. Lời biện hộ này không thuyết phục được bồi thẩm đoàn, vì nếu có chuyện bị chó cắn, tại sao Burnett không đứng lại vì chính xe hắn bị đụng" Tại sao hắn bỏ chạy" Hơn nữa từ lúc bị bắt vào đầu năm nay vì một chuyện khác cho đến lúc bị hỏi về vụ giết chó, không lần nào Burnett nói đã bị chó cắn. Tôi nghĩ dù hắn có bị chó cắn thật, câu hỏi đặt ra là tại sao hắn bị chó cắn" Nếu không dùng tay cướp con chó, làm sao con chó ngồi trong xe có thể cắn hắn được" Chỉ riêng vụ cướp chó cũng là một hành động hung bạo bất thường.

Tôi cũng muốn nói đến người chủ của con chó. Bà Sara McBurnett, một phụ nữ 40 tuổi, không có con. Bà thương chó Leo như con ruột của bà. Lời khai này là giả dối chăng" Hãy nhìn sự việc xẩy ra theo báo chí. Sau khi Leo bị xe cán, bà Burnett chẳng cần nhìn đến kẻ bạo hành, chạy vội ra giữa đường bồng nó lên. Con chó đẫm máu nhưng còn hấp hối. Bà chạy về xe đặt nó bên cạnh, đầu nó ngả vào chổ để tay bên cạnh, và lái thẳng đến bệnh viện chó, mặc dù lúc đó bà đang trên đường đến phi trường để đón chồng. Nhưng khi đến bệnh viện con chó đã chết. Từ ngày con Leo chết, bà sống những ngày đau buồn, tâm hồn tan nát vì chính mắt bà nhìn thấy nó bị xe cán trên đường lộ. Khi chuyện được đưa ra trên mặt báo, nhiều người đã đến thăm hỏi về chuyện con chó, lòng yêu thương của bà đối với Leo và nỗi đau buồn của bà.

Đến ngày 12-6, bồi thẩm đoàn nghị án và kết tội Burnett đã có hành động tàn bạo đối với súc vật. Tội này theo luật phạt đến tối đa 3 năm tù ở. Đến ngày 13-7 tòa mới định án phạt. Sau khi tòa tuyên án Burnett có tội, bà McBurnett nói: “Leo đã được có một ngày để công lý phân xử cho nó”. Bà ra về thỏa mãn nhưng nói: “Dù tòa đã xử, cũng không thể đem Leo trả lại cho tôi”. Bà đã quyết định khi chết bà muốn thi hài của bà sẽ được hỏa thiêu, đem tro rải trên bờ hồ Lake Tahoe, nơi Leo đã có phần mộ ở đó. Bà nói: “Tôi sẽ đến với Leo nơi yên nghỉ cuối cùng của nó”. Vụ án về cái chết của con chó Leo khiến tôi nghĩ nền văn hóa nào cũng có chỗ hay chỗ dở. Nhưng một tập quán yêu thương loài vật bao giờ cũng tiêu biểu cho một nền văn hóa tốt. Có biết yêu thương loài vật mới biết yêu thương con người.

Đó chỉ là chuyện con người. Ở đây tôi muốn đặc biệt nói đến chuyện con chó. Sau khi tòa tuyên án kẻ bạo tàn có tội, con chó Leo chắc đã ngậm cười dưới suối vàng. Tất cả chúng ta phần lớn bất luận theo tôn giáo nào, đều tin con người có linh hồn. Khi chết, linh hồn rời thể xác về thế giới bên kia, theo từ ngữ dân gian Việt Nam, đó là về nơi chín suối. Chúng ta đều coi nơi đó trang trọng, nên còn gọi là “suối vàng”. Nơi đó có thể là thiên đàng, cực lạc hay niết bàn, tùy theo đức tin tôn giáo và chỉ có những linh hồn hiền lương mới được về đó. Đa số chúng ta còn tin những con vật sống quấn quít với chúng ta cũng có linh hồn. Nếu con Leo hiện đang ở một thế giới hoan lạc nào đó, tưởng cũng là chuyện thường.

Nhưng tại sao nó lại cuời" Tôi không nghĩ Leo khoái trá vì đã trả được mối thù với kẻ đã giết nó. Tôi tin rằng cửa thiên đàng sẽ không mở cho những linh hồn đã rời bỏ thể xác mà vẫn ôm nặng mối hận thù. Leo cuời vì mừng cho loài người chúng ta. Nhân chi sơ tính bổn thiện. Loài người khi sinh ra vốn đã có lòng thiện. Chúng ta chỉ ác khi sống ở những nơi nặng về vật chất mà quên đi những giá trị cao quý của tinh thần. Leo mừng cho loài người dù sống ở những nơi có cám dỗ vật chất mạnh nhất, vẫn còn những tâm hồn hướng thiện để yêu thương cả đến loài vật.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Fountain (Bình sa)- - Vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 19 tháng 10 năm 2019 tại Mile Square Park 16801Euclid St, Fountain Valley (Góc đường Euclid/Edinger) New Horizon –KD do Cô Kelly Daniels (Kiều Quan) làm Giám Đốc đã tổ chức buổi họp mặt Picnic hằng năm để cảm ơn các thiện nguyện viên, các mạnh thường quân, thân hữu cùng các học viên đã tham dự các khóa học tại New Horizon-KD.
SIOUX CITY, Iowa – Một người đàn ông ở California âm mưu phân phối methamphetamine và sở hữu súng bất hợp pháp đã bị kết án tại tòa án liên bang vào ngày 18 tháng 10 tại Sioux City.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Xứ Bắc Chiêm dạo này vui đáo để, mới hôm rồi tiến sĩ lu, bà bộ lon… làm cho dân chúng cười sập mặt luôn.
Một phiên Tòa án nhân dân tại Hà nội năm 1960 xét xử «bọn gián điệp, phản cách mạng phá hoại hiện hành: Nguyễn Hữu Đang và Thụy An», …
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Một hồ sơ của Cục Trung Ương Tình Báo CIA mang mã số 80T01357A được giải mật và nhập vào Văn khố Quốc gia (NARA danh số 104-10214-10035) đã đưa ra một số chi tiết về những ngày sau khi chính phủ ông Ngô Đình Diệm tấn công các chùa VN, cho tới khi hoàn tất cuộc cách mạng của quân lực VNCH để lật đổ chế độ này.
Tính đến mùa Thu năm ngoái – 2018, con/chúng tôi tròn 40 năm xuất gia tu học. Trong dịp này đã có nhiều ý kiến của Chư tôn đức, các bạn đồng tu, các học trò, Phật tử chùa Hương Sen và ở nhiều nơi trong và ngoài nước đề nghị con/chúng tôi nên thực hiện một Tuyển tập “40 Năm Tu Học Và Hoằng Pháp của Ni Sư Giới Hương” bằng tiếng Anh và Việt.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi được tham dự sinh hoạt của “mấy ông nhà binh”; nhưng, kỳ Hội Ngộ của khóa 6/68 Cựu SQ/TB Thủ Đức vừa qua, tại Nam California, lại là một Hội Ngộ khiến tôi xúc động nhiều nhất.
Hôm 13/10/2019, Chủ Tịch Tập Cận Bình của chế độ TC đang công du Nepal, lại lên tiếng đe dọa "nghiền nát"mọi âm mưu đòi ly khai.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.