Hôm nay,  

Báo Trung Cộng Nứt Bể

21/01/201300:00:00(Xem: 6874)
Tuần báo Phương Nam Chu Mạt tại tỉnh Quảng Đông đã liều mình xé rào chống lại chế độ kiểm duyệt của Đảng Nhà Nước Trung Cộng. Hiện tượng đầu tiên và hiếm hoi này cho thấy đây là bọt biển dấu chỉ của làn sóng ngầm làm báo chí của Đảng, vì Đảng, do Đảng CS của Trung Quốc không nứt rạng thì cũng nứt bể.

Tổng hợp các nguồn tin độc lập của các thông tấn quốc tế cho thấy tuần báo Phương Nam bước đầu đã thắng lợi sau hai ngày lãng công, đình bản phản đối một cán bộ tuyên huấn của tỉnh ủy Quảng Đông rút một bài bình luận của tờ báo cổ võ cho tư tưởng pháp trị dựa vào hiến pháp, tựa đề «giấc mơ nhà nước pháp quyền » bằng một bài ca tụng Đảng CS cũ rích, chán phèo trong số báo đầu năm 2013. Thoả thuận không thấy công bố nhưng hiện tại người ta thấy ban biên tập đi làm lại, báo ra lại.

Không biết nội dung thoả thuận mật hay kín ra sao, nhưng trên hình thức, rõ rệt Đảng CS Trung Quốc đã lùi một bước để lắng dịu tình hình trong thời gian chuyển quyền là thời gian “quần chúng nhân dân” hy vọng và vận động cho thay đổi. TC cố gắng khu trú hoá hiện tượng hiếm hoi này không cho nó lan toả ra thành phong trào. Nhường một chút để được cái lớn hơn. Vì theo truyến thông quốc tế cho biết người dân Trung Quốc, nhưt là thành phần ưu tú, trí thức, nghệ sĩ và công dân TQ trên mạng đã cực lực ủng bộ báo Phương Nam, đang thành phong trào chống kiểm duyệt báo chí. Dân chúng, những nhà trí thức, những người dân chánh trực biểu tình bên ngoài hoan hô tờ báo và đòi cất chức cán bộ đảng viên tuyên huấn đã rút bài của báo và thay bài của đảng vào. Có tin công an cảnh sát địa phương, cánh tay của Đảng vẫn không trấn áp, chỉ can thiệp ra giữ an ninh khi một số người binh Đảng xuất hiện chống biểu tình. Một số báo và nhiều bloggers và báo điện tử, nhiều nhà trí thức khắp nước nhiệt liệt ủng hộ hành động dũng cảm của báo Phương Nam. Báo chí, thông tấn xã Tây Âu, Bắc Mỹ thông tin nghị luận rất nhiều. Nhứt định trung ương Đảng Nhà Nước ở Bắc Kinh đuợc báo cáo tường tận.

Bí Thư Tỉnh Ủy Quảng Đông đã đích thân kín đáo dàn xếp. Người cán bộ của Ban Tuyên Huấn của Đảng đã rút bài của báo thay bài của Đảng vào bị ngưng chức. Dù không thấy nội dung của cuộc dàn xếp, nhưng sau hai ngày lãng công của ban biên tập, biểu tình của dân chúng, những nhà báo của Phương Nam đi làm lại và báo Phương Nam ra lại.

Đảng CS đã thành công trong việc làm lắng dịu tình hình và khu trú hoá vụ việc không cho nó lan toả thành phong trào ra nhiều nơi. TC đã làm mờ đi hy vọng đổi thay của dân chúng và báo chí một cách êm đềm mà không làm mất mặt Ông Tập Cận Bình khi lên cầm quyền cách đây chưa đầy hai tháng đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc tôn trọng Hiến pháp, trên hình thức và danh nghĩa có qui định bảo đảm các quyền tự do ngôn luận và tự do xuất bản.

Xử chìm xuồng, làm im tại chỗ vụ đình công, lãng công của nhà báo và biểu tình của dân chúng chống kiểm duyệt như vậy là giúp cho ông Tập Cận Bình không giữ lới hứa mà không mang tiếng nói mà không làm, tiếng xấu đồn xa và đồn mau.

Ngoài một vài nhượng bộ nhỏ trước mắt không kỷ luật ban biên tập, không cần trấn áp cuộc biểu tình, Đảng CS được một cái lớn hơn là tiếp tục giữ vững đường lối của Đảng CS, là chận đứng phong trào phản kháng, và liên tục kiểm duyệt báo chí, sữ dụng báo chí làm phương tiện tuyên truyền cho Đảng.

Nhưng dưới cái nhìn của dân chúng phản ảnh trên truyền thông ngoài luồn trên mạng, việc xé rào của các nhà báo Phương Nam dù sao cũng là một hiện tượng tốt. Dù không tin Đảng Nhà Nước đổi mới báo chí; dù đây có thể là chiến thuật của CS, Đảng lùi một bước để tiến hai ba bước. Nhưng đây là một sự kiện, một sự thật, một thời sự hiếm hoi, cả ban biên tập, nguyên một tờ báo lớn ở Miền Nam Trung Quốc chống chế độ kiểm duyệt của Đảng CS. Mà Đảng CS không làm được gì. Dân chúng yên tâm, hết sợ và tin người ta làm được mình làm được trong việc giành lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho mình mà CS đã tước đoạt.


Tuần báo Phương Nam Phương Chu Mạt, dù là một tờ báo toà soạn ở thủ phủ Quảng Châu, của tỉnh Quảng Đông, ở Miền Nam Trung Hoa. Nhưng đó là là một tờ báo lớn, độc giả rất đông và có uy tín khắp nước, nhiều nhà trí thức khắp nước ủng hộ. Như tờ Tuổi Trẻ của Đảng bộ và Thành Đoàn báo quán ở Saigon mà phát hành khắp nước.

Trong bầu không khí ngột ngạt, nóng bức, căng thẳng của chế độ kiểm duyệt của Đảng CS, Đảng CS làm chủ, làm cha báo chí gần nửa thế kỷ ở Trung Quốc, báo Phương Nam xé rào một có tính toán -- quả thật là một điều hiếm có, một hiện tượng lớn và đầu tiên.

Trên phương diện thời cơ, khá thuận lợi. Đây là lúc Đảng CS chuyển giao quyền hành giữa hai thế hệ. Người bàn giao lẫn nhận giao ai cũng muốn ổn định, tức không có một biến cố gì lớn xảy ra, không muốn chọc giận dân chúng.

Còn báo chí và dân chúng thì hy vọng đây là cơ hội có thể chuyển biến chính trị. Trong chánh trị mình không làm thì người khác sẽ làm nhưng làm ngược lại và hại quyền lợi của mình. Nên báo chí TQ không chờ Ô Tập Cận Bình ban ơn bố đức vì chánh trị không bao giờ xin mà được, chờ mà có, phải đấu tranh mới đựợc. Báo chí hành động trước, đưa Ô. Tập cận Bình vào thế phải nhượng bộ để có bầu không khí yên lặng khi chuyển quyền. Tâm lý chánh trị cho thấy thời điểm chưa nhận bàn giao nhà nước, chưa nắm được guống máy cai trị dân, các nhà chánh trị thường tỏ ra thân dân. Để tránh cho sự việc khỏi bị bùng nổ lớn, nhà cầm quyền thả lỏng tạm thời để thắt chặt lại sau.

Trên phương tinh thần tranh đấu cá nhân, phải nói đây là một hành động rất dũng cảm của những nhà báo, cả ban biên tập, ban quản tri và phát hành của toàn bộ tờ báo Phương Nam. Anh chị em báo chí nói chung dám lấy chén cơm manh áo của gia đình mình, tương lai nghề nghiệp của mình ra làm vật thí nghiệm. Vì người làm báo trong chế độ CS là cán bộ, đảng viên, công nhân viên ăn lương của nhà nước và tờ báo là của đảng, vì đảng, do đảng.

Trên phương diện truyền thông đại chúng, cũng phải nói những nhà báo này rất tin tưởng độc giả và “quần chúng nhân dân” là đối tượng báo chí phục vụ. Tin nơi nhận định chánh trực của độc giả và lương tri của “quần chúng nhân dân” sẽ ủng hộ mình và mong muốn có tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Trên phương diện tình hình thời đại, tiến bộ khoa học kỹ thuật của thời đại Tin Học, kỹ thuật số đang biến Trái Đất thành xóm nhà và các nước những láng giềng, báo chí không thể để bị nhốt trong nhà tù lớn là chế độ CS được nữa. Lương tâm Con Người mang danh là người, lương tâm chức nghiệp của người làm báo không cho phép nhà báo được dân chúng coi là người nắm đệ tứ quyền trong cao trào dân chủ bị CS hủ hoá thành kẻ “an phận thủ thường,” Đảng đặt đâu ngồi đó, Đảng bảo sao làm vậy, Đảng bảo nói gì thí nói nấy nữa.

Đã đến lúc báo chỉ trong chế dộ CS phải vùng lên, nổi dậy, bung ra. Kinh tế đã chuyển sang kinh tế thị trường. Dân dễ thở hơn. Lịnh của Đảng dần mất hiệu lực cưỡng hành, cán bộ, đảng viên ở địa phương vì quyền lợi riêng biến lịnh thành “lạc”. “Quần chúng nhân dân” nếu không làm ngơ lịnh đảng được thì mua chuộc làm ngược lại.

Báo Le Figaro của Pháp nhận định «Làn gió tự do báo chí thổi từ phía Nam đến Bắc Kinh không hề bị suy yếu». Nó phát huy và lan rộng như làn sóng “chuyển hệ tư duy” CS sang kinh tế thị trường. Như ở Việt Nam, các nhà theo dõi thới cuộc nhận thấy “tư duy” đó biến thành thái độ và hành động xuất phát từ Miền Nam Việt Nam – đúng ra là từ Đồng Bằng Sông Cửu Long, Miền Tây Nam Việt lan rộng ra Hà nội, khiến mấy đời Thủ Tướng đều là người Nam từ miển Nam “Bắc tiến” ra nắm guồng máy của chế độ ở Hà nội. Liệu làn gió tự do báo chí xuất phát từ Quảng Đông ở Miển Nam Trung Quốc có lan ra Miền Bắc, Bắc Kinh – làm bể nền báo chí của TC hay không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.