Hôm nay,  

Thơ Thơ

25/11/200200:00:00(Xem: 9790)
Các bạn yêu thơ qúy mến! Cách đây khá lâu, khi Sàigòn Times mới chập chững bước vào làng báo, Thùy Dzung được đọc một cuốn tạp chí trong đó nhà thơ Đỗ Quý Toàn có nói, mỗi nhà thơ mang đến cho chúng ta một người khách lạ, khách nhập vào hồn ta, bằng ngôn ngữ của thi ca. Nhìn lại suốt thời gian ngót 10 năm qua, Thùy Dzung thấy, mỗi thi nhân xuất hiện trên trang Thơ Thơ đều có một thi phong, một tâm hồn, một vẻ đẹp đặc biệt rất riêng tư... của một người khách lạ. Nhưng không hiểu sao, bên cạnh những vẻ đặc biệt riêng tư của một người khách lạ, ai ai đọc thơ, cũng cảm thấy trong cái “riêng tư” đó của người khách lạ, hình như có cả cái “riêng tư” của chính mình... Một bài thơ mới của một thi nhân dù chưa được quen được biết, vậy mà đọc lên, bỗng dưng người đọc thấy bồi hồi, tựa như nghe tiếng thì thầm tâm sự của chính tác giả... dành cho mình. Cách đây gần một năm, Thùy Dzung đã trải qua tâm trạng như vậy khi nhận được bài thơ nhan đề “Dại Khờ” của một thi nhân ký bút hiệu Vân Lam....

Tôi vẫn là tôi của dại khờ
Của muôn năm trước tuổi ngây thơ
Của khung trời cũ đầy thương nhớ
Của khối tình si thuở học trò
Tôi vẫn là tôi của đợi chờ
Của sầu của mộng của bơ vơ
Của quê hương cũ trong nhung nhớ
Của mái trường xưa những vật vờ.

Bài thơ ngắn gọn, vỏn vẹn có 8 câu, nhưng tác giả đã mở ra một góc độ khác lạ trong ngôn ngữ của lòng. Xưa nay, đã là con người, trong thâm tâm ai cũng muốn khôn ngoan, thông minh, đâu có ai muốn dại khờ. Nhưng với thi nhân, với những người yêu thơ, hay nói rộng hơn, với những người có tâm hồn, thì sự “dại khờ” luôn luôn có những đường nét hoa mộng, rất đáng yêu và rất đáng nhớ... Đọc bài thơ, người đọc không thể không bâng khuâng khi nhận ra một chân lý tưởng như là một nghịch lý: Con người càng từng trải, sống càng lâu, đi càng nhiều, thì trong sâu thẳm của tâm hồn, người đó lại càng muốn mình bé bỏng dại khờ để được sống với những kỷ niệm xưa, những bóng hình cũ... Cũng trong tâm trạng luôn luôn thao thức với quê xưa, người cũ, trong bài thơ Tiềm Thức, đăng trên trang Thơ Thơ cách đây mấy tháng, tác giả Vân Lam đã viết về niềm đau nỗi nhớ ám ảnh tác giả trong cả khi mơ lẫn khi tỉnh thức:

Canh khuya
giấc ngủ chập chờn
Thấy em ngồi khóc
trong vườn quê xưa
Chùng lòng xót
tỉnh cơn mơ
Một ta trơ trụi
bên bờ héo hon.

Nói đến tình yêu, niềm đau và nỗi nhớ, người Việt yêu thơ thường bâng khuâng nghĩ đến “Màu tím hoa sim” của thi sĩ Hữu Loan. Và có lẽ cũng trong tâm trạng đó, nhà thơ Vân Lam đã sáng tác bài thơ Màu Sim Chín, trong đó, 5 câu thơ ở khổ cuối vừa có tính trừu tượng ước lệ một cách hoang dại, vừa có sức gợi tưởng cụ thể và cao độ về nỗi đau đớn khôn cùng và bất biến của lòng thủy chung:

Những đêm đen ghê sợ
thật im lìm
Căn gác nhoœ
có trái tim
màu sim chín.

Thùy Dzung xin chân thành cảm ơn những đóng góp của nhà thơ Vân Lam và sau đây xin giới thiệu cùng các bạn yêu thơ bài thơ Màu Sim Chím...

Màu Sim Chín

Ta traœi hồn mình
trên trang giấy tím
Viết cho em
bằng máu đọng con tim

Yêu dấu ơi
đây tất caœ chân tình
Caœ bể ái trần gian
đang tím lịm

Trong nhung nhớ
Khổ đau nào toan tính


Người quay lưng
Ta mãi kiếm tìm

Những đêm đen ghê sợ
thật im lìm
Căn gác nhoœ
có trái tim
màu sim chín.

Vân Lam

*

Bài Thơ Cho Em

Tóc em xõa buông dài
Trong thơ phòng im vắng
Hay mặc tà áo trắng
Anh thinh lặng đứng nhìn

Khuôn mặt rạng niềm tin
Tình yêu đầy mộng mị
Mười năm trời chung thuœy
Anh trân quý vô cùng

Như cây bách cây tùng
Vẫn muôn đời bền vững
Chẳng bao giờ điêu đứng
Em thật xứng nữ lưu

Xưa Chức Nữ chàng Ngưu
Dù xa cách vời vợi
Quyết giữ lòng chờ đợi
Một năm tới gặp nhau

Caœ hàng vạn đời sau
Em đi theo người trước
Luôn vẹn toàn nguyện ước
Không dại bước lỡ lầm

Ôi con chim âm thầm
Trái tim hồng trinh trắng
Vui mừng em chiến thắng
Anh dâng tặng bài thơ.

Phạm Tình Thơ

*

Mưa

Mưa suốt ngày qua thê thảm quá
Mưa về thấm ướt cả nhân gian
Mưa cho tan tác tình tan vỡ . . .
Ngây ngất hồn hoang mộng lỡ làng

Mưa vẫn mưa bay cuối nẻo trời
Mưa về ru khúc nhạc đơn côi
Mưa như trút nỗi sầu nhung nhớ
Trên bến cô liêu phủ lạnh người

Mưa vẫn mưa rơi giữa dặm trường
Mưa về cho giấc mộng sầu vương
Mưa như đem cả tình duyên thắm
Trao đến cho người chốn viễn phương

Mưa vẫn mưa bay khắp nẻo đường
Mưa làm mờ nhạt bóng người thương
Mưa xuyên kẽ lá về trăm ngả . . .
Khơi động âm vang khúc đoạn trường

Mưa đã phôi pha ước mặn nồng
Mưa làm ray rứt kẻ chờ trông
Mưa cho lạnh bến tình xuân mộng
Xanh lá cây xanh kỷ niệm lòng

Viễn Phương

*

Nụ Cười Ngựa

Ngựa thồ, ngựa thồ, triền cao
Bước chân tuột dốc, lao xao nưœa vời
Bồn chồn chân đứng đôi nơi
Cánh tay vô vọng, níu trời tang thương

Ngựa cười. Ngựa cười. Bờm rung
Đem thân nghiệp quaœ, vó tung mịt mờ
Buổi trưa, từ thuơœ hoang sơ
Nài tôi thức giấc, roi quơ tượng hình

Ngựa cười. Bờm rung. Ngu ngơ
Đầu non ngựa đứng. Cuối bờ suối vang
Trời mây, đôi ngã hợp tan
Buồn đeo lưng ngựa, quan san neœo hoài

Nhịp đều. Nhịp đều. Khô vang
Ấm mông xà ích, ngựa quằn lưng đau
Đời còn say nhịp vó câu
Áo người du tưœ nắng khâu nhọc nhằn.

Phạm Quang Ngọc

*

Tình Đời

Bây giờ đâu trách được ai
Tại anh vô tướng bất tài mà thôi
Tình ta giờ đã chia phôi
Em về xứ lạ nổi trôi phận đời

Tình Ta

Thôi đành vĩnh biệt tình anh
Traœ ơn cho đấng sinh thành được vui
Đường đời vạn neœo ngược xuôi
Đắng cay, đau khổ ngọt bùi em mang

Tình Nghèo

Tình nghèo có nước ăn mày
Không thì móc bọc chẳng ai trọng mình
Em còn xuân sắc hương trinh
Quơ nhằm anh Chệt được được rinh về Tàu
May ra có có đồng vào

Tình Sầu

Anh về kiếm vợ tràn thân
Giờ đây em đã tay nâng khăn người
Trách em ta khóc hay cười
Thôi đành chôn chặt tình sầu bậu ơi

Tình Thù

Nhìn em trên chiếc kiện hoa
Thù em ta cũng xót xa phận mình
Giữ chi hai tiếng chung tình
Người đâu có tiếc chữ trinh ngàn vàng
Tình Caœnh

Trách em cũng chỉ bằng không
Lấy chồng xa xứ vừa lòng mẹ cha
Chút tiền quà cáp gọi là
Nhà lầu, xế nổ mẹ già ấm thân

Vĩnh Hòa HiệpThanh Tương

*

Dòng Thời Gian

Khai sinh thuơœ nào"
Bao giờ chấm dứt
Thời gian vô cực!
Như bầu trời cao...

Lung linh nắng vàng,
Thơm ngàn sợi tóc,
Tình yêu vô cực"
Hay là chiêm bao"

Dòng thời gian trôi,
Đường đi không tới...
Người yêu dấu hỡi!
Thấu hiểu tình tôi"

Lạnh lùng cây kim...
Quay quanh mặt kiếng.
Nhớ tình quyến luyến,
Bờ môi ướt mềm...

Dòng thời gian trôi,
Trôi làn tóc rối,
Người yêu dấu hỡi!
Xin hiểu lòng tôi...

T.T.Đ.Mai

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.