Hôm nay,  

Bạc Là Dân

04/11/200000:00:00(Xem: 12521)
Từ nay cho đến ngày bầu cử chỉ còn ba ngày nữa, nếu không có gì thay đổi ngoạn mục bất ngờ trong các poll thăm dò, kết quả sẽ là không có bên nào thắng một cách ào ạt như đất lở (landslide). Bush hay Gore thắng cử sẽ chỉ hơn nhau suýt soát trong số phiếu phổ thông. Điều này còn có khả năng đưa đến một tình trạng tệ hại hơn nữa: Tổng Thống đắc cử chỉ nhờ thắng các phiếu cử tri đoàn nhưng thua phiếu phổ thông, nghĩa là không được sự ủy nhiệm của đa số quá bán quảng đại quần chúng.

Nếu chuyện này xẩy ra thật, vị Tổng Thống Mỹ nhiệm kỳ mới sẽ khó làm việc. Dù nếu ông không có mặc cảm, đảng đối lập với ông sẽ được khuyến khích để ra tay ngăn chặn mọi sáng kiến, khiến vai trò của ông hầu như tê liệt. Tôi không mong có tình trạng này, nhưng theo những tính toán mới nhất nếu tình hình đến giờ chót vẫn không thay đổi chuyện ngựa về ngược vẫn có thể xẩy ra. Thí dụ trường hợp của Thống đốc Bush, ông có thể được một triệu phiếu thắng lớn ở Texas nơi có 32 phiếu cử tri đoàn, nhưng ông có thể thua ở Florida (25 phiếu) chỉ vì kém có khoảng 100,000 phiếu, nghĩa là ông cũng có có nhiều phiếu phổ thông nhưng lại thua. Tình trạng tương tự cũng có thể xẩy ra ở Michigan (18 phiếu cử tri đoàn) và Pennsylvania (23 phiếu cử tri đoàn). Thí dụ này cho thấy Bush vẫn có nhiều phiếu phổ thông ở 4 tiểu bang, nhưng về phiếu cử tri đoàn ông chỉ có 32 trong số tổng cộng các phiếu cử tri đoàn ở 4 tiểu bang. Một thí dụ khác ở California, theo những poll thăm dò ông Bush đã có nhiều ủng hộ hơn trước chỉ kém Gore con số một cột, nghĩa là phiếu phổ thông của ông đã lên cao, nhưng rút cuộc ông vẫn thua ở tiểu bang có 54 phiếu cử tri đoàn, coi là nhiều nhất của nước Mỹ.

Thế nhưng ngoài những dự phòng toán học của các chuyên gia, chính trị vẫn còn những yếu tố khác. Trong những ngày chót, cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đều ra sức kêu gọi cử tri đi bỏ phiếu. Cố nhiên, bảo dân Mỹ từ b' truyền thống gắn bó với một đảng để đi bỏ thăm cho đảng khác cũng khó như bảo người ta thay đổi tôn giáo. Cũng có người thay đổi vì một lý do nào đó, nhưng chỉ là một thiểu số không đáng kể. Sự thật nếu người của hai đảng cùng ra quân, cán cân ngang ngửa vẫn không thay đổi được bao nhiêu. Quan trọng nhất là những người độc lập, không đảng phái, những người chỉ thích quyết định vào phút chót hay thích làm tùy hứng như ta ngồi trên đi-văng bấm nút remote đổi kênh TV dễ dàng chẳng cần phải suy nghĩ hay mất công đứng lên.

Đó là chưa kể ở một số tiểu bang "chiến lược", "yếu tố" Nader, lãnh tụ đảng Xanh ăn lạm vào phiếu của Gore. Nader là tay hoạt động bênh vực dân tiêu thụ và môi sinh, thuộc khuynh hướng tự do, coi thường Bush chống cả Gore. Chẳng hạn ông miệt thị Bush như sau: "Đừng để hắn làm Thành Cát Tư Hãn. Trước hết hắn chẳng biết gì hết, thứ hai hắn làm biếng, thứ ba hắn né tranh đấu". Nader đi sát với cuộc sống dân thường nên được một số bình dân tự do phóng khoáng ưa thích, thành ra một số phiếu đáng lẽ đi về phía Gore sẽ dồn cho Nader, rút cuộc Nader sẽ làm cho Bush thắng cử. Nader không thể nào được bầu làm Tổng Thống, nhưng Dân Chủ lo ngại loại bom nhí này có thể gây tổn thất cho thành trì lớn của Gore. Chẳng hạn nhìn lỗ hổng bên chiến hạm Cole hiện đại nhất của Mỹ, người ta thấy sự lo sợ này cũng không phải vô lý.

Ở đây có một yếu tố khá lạ lùng nổi bật: tình hình kinh tế Mỹ có vẻ không ảnh hưởng đến cuộc bầu cử Tổng Thống năm nay. Kinh tế Mỹ phồn thịnh bền bỉ chưa từng thấy, số thất nghiệp giảm còn tối thiểu, mức lợi tức gia tăng, dân nghèo trở thành trung lưu ngày càng nhiều, ngân sách dư thừa, tất cả đều được thực hiện trong hai nhiệm kỳ của Clinton mà Gore là ông Phó. Tình trạng này đáng lẽ phải là một lợi thế căn bản cho Gore ra tranh cử, vậy mà Gore từ đầu chí cuối vẫn không vận dụng được lợi thế đó, để cho Bush vọt lên ngang ngửa và còn trội hơn. Tại sao vậy" Tôi không nghĩ Gore đã có lỗi lầm gì quan trọng trong khi tranh cử, hay Bush tranh cử giỏi hơn với luận điệu cho rằng kinh tế phồn thịnh là công của mọi người chớ không phải của chính quyền Clinton. Có thể dân Mỹ cho rằng kinh tế phồn thịnh là chuyện đã sẵn có rồi chẳng cần phải lo gì nữa, nên họ để ý đến những chuyện khác.

Nhưng tôi nghĩ nguyên nhân căn bản chỉ có một. Đó là một bản chất muôn thuở của người dân. Dân chỉ "trừng phạt chớ không tưởng thưởng". Nó phản ảnh một trạng thái tự nhiên giữa "người cai trị và người bị cai trị", cổ như Trái đất. Chính quyền nào làm sai là dân chống, trừng phạt, còn chính quyền nào làm đúng thì họ quên...không đền công. Người dân ở bất cứ nơi nào, bất cứ thời nào cũng bạc bẽo và bất công như vậy.

Ở Việt Nam thời cổ, các cụ nhà nho đã từng thốt ra chua xót: "Bạc là dân, bất nhân là lính". Thời xưa dân chúng sống dưới những chế độ vua quan phong kiến, họ bội bạc với triều đại cũ đón rước vua mới, các vị trung thần tiên triều nhìn thấy ngậm ngùi. Còn lính không phải là thứ lính bảo vệ đất nước mà là lính lệ, lính quan nha, chuyên đi bắt thuế hay phu phen. Người dân coi bọn đó là những tên tay sai bất nhân bất nghĩa, làm đầy tớ cho tham quan ô lại. Việt Nam thời xưa đâu có bằng nước Mỹ ngày nay văn minh tiên tiến với khoa học kỹ thuật điện tử và vệ tinh, phi thuyền thám hiểm không gian.

Ở Mỹ chỉ có những ông nhà giầu mới có khả năng ra tranh cử Tổng Thống nhưng tôi vẫn thích nó. Tôi muốn chờ kết quả cuộc bầu năm nay để xem dân Mỹ muốn lên giàn phóng để bay đến không gian nào trong dịp đầu thiên kỷ này.

LIÊN HIỆP QUỐC - Chính quyền Trump đã ngưng vận động để Hội Đồng Bảo An LHQ mở hội nghị hàng năm lần thứ 5 về tình hình nhân quyền tại Bắc Hàn. Reuters dẫn các nguốn tin ngoại giao cho hay: Washington thấy không tìm đủ hậu thuẫn cần thiết.
MOSCOW - TT Nga có 2 con gái, 33 và 32 tuổi, cùng là con chung với vợ cũ Lyudmila nguyên là tiếp viên hàng không.
WASHINGTON - Trong 1 tuyên bố về vụ tình nghi sử dụng vũ khí hóa học ở Syria trong tháng qua, phát ngôn viên Bộ ngoại giao nhắc nhở “Moscow và Damascus chớ thay đổi nguyên trạng nơi đó để điều tra viên tìm kiếm kẻ có trách nhiệm”.
Cái thú, như thích ăn nhiều và chi tiêu xả láng, có thể đưa tới các hậu quả kinh tế không may. Dân Mỹ là những người mập nhất trên thế giới và mỗi năm tốn kém mất gần 325 tỉ đô la. Còn nữa, bắt đầu năm 2018 người Mỹ mắc nợ thẻ tín dụng lên tới 1,000 tỉ đô la.
Tất cả chúng ta đều biết lợi ích cho sức khỏe trái tim từ việc thể dục ngoài trời như đi bộ, chạy bộ, đạp xe hay bơi lội. Nhưng hiện nay một phúc trình bom tấn nói rằng việc luyện tập mạnh có thể cũng quan trọng như thập thể dục ngoài trời đối với trái tim. Theo Reader’s Digest, bạn chỉ cần tập thể dục vận động cơ bắp trong vòng một tiếng đồng hồ một tuần để có kết quả tốt.
LOS ANGELES, CA — Tổng giáo phận Los Angeles trong tuần đã phổ biến danh sách hàng chục linh mục địa phương bị cáo buộc lạm dụng sex trẻ em. Danh sách có 54 linh mục, hầu hết đã chết hay bị trục xuất, trong đó có 30 linh mục chưa từng bị công khai kể tên lạm dụng trước giờ.
WASHINGTON - Giám đốc tình báo Thổ Nhĩ Kỳ Hakan Fidan đã thuyết trình 1 số nghị sĩ về cuộc điều tra nghi án thủ tiêu nhà báo Khashoggi của nhà chức trách Thổ Nhĩ Kỳ.
HA NOI -- Thầy giáo xã hội chủ nghĩa... gương mẫu là gì? Hình như không ai trả lời được. Báo Pháp Luật ghi lời của một quan chức Tòa Án Nhân Dân: “Rất đau lòng khi nghe thầy giáo thú nhận quan hệ với HS... Có thầy giáo thú nhận với tôi rằng đã quan hệ với rất nhiều em học sinh lớp 5, 6 và lớp 7...”
Mời quí vị phụ huynh và các bạn đọc Thông Báo của thầy Vũ Hoàng, chủ tịch Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ loan báo về các cuộc thi cho thiếu nhi vào dịp Tết:
Bài Làm Em Tập Đặt Câu 1. Con khoác áo ấm khi trời lạnh. 2. Con nghe tiếng chân con chuột chạy sột soạt trong bếp. 3. Con khoác tay khi đi bộ với bố mẹ. 4. Tập thể dục làm em toát mồ hôi. 5. Con thích xem phim hoạt họa trong TV. 6. Con chó Peyton ngoắt đuôi mừng khi em đến chơi nhà bác. 7. Học trò không được xé rách toạt sách vỡ (vở). 8. Mẹ kiểm soát bài làm ở nhà của con mỗi ngày. 9. Em thích nói lưu loát tiếng Việt. 10. Em thấy người bạn của em chạy thoăn thoắt ngoài đường.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.