Hôm nay,  

Bạc Là Dân

04/11/200000:00:00(Xem: 12652)
Từ nay cho đến ngày bầu cử chỉ còn ba ngày nữa, nếu không có gì thay đổi ngoạn mục bất ngờ trong các poll thăm dò, kết quả sẽ là không có bên nào thắng một cách ào ạt như đất lở (landslide). Bush hay Gore thắng cử sẽ chỉ hơn nhau suýt soát trong số phiếu phổ thông. Điều này còn có khả năng đưa đến một tình trạng tệ hại hơn nữa: Tổng Thống đắc cử chỉ nhờ thắng các phiếu cử tri đoàn nhưng thua phiếu phổ thông, nghĩa là không được sự ủy nhiệm của đa số quá bán quảng đại quần chúng.

Nếu chuyện này xẩy ra thật, vị Tổng Thống Mỹ nhiệm kỳ mới sẽ khó làm việc. Dù nếu ông không có mặc cảm, đảng đối lập với ông sẽ được khuyến khích để ra tay ngăn chặn mọi sáng kiến, khiến vai trò của ông hầu như tê liệt. Tôi không mong có tình trạng này, nhưng theo những tính toán mới nhất nếu tình hình đến giờ chót vẫn không thay đổi chuyện ngựa về ngược vẫn có thể xẩy ra. Thí dụ trường hợp của Thống đốc Bush, ông có thể được một triệu phiếu thắng lớn ở Texas nơi có 32 phiếu cử tri đoàn, nhưng ông có thể thua ở Florida (25 phiếu) chỉ vì kém có khoảng 100,000 phiếu, nghĩa là ông cũng có có nhiều phiếu phổ thông nhưng lại thua. Tình trạng tương tự cũng có thể xẩy ra ở Michigan (18 phiếu cử tri đoàn) và Pennsylvania (23 phiếu cử tri đoàn). Thí dụ này cho thấy Bush vẫn có nhiều phiếu phổ thông ở 4 tiểu bang, nhưng về phiếu cử tri đoàn ông chỉ có 32 trong số tổng cộng các phiếu cử tri đoàn ở 4 tiểu bang. Một thí dụ khác ở California, theo những poll thăm dò ông Bush đã có nhiều ủng hộ hơn trước chỉ kém Gore con số một cột, nghĩa là phiếu phổ thông của ông đã lên cao, nhưng rút cuộc ông vẫn thua ở tiểu bang có 54 phiếu cử tri đoàn, coi là nhiều nhất của nước Mỹ.

Thế nhưng ngoài những dự phòng toán học của các chuyên gia, chính trị vẫn còn những yếu tố khác. Trong những ngày chót, cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đều ra sức kêu gọi cử tri đi bỏ phiếu. Cố nhiên, bảo dân Mỹ từ b' truyền thống gắn bó với một đảng để đi bỏ thăm cho đảng khác cũng khó như bảo người ta thay đổi tôn giáo. Cũng có người thay đổi vì một lý do nào đó, nhưng chỉ là một thiểu số không đáng kể. Sự thật nếu người của hai đảng cùng ra quân, cán cân ngang ngửa vẫn không thay đổi được bao nhiêu. Quan trọng nhất là những người độc lập, không đảng phái, những người chỉ thích quyết định vào phút chót hay thích làm tùy hứng như ta ngồi trên đi-văng bấm nút remote đổi kênh TV dễ dàng chẳng cần phải suy nghĩ hay mất công đứng lên.

Đó là chưa kể ở một số tiểu bang "chiến lược", "yếu tố" Nader, lãnh tụ đảng Xanh ăn lạm vào phiếu của Gore. Nader là tay hoạt động bênh vực dân tiêu thụ và môi sinh, thuộc khuynh hướng tự do, coi thường Bush chống cả Gore. Chẳng hạn ông miệt thị Bush như sau: "Đừng để hắn làm Thành Cát Tư Hãn. Trước hết hắn chẳng biết gì hết, thứ hai hắn làm biếng, thứ ba hắn né tranh đấu". Nader đi sát với cuộc sống dân thường nên được một số bình dân tự do phóng khoáng ưa thích, thành ra một số phiếu đáng lẽ đi về phía Gore sẽ dồn cho Nader, rút cuộc Nader sẽ làm cho Bush thắng cử. Nader không thể nào được bầu làm Tổng Thống, nhưng Dân Chủ lo ngại loại bom nhí này có thể gây tổn thất cho thành trì lớn của Gore. Chẳng hạn nhìn lỗ hổng bên chiến hạm Cole hiện đại nhất của Mỹ, người ta thấy sự lo sợ này cũng không phải vô lý.

Ở đây có một yếu tố khá lạ lùng nổi bật: tình hình kinh tế Mỹ có vẻ không ảnh hưởng đến cuộc bầu cử Tổng Thống năm nay. Kinh tế Mỹ phồn thịnh bền bỉ chưa từng thấy, số thất nghiệp giảm còn tối thiểu, mức lợi tức gia tăng, dân nghèo trở thành trung lưu ngày càng nhiều, ngân sách dư thừa, tất cả đều được thực hiện trong hai nhiệm kỳ của Clinton mà Gore là ông Phó. Tình trạng này đáng lẽ phải là một lợi thế căn bản cho Gore ra tranh cử, vậy mà Gore từ đầu chí cuối vẫn không vận dụng được lợi thế đó, để cho Bush vọt lên ngang ngửa và còn trội hơn. Tại sao vậy" Tôi không nghĩ Gore đã có lỗi lầm gì quan trọng trong khi tranh cử, hay Bush tranh cử giỏi hơn với luận điệu cho rằng kinh tế phồn thịnh là công của mọi người chớ không phải của chính quyền Clinton. Có thể dân Mỹ cho rằng kinh tế phồn thịnh là chuyện đã sẵn có rồi chẳng cần phải lo gì nữa, nên họ để ý đến những chuyện khác.

Nhưng tôi nghĩ nguyên nhân căn bản chỉ có một. Đó là một bản chất muôn thuở của người dân. Dân chỉ "trừng phạt chớ không tưởng thưởng". Nó phản ảnh một trạng thái tự nhiên giữa "người cai trị và người bị cai trị", cổ như Trái đất. Chính quyền nào làm sai là dân chống, trừng phạt, còn chính quyền nào làm đúng thì họ quên...không đền công. Người dân ở bất cứ nơi nào, bất cứ thời nào cũng bạc bẽo và bất công như vậy.

Ở Việt Nam thời cổ, các cụ nhà nho đã từng thốt ra chua xót: "Bạc là dân, bất nhân là lính". Thời xưa dân chúng sống dưới những chế độ vua quan phong kiến, họ bội bạc với triều đại cũ đón rước vua mới, các vị trung thần tiên triều nhìn thấy ngậm ngùi. Còn lính không phải là thứ lính bảo vệ đất nước mà là lính lệ, lính quan nha, chuyên đi bắt thuế hay phu phen. Người dân coi bọn đó là những tên tay sai bất nhân bất nghĩa, làm đầy tớ cho tham quan ô lại. Việt Nam thời xưa đâu có bằng nước Mỹ ngày nay văn minh tiên tiến với khoa học kỹ thuật điện tử và vệ tinh, phi thuyền thám hiểm không gian.

Ở Mỹ chỉ có những ông nhà giầu mới có khả năng ra tranh cử Tổng Thống nhưng tôi vẫn thích nó. Tôi muốn chờ kết quả cuộc bầu năm nay để xem dân Mỹ muốn lên giàn phóng để bay đến không gian nào trong dịp đầu thiên kỷ này.

WASHINGTON - Trong cuộc phỏng vấn mới của Politico, TT Trump nhắc lại yêu cầu Lập Pháp cấp tài trợ 5 tỉ MK để xây tường biên giới – ông báo trước: sẵn sàng để công sở đóng cửa từ ngày 7-12 nếu không được đáp ứng.
SAIGON -- Đóng đi vào đầu mẹ để chữa bệnh ma nhập cho mẹ... con trai bị bắt. Bản tin hôm 28/11/2018 trên thông tấn SOHA/Công An Nhân Dân có bản tin khác thường, với nhan đề “Tin theo tà đạo, đóng đinh vào đầu... trị bệnh “ma nhập”(!)”... Bản tin có hình ảnh cụ bà nằm giữa sàn nhà trong bộ dáng như đã mang thương tích. Bản tin viết:
SAIGON -- Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức nguy ngập... Bản tin VOA ghi nhận: Ông Trần Huỳnh Duy Thức từ chối thức ăn trại giam, nói ‘chết cũng không nhận tội’...
SAIGON -- Mua bán nhà tại Việt Nam, coi chừng... Đã có trường hợp một kẻ gian, làm hồ sơ mua nhà giá 47 tỷ, một ngày sau, trong khi chưa nộp tiền, bán liền cho người khác với giá 28 tỷ đồng, và cầm tiền mặt.
Westminster (Bình Sa)- - Tại văn phòng trường Advance Beauty College vào lúc 10 giờ sáng Thứ Tư 28 tháng 11 năm 2018 chúng tôi được ông Dũng Nguyễn, Tổng Giám Đốc Công Ty Thực Phẩm Tây Hồ và BS. Tâm Nguyễn Giám Đốc trường Advance Beauty College cho biết:
Được toàn thế giới biết đến qua màn vũ trình diễn tuyệt đẹp "Quán Tự Tại Bồ Tát" (còn được biết đến dưới nhiều tên khác như "Quán Thế m Bồ Tát" / "Phật Bà Quan m" / "Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan m"...) Đoàn Nghệ Thuật Trình Diễn Người Khuyết Tật Trung Hoa lừng danh quốc tế sẽ trở lại Pechanga với hai xuất biểu diễn vào ngày Thứ Bảy, 5 Tháng Giêng, 2019 những lúc 4PM và 8PM.
Hãy nhớ rằng đời chúng ta ngắn lắm, rồi sẽ sớm xa lìa cõi này, và do vậy hãy làm tất cả những gì tốt đẹp có thể có cho cuộc đời.
chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và TQ sẽ có thể lan rộng... sự chú ý đều đổ dồn vào hai vị lãnh đạo 2 quốc gia này. Tuy nhiên, cả TQ và Hoa Kỳ xem ra đều không ở trong trạng thái thực sự muốn hòa giải
Thời Chiến tranh Lạnh Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Liên xô Khrushchev, cởi giày đập lên bàn để phản đối Mỹ tại Đại Hội Đồng Liên hiệp Quốc. Thời Chiến tranh Thương mại, Chủ Tịch Đảng CS Trung Cộng Tập cận Bình kiêm nhiệm mấy thứ chủ tịch nữa dài lê thê, kéo theo cả bầy cả lũ những người TC mang danh ngoại giao nhưng hành động bạo ngược còn hơn côn đồ, du đãng tại Hội nghị thượng đỉnh APEC ở Papua New Guinea [PNG]. Họ mang theo cờ đỏ như máu, biểu ngữ to lớn treo tùm lum tá la tại thủ đô của PNG mà họ coi như sân sau nhà của TC. Họ nói dai nói dài, vừa nói vừa vỗ tay tự khen theo kiểu CS để cướp giờ của các diễn giả khác. Họ ùa vào Bộ Ngoại giao PNG ngăn cản không cho ra tuyên bố chung, khiến APEC không ra được thì họ vỗ tay vang dội.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.