Hôm nay,  

Thơ Thơ

28/10/200200:00:00(Xem: 11843)
Cần Thiết

Khi anh bệnh là có em bên cạnh
Ấp yêu nỉ non thánh thót ngọt bùi
Ôi quý hóa thấy nụ cười nhí nhaœnh
Anh quên đời ngắm nhân aœnh em vui.

Khi anh lạnh, caœm ho, rồi sổ mũi
Là có em tới an uœi dịu dàng
Như ấm lại với hương tình gần gũi
Đeo vớ, xức dầu, cặm cụi hoœi han.

Khi anh khát em mang đầy đuœ nước
Ôi còn ai chịu săn sóc cho bằng
Em tự nguyện như nợ từ kiếp trước
Hay dỗ dành lúc anh gặp khó khăn.

Đầy đuœ thứ từng bữa ăn giấc nguœ
Anh cần gì là luôn có em bên
Được như thế thật quá chừng đầy đuœ
Chẳng biết làm sao nói chuyện đáp đền.

Anh đã gặp thiên đường nơi hạ giới
Còn đâu hơn mà mơ ước hỡi trời
Từng phút giờ em vẫn thường chờ đợi
Trọn vẹn ân tình ngào ngạt thaœnh thơi.

Em cần thiết cho đời anh lắm chứ
Nếu như mà phaœi cách biệt đôi ta
Thì lấy ai để đêm ngày tình tự
Ôi có em là có caœ mặn mà.

Phạm Tình Thơ

*

Tự Tình

Bóng mai, chân mộ hai hàng
Nụ già đã nhuỗm, xác phàm sao tươi"
Chiều hôm thiếu phụ khóc ngồi
Như hồn vọng tươœng những lời nhân gian.

Bàn tay đau giá vì anh
Đã nương ngón nhẫn, dỗ dành mau ngoan
Đầu thu, suối tóc thơm ngàn
Con trăng ươn lạnh cũng bàng hoàng reo.

Đàn trầm, cung bậc nổi trôi
Áo chàng Tư Mã lệ rơi ướt đầm
Đi về, chợt nhớ bâng khuâng
Tiếng nàng ca kỹ bên sông vọng buồn.

Hồi chuông uœ nóc giáo đường
Con chim nhaœ hạt vô thường bay đi
Trời xanh khoác áo từ y
Có hay cánh bướm vô vi trơœ về"

Phạm Quang Ngọc

*

Sâm Biển Yêu

Yêu nàng
Ta rớt mất tim
Mất râu
Mất tóc
Cõi lòng biển xanh
Bao la
Mây trắng xây thành
Ta như sâm biển
Yêu nàng
Ngo ngoe.

Anh Hạ (Melbourne)

*

Gặp Bạn

Kính tặng Hội Cao Niên Marrickville nhân ngày 4.10.02 tham quan ACT

Mừng vui được bạn đến tham quan
Coœ lạ, hoa thơm thoaœng gió ngàn
Hồ sâu nước bạc in trời thắm
Tình nghĩa đồng hương quý vô vàn.

Ô hay gặp bạn ngày vui ngắn
Bịn rịn trong lòng ánh chiều tà
Nắm tay cùng hẹn ngày gặp lại
Hờ hững trời cao cụm mây tan.

Triệu Nam

*

Đau

Vì đâu
nghiêng ngưœa sơn hà
Đất đai bán khuất
ngậm ngùi xót xa
Hoœi người
dân Việt thương đau
Nam Quan Baœn Dốc
bây giờ nơi đâu

Nỗi đau nào
tự thôi nôi
Từ trong quá khứ
tràn bờ tương lai
Ai người
dân Việt xa xôi
Hiện thân tu hú
lưu vong xứ người

Vân Lam

*

Trò Chơi Cút Bắt

Trò chơi cút bắt mười lăm
Em đây nhắm mắt đếm thầm một trăm
Bạn bè chạy trốn biệt tăm
Vườn trưa sân nắng tiếng thầm cuœa cây
Vườn trưa vệt nắng đong đầy
Nắng soi khắp lối cho bầy treœ thơ
Đứa thì núp bụi, núp bờ
Bụi tre, bùm sụm trong lùm giậu thưa
Đứa thì trèo ngọn khế cao
Kiến vàng đái mắt tuột cào rách da
Vô lùm gặp rắn khóc la
Mặt mày tái mét, xin tha một lần
Em lo tìm kiếm quanh sân
Tìm anh không thấy bâng khuâng mặt buồn
Trò chơi cút bắt chìm luôn
Em tìm anh trốn một đời mất nhau
Vườn trưa, sân nắng hôm nào
Giờ đây đã mấy mươi năm không về
Bóng anh biền biệt sơn khê
Biết em còn nhớ mà về vườn xưa
Có tìm vệt nắng ban trưa
Trò chơi cút bắt xong chưa còn tìm


Tình em còn giữ trong tim
Một thời thơ dại đã chìm tháng năm
Mới đây đã mấy mươi năm
Một đời dâu bể vết trầm trong ta.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Kiếp Sau

Em về đã mấy mùa trăng"
Hồn ta phiêu bạt, thân quằn quại đau.
Lạnh như hai cực địa cầu,
Buồn như phiến đá chìm sâu biển đời.
Tơ duyên ai dệt nưœa vời,
Kiếp này lỗi hẹn, hẹn người kiếp sau.

T.T.Đ.Mai

*

Thơ thăm bạn Vĩnh Thọ & Hoàng Tâm

Nóng lòng trông đợi: an lành.
Vui lên hai bạn: Vĩnh - Hoàng phước an!

Đường lên Bách Tuế chẳng xa vời
Chúc bạn an nhàn đón xuân tươi
Duyên nợ họa thi đều gắn bó
Thơ văn, tấu khúc bạn không rời!

Bút hoa bạn dệt ...tranh hoài cảm
Tiếng đàn bạn dạo ru hồn ơi!
Nhớ lại dư âm ... tình điệp điệp
Tài năng giữ mãi ...sáng ngời ngời

Dù cho xa cách trùng dương
Tháng năm nhớ bạn, vấn vương tấc lòng.
Nhớ tiếng nói nhớ bóng hình
Tỳ bà réo rắt chúng mình ngất ngây
Nhớ thơ, gác bút phút giây,
Nhớ lại tiếng bạn... đâu đây ngỡ là
Mang mang một khoảng trời xa
Ước gì gặp lại: một nhà hàn huyên!
Vần thơ dài đặc triền miên
Chữ tràn lên giấy; chữ nguyên trong lòng.
Tiếng thơ: tôi , bạn chờ mong
Bạn về điệu lý... bên tề, bên ni
Vui cùng trăng nước Sydney
Bạn bè thân thiết, Tộc Hoàng luyến lưu!
Quế, Hoè xinh đẹp diệu kỳ.
Thanh Tương chúc bạn: xuân thì yên vui.

Thanh Tương

*

Cái Quên Cái Nhớ

Ta gặp lại em, chút ngỡ ngàng
Hình như em khéo bảo thời gian
Cho màu xanh tóc đừng phai nhạt
Và giọng nói cười vẫn rất ngoan.

Ta ngắm nhìn em trong khoảnh khắc
Tìm qua nhịp thở của không gian
Xem còn âm hưởng lê thê ấy
Từ cuộc tình thơ đã hạ màn"

Quên đi, em nhé, hai dòng chảy
Trang lứa song song, chẳng hẹn hò
Sao vào chung bến, ra chung biển"
Thôi, cứ trao nhau những hững hờ.

Quên đi, em nhé, chút tình riêng
Một phút chôn vùi những bạc đen
Một phút tung hê tình dốc ngược
Gọi nhau vào giấc ngủ bình yên.

Xin nhớ ta còn nợ áo cơm
Còn nơi Quê Mẹ vạn thằng bờm
Đói xôi không quạt mà trao đổi
Giành miếng ăn quanh đống rác buồn.

Nhớ còn vô số ước mơ xanh
Từ lớp trẻ thơ tuổi học hành
Vô số mầm non tìm chữ nghĩa
Chờ mong gì ở lớp cha, anh"

Lưu Thái Dzo

*

Tình Nồng

Giờ nầy em đã ngủ say
Nhưng anh thương nhớ, từng giây đợi chờ
Em say giấc ngủ nằm mơ
Anh đang trao tặng bài thơ ân tình
Em cười duyên dáng thật xinh
Đôi môi mọng đỏ, dáng hình thon thon
Ôm em anh tặng nụ hôn
Hỡi người đã chiếm tâm hồn của anh
Trăm năm duyên nợ sắp thành
Muôn thương ngàn mến của anh tặng nàng
Tình em hơn ngọc hơn vàng
Anh đang say đắm mênh mang trong lòng
Yêu em tha thiết mặn nồng
Ngàn năm anh vẫn một lòng thủy chung
Em ơi anh đợi tương phùng
Dẫu cho cách núi ngăn sông vẫn chờ
Yêu em anh viết thành thơ
Em là thi hứng, mộng mơ suốt đời
Yêu em nhiều lắm em ơi,
Làm sao tả hết bằng lời cho em
Yêu ngày không đủ, yêu đêm
Kiếp trước chưa đã, yêu thêm kiếp này
Em làm ngây ngất mê say
Hôm nay anh đợi, ngày mai anh chờ

Tân Văn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.