Hôm nay,  

Pháp Luật Phổ Thông

18/11/200200:00:00(Xem: 6950)
Hỏi (Bà Trần T.T.H.): Vào một đêm Thứ Bảy đầu năm 2001, trong lúc mang thai được chừng 4 tháng, tôi cùng một vài người bạn rủ nhau đi chơi cuối tuần.
Sau khi ăn uống xong, tôi cảm thấy trong người không được khỏe nên có ý định đi về, tuy nhiên vì có người bạn học cũ ở Việt Nam từ Mỹ đến Úc chơi nên tôi cũng rán đi theo cho trọn tình bạn.
Thế là đám bạn của tôi lại đề nghị đi nhảy đầm, tôi cũng chẳng có ý kiến gì, nội nghĩ đến tiếng nhạc ồn ào là tôi đã cảm thấy khó chịu rồi. Tuy nhiên, vì nhà tôi ở xa và tất cả mọi người cùng đi trên một chiếc xe nên tôi không tiện yêu cầu họ đưa tôi về trước, sợ rằng sẽ làm mất cuộc vui.
Thế là mấy người bạn cùng tôi đã vào một nhà hàng để giải trí cuối tuần.
Vì cảm thấy khá mệt mỏi, nên tôi không ra sàn nhảy, mặc dầu bạn bè cố này nỉ tôi cùng ra nhảy cho vui.
Cuối cùng, vì chìu bạn tôi đã đồng ý ra sàn nhảy, nhưng tôi luôn tự nhũ rằng mình sẽ ra chơi với bạn thôi chứ không dám nhảy, sợ nguy hiểm cho thai nhi.
Khi vừa bước vào sàn nhảy, tôi đã bị trượt té vì chân tôi đã đạp lên cục nước đá nhỏ mà ai đó đã làm rớt xuống sàn. Thế là tôi bị té đau điếng và cảm thấy khó chịu hơn, bạn bè đã dìu tôi về chỗ. Tôi cảm thấy dường như bào thai của tôi không ổn lắm sau khi bị té, nhưng không muốn làm mất vui nên tôi cố gắng ngồi chờ bạn bè.
Người bồi bàn có mời ông chủ nhà hàng có đến hỏi han tôi.
Vì tiếng nhạc ồn ào và cuộc vui vẫn tiếp tục nên không một ai để ý đến việc tôi bị té, ngoại trừ mấy người bạn của tôi. Có lẽ bạn tôi thấy rằng có điều gì đó không vui và lo lắng ở trên khuôn mặt của tôi nên họ đã quyết định về sớm.
Trên đường về nhà, bạn tôi đã chở thẳng tôi đến bệnh viện Liverpool đểchụp hình X-ray. Sáng hôm sau tôi có đến khám bác sĩ gia đình, và sau đó được gởi đi rọi ultra-sound, bác sĩ chuyên trách về thai nhi có cho biết rằng dựa vào kết quả thử nghiệm thì không thấy gì nhưng điều đó còn tùy.
Vào tháng 9 năm 2002 tôi hạ sinh được một bé gái, mặt mày trông kháu khỉnh, nhưng sự phát triển của cháu không được bình thường.
Bác sĩ của tôi cho biết rằng cháu đã bị khuyết tật có lẽ là do tai nạn xảy ra khi còn nằm trong bào thai.
Xin LS cho biết là tôi có quyền khiếu nại về về việc này hay không"
Trả lời: Việc khiếu kiện của bà nằm trong trường hợp mà “luật về trách nhiệm dân sự” (the law of torts) gọi là “the unborn plaintiff” (nguyên đơn chưa ra đời).
Theo luật về trách nhiệm dân sự, không có sự khó khăn nào cho nguyên đơn khi còn là thai nhi vào lúc “bị đơn” (the defendant) đã bất cẩn hoặc tắc trách gây ra thiệt hại cho nguyên đơn, “vì sự thiệt hại là lý do chính yếu của việc tranh tụng” (because the damage is the gist of the action) và khi sự thiệt hại đã xảy ra thì trách nhiệm dân sự được thiết định.
Trước năm 1946, hầu hết các phán quyết được đưa ra tại Hoa Kỳ [vì hồi đó phần lớn các vụ kiện thuộc loại này đã xảy ra tại Hoa Kỳ] đã từ chối về việc bồi thường vì cho rằng không thể thiết định trách nhiệm đối với “một người không hiện hữu” (a non-existent person) và rằng khó có thể chứng minh được “sự quan hệ nhân quả” (causal connection; causal relation).
Nhưng sau đó, quan điểm của tòa đã thay đổi và những vụ kiện thuộc loại này đã được chấp nhận.
Tại Anh Quốc và tại Úc, vụ kiện đầu tiên liên hệ đến “nguyên đơn chưa ra đời” (the unborn plaintiff) là vụ Watt kiện Rama [1972] VR 353.

Trong vụ đó, do lỗi của “bị đơn” một người đàn bà mang thai đã bị tại nạn xe hơi vào năm 1967. Sau đó bà ta đã sinh ra “nguyên đơn” vào tháng 1 năm 1968. “Nguyên đơn” bị chấn thương về não bộ và “chứng động kinh” (épilepsi). Sự tật nguyền mà nguyên đơn phải chịu đựng được chứng minh là do lỗi của bị đơn vào lúc xảy ra tai nạn và lúc đó nguyên đơn chưa ra đời.
Trong lúc đó luật sư của “bị đơn” đã tranh cãi rằng sự khiếu nại đó là vô lý vì vào lúc xảy ra tai nạn “bị đơn” không thể chịu trách nhiệm và không thể gây thương tích cho “nguyên đơn” khi đương sự chưa ra đời; và rằng số tiền đòi bồi thường của “nguyên đơn,” theo luật pháp, là “quá xa vời” (too remote).
Ba vấn đề đã được đặt ra cho tòa để giải quyết là:
1. Liệu bị đơn có trách nhiệm cần phải lưu tâm để tránh gây thương tật cho nguyên đơn khi nguyên đơn chưa sinh ra đời hay không"
2. Liẹâu bị đơn có trách nhiệm cần phải lưu tâm đối với nguyên đơn bằng cách tránh gây thương tích cho mẹ của nguyên đơn hay không"
3. Phải chăng tiền đòi bồi thường thiệt hại mà nguyên đơn đã đưa ra là quá xa vời"
Chánh Án Winneke [Winneke CJ] và Thẩm Phán Pape [Pape J] đã cho rằng vấn đề được đặt ra cho tòa quyết định không phải là liệu vụ tranh tụng có được khởi động liên hệ đến “sự thương tật trước khi sinh ra đời” (pre-natal injuries) hay không, nhưng vấn đề được đặt ra là liệu “nguyên đơn” được sinh ra với những thương tật do sự bất cẩn của bị đơn, là lý do của sự khởi động tố quyền để đòi bồi hoàn về sự thương tật đó.
Liệu bị đơn có thấy trước được rằng sự bất cẩn hoặc tắc trách của mình sẽ gây thương tật cho nguyên đơn hay không"
Trong vụ kiện này, hành động hoặc “sự tắc trách” (omission) của “bị đơn” đã xảy ra khi “bị đơn” lái xe của đương sự trên “công lộ” (public road), và điều đó có thể thấy trước được rằng bất cứ sự bất cẩn hoặc tắc trách nào của “bị đơn” cũng có thể gây ra thương tật cho người đàn bà đang mang thai ở trong chiếc xe mà “bị đơn” đụng phải, và có thể gây thương tật cho thai nhi đang ở trong bào thai.
Vì thế, người đàn bà mang thai và thai nhi trong trường hợp này cũng tương tự như trường hợp mà trong đó “điều kiện thể chất của nạn nhân” được luật pháp bảo vệ dựa vào “nguyên tắc eggshell skull, nguyên tắc về xương sọ mỏng như vỏ trứng” (eggshell skull rule).
[Lời chú thích: Theo nguyên tắc này “người vi phạm trách nhiệm dân sự không thể đưa ra lời bào chữa rằng đương sự không chịu trách nhiệm về thương tích trầm trọng trên đầu của nạn nhân bằng cách tuyên bố rằng đương sự chỉ đập một cách nhẹ nhàng lên đầu nạn nhân nhưng vì xương sọ của nạn nhân mỏng một cách bất bình thường, đó là lý do tại sao nạn nhân đã bị thương tích trầm trọng ở đầu” (a tortfeasor can not raise as a defence that he is not responsible for the victim’s serious head injury by saying that he only hit the victim’s head lightly but due to the victim’s unusually thin skull, that is why the victim suffered a serious head injury)].
Cuối cùng tòa đã đưa ra phán quyết liên hệ đế ba vấn đề đã nêu trên như sau:
1. Yes [có nghĩa là bị đơn phải cẩn trọng]; 2. Unnecessary to answer [không cần thiết phải trả lời]; 3. No [có nghĩa là việc đòi bồi thường không quá xa vời].
Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn bà có thể đưa nội vụ ra tòa để đòi bồi thường. Vấn đề được đặt ra ở đây là liệu bà có đủ bằng chứng y khoa để chứng minh rằng sự tật nguyền của con bà là do lỗi của bị đơn hay không.
Nếu bà còn thắc mắc thì hãy liên lạc điện thoại với chúng tôi để được giải thích tường tận hơn.

Các bạn thân mến, Hôm nay, thay vì BN, thì chị Tường Chinh sẽ viết cho các bạn. Chắc chắn không có bạn nào quên chị Tường Chinh trong trang Thiếu Nhi của chúng ta, và điều chị muốn nói với các bạn là: Mỗi Sự Thay Đổi là Một Cơ Hội
Bài 1: của em Megan Thy Châu, trường Hồng Bằng Tết Tết đến con được mặc áo dài. Tết đến gia đình tụ hôp ăn mừng năm mới. Tết đến con thiach coi múa lân và được lì ì. Con thích Tết. Megan Thy Châu Lớp 1 A2 Việt Ngữ Ảnh: Hoa ngày Tết (tranh vẽ của Megan Thy Châu)
Tết qua rồi Nhưng mùa đông vẫn còn Nhiều loài chim trốn lạnh Vẫn chưa trở lại Và cây chờ chim tới mới có hoa Nên vườn nhà em còn trơ trụi xấu lắm Con sóc nhỏ trốn trong hốc cây Cũng làm biếng leo trèo mỗi sáng sớm!
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt trong chiếc hộp sắt đem bỏ trong rừng sâu. Một ngày nọ, có công chúa nước láng giềng vào rừng chơi rồi bị lạc đường, nhìn thấy chiếc hộp. Có tiếng nói trong hộp phát ra, nếu công chúa bằng lòng lấy người trong hộp thì sẽ được hướng dẫn về nhà. Công chúa bằng lòng, nhưng vua cha lại tráo hai người con gái khác đến mở chiếc hộp. Cả hai đều bị phát giác. Công chúa phải đích thân đi, vì nếu không, cung điện sẽ sụp đổ thành đống gạch vụn. Công chúa mở được hộp và gặp hoàng tử từ trong hộp bước ra. Nhưng công chúa xin với Hoàng tử cho nàng về nhà thăm vua cha trước khi làm lễ cưới. Hoàng tử bằng lòng với điều kiện chỉ được nói ba câu với gia đình rồi phải trở về. Công chúa về đến nhà vui quá, quên lời hoàng tử dặn. Khi nhớ ra, trở lại thì hoàng tử và cả chiếc hộp sắt cũng không còn... Nàng đi trong rừng trong 9 ngày, vừa sợ vừa đói, ban đêm nàng leo lên cây ngồi.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
Hậu Thế Đã Có Những Nhận Xét Gì Về Những Biến Cố Này? - Cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng là cuộc khởi nghĩa đầu tiên của người Việt nhằm đánh đuổi người Tầu, giành lại nền độc lập cho dân tộc sau một trăm năm mươi năm nước ta bị Nhà Hán đô hộ.
Chiều ngày 26/2/2019, vài giờ trước khi ông Trump đến Hà Nội, hàng nghìn công nhân Công ty TNHH HAI VINA Kim Liên, Nghệ An đã đồng loạt nghỉ việc, tập trung giữa sân công ty để yêu cầu giải thích về việc một số phụ cấp bị cắt giảm.
Hình như vì bản chất quá cứng rắn, quá mạnh mẽ của hai nhà lãnh đạo Mỹ và Triều Tiên, Tổng thống Donald Trump và Chủ tich Kim Jong-un đã khiến thượng đỉnh Mỹ-Triều 2 tai Hà Nội thất bại?
Cách xa trung tâm Little SaiGon về hướng đông khoảng gần ba giờ lái xe, có một thành phố nhỏ, ít dân cư, khô cằn và nóng bức, một thiền viện khang trang được dựng lên trong khu đất rộng lớn, chỉ có một vị Hòa Thượng già
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.