Hôm nay,  

Nó Đây Rồi!

10/12/200200:00:00(Xem: 4760)
Diễn văn Nobel 2002
Imre Kertész

Tôi phải bắt đầu bằng một lời thú nhận. Một lời thú nhận lạ kỳ, có thể, nhưng mà là chân thiệt. Từ lúc bước lên phi cơ làm chuyến đi tới đây để nhận giải Nobel văn chương năm này, tôi có cảm giác, có một cái nhìn sau lưng, của một kẻ thản nhiên theo dõi. Ngay cả vào giây phút trang trọng như lúc này, ở nơi nhĩ mục quan chiêm, tôi cảm thấy mình gần gụi với quan sát viên điềm tĩnh đó, hơn là với con người nhà văn, mà tác phẩm đột nhiên được đọc trong cõi năm châu bốn bể. Và tôi chỉ mong rằng, biết đâu, nhờ dịp này, qua bài nói chuyện mà tôi có vinh dự đọc lên, sẽ giúp tôi rũ khỏi tình trạng nhập nhằng, và nhập được cả hai con người nói trên, vào làm một.
Vào lúc này, tôi vẫn khó mà hiểu được khoảng cách, tình trạng nan giải, mà tôi cảm thấy, giữa vinh danh, đời mình, và tác phẩm của mình. Có lẽ, tôi sống quá lâu dưới những chế độ độc tài, trong một môi trường thù nghịch, nếu nói về mặt tinh thần, và luôn xa lạ hờ hững, và thật khó mà đặt ra, và cũng thật là vô ích, phát triển điều gọi là một ý thức văn học phân minh, rạch ròi, một khi bạn sống trong một môi trường như thế. Ngoài ra, tứ bề bốn bên, người ta bảo cho tôi biết rằng, "đề tài" mà tôi đắm đuối ở trong đó, là cái không những xưa, đã bị vượt qua, mà còn chẳng còn thú vị gì nữa. Vì lý do đó, và cũng còn vì tôi vốn đã tin như vậy, tôi đành nói thẳng ra như vầy: tôi luôn luôn coi viết là chuyện rất đỗi riêng tư và hoàn toàn mang tính cá nhân.


Nói, rằng đây chỉ là chuyện riêng tư, không có nghĩa là bỏ qua tính nghiêm túc của nó, cho dù sự nghiêm túc này có vẻ tiếu lâm trong một thế giới mà chỉ những dối trá mới được coi là nghiêm túc. Ở đây, quan niệm thế giới là một thực tại khách quan, nó có đó mà chẳng cần tới chúng ta có hay không có, một quan niệm như vậy là một chân lý, định đề triết học. Cá nhân tôi, vào một ngày xuân đẹp trời năm 1955, tôi bất thình lình ngộ ra một điều là, chỉ có một thực tại, và thực tại đó, là tôi, cuộc đời của tôi, một món quà mỏng manh, phù du đó, cả hai đều bị những sức mạnh xa lạ, ngoại lai tóm lấy, quốc hữu hóa, nghiệm thu, và dsau đó, niêm phong, đóng dấu - và muốn lại lấy, là tôi phải đòi, từ con quái vật Moloch mà người ta gọi là "Lịch Sử", bởi vì chúng là của tôi, chỉ của tôi thôi, và tôi phải làm sao lấy lại cho được, theo một cách thức nào đó.
(còn tiếp)
Jennifer Tran chuyển ngữ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thói quen thường ngày của Ngữ là vô Starbucks mua một ly Cappuccino, kiếm chỗ ngồi xuống ở một cái ghế sofa nào đó trống, nhắm nháp từng chút từng chút, thưởng thức chầm chậm hương vị thơm tho đặc biệt của loại cà phê nầy rồi đứng dậy lững thững ra cửa khi ly còn độ nửa phần.
Nhớ lại hồi tháng 5-2016, có lần, trên các báo tiếng Việt ở hải ngoại, tôi đã giới thiệu qúi vị độc giả tranh của Phạm Xuân Tích đoạt giải họi họa Pháp, Prix Peinture de la Ville Du Bourget-Paris-2016. Hôm nay tôi xin trở lại một lần nữa giới thiệu Kỷ yếu Triển lãm tranh Phạm Xuân Tich- Paris tháng 9-2019.
Đài VOA của Mỹ ngày 02/10/2019 có tin “Hộ chiếu Việt Nam [CS] xếp thứ 90, gần cuối bảng xếp hạng 2019”. Đại ý, thứ 90 trong số 107 bậc của bảng xếp hạng mới nhất năm 2019 vừa được Hãng tư vấn đầu tư và định cư Henley & Partners có trụ sở ở London công bố ngày 1/10.
MEXICO CITY - TT Obrador loan báo sẽ gửi công văn tới dân biểu Pelosi để yêu cầu bà ủng hộ thương ưóc tam phương Bắc Mỹ gọi bằng tên tắt UMSMA.
ANKARA - Phó Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Oktay tuyên bố hôm 8 tháng 10: Thổ Nhĩ Kỳ định đánh dân quân Kurd tại khắp biên giới Syria, tạo ra hành lang an toàn để hồi cư dân tị nạn chiến tranh từ Syria.
BRUSSELS - Chủ tịch EU Donald Tusk tố cáo Thủ Tướng Johnson “chơi trò đổ lỗi ngu xuẩn” với thương lượng Brexit
BEIJING - Bộ ngoại giao Trung Cộng xác nhận vào ngày 8 tháng 10: không can thiệp vào việc nội bộ của nước Mỹ.
BAGHDAD - Từ tuần qua, hàng ngàn nguời Iraq, đa số thuộc giới trẻ, xuống đường tại nhiều nơi trong nước, đòi việc làm và diệt tham nhũng.
BEIJING - Phó Thủ Tướng Liu He dẫn đầu phái đoàn thương mại Trung Cộng đến thủ đô Washington để điều đình giải pháp ngưng đối đầu gây căng thẳng và thiệt hại cả 2 Bên.
HONG KONG - Bà Carrie Lam, đặc khu trưởng Hong Kong, đã bắt đầu hội thảo với các nhóm cư dân khác nhau, để tìm giải pháp chấm dứt bất ổn dân sự kéo dài gây ảnh hưởng bât lợi nhiều mặt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.