Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

10/12/200200:00:00(Xem: 5536)
Hoan Hô Đồng Bào Ta ƠŒ Nhật

Đứa Nam Man viết bài này để kính tặng đồng bào Việt Nam ơœ Nhật đã biểu tình phaœn đối tên Nông Đức Mạnh vào ngày 3.10.02 ơœ hội quán Keidanren như baœn tin “Nông Đức Mạnh bị biểu tình phaœn đối tại Nhật” cuœa Nam Úc tuần báo số 364.

Thằng Nông Đức Mạnh to gan thực,
Dám xách càng tôm qua tới Nhựt.
Đọc báo nhà em bắt nổi sùng,
Nghe tin bọn tớ càng thêm bực.
Muốn bay tới bển để thi gan,
Toan vọt sang đây mà đọ sức.
Tớ mấy hổm rày cứ nghiến răng...
Thằng Nông Đức Mạnh to gan thực.

*

Ông Kỳ Không Thấy Kỳ

Kính họa vận bài “Baœn tính nan di” cuœa Cô Gia đại gia trong mục “Thơ thẩn mà chơi ơœ SGT số 288, nói về việc “cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ tuyên bố với phóng viên David De Voss cuœa báo Asia Inc. là ông ta sẽ về VN với tư cách là “khách mời” cuœa Việt Cộng.

Ông về như vậy bộ không kỳ,
Nhục nhã cho em quá xá đi.
Đã dạy, đã răn mà vẫn bướng,
Từng khuyên, từng baœo lại còn lì.
Già từng tuổi đó, sao không nghỉ,
Chết sắp tới nơi, cũng chẳng suy.
“Danh dự” gì đâu: về với ơœ,
Coi chừng Việt Cộng bắt tru di...

*

Hồ Chí Minh Nói Về Dân Chuœ

Trong phần “chú thích về một số từ ngữ và chữ viết tắt” ơœ tác phẩm “Ai giết Hồ Chí Minh” cuœa Minh Võ (Tiếng Quê Hương xuất baœn - Virginia 2002), tác giaœ có trích lời giaœi thích cuœa Hồ Chí Minh về “Dân chuœ tập trung” do ông Nguyễn Văn Trấn viết lại như sau: “Như các cô, các chú có đồ đạc, tài saœn gì đó thì các cô, các chú là chuœ, đó là dân chuœ. Các cô, các chú không biết giữ, tôi giữ giùm cho. Tôi tập trung boœ vào rương. Tôi khóa lại và boœ chìa khóa vào túi tôi đây. Đó là tập trung”. Đọc đoạn trên, đứa Nam Man viết bài này.

Dựng cái trò “dân chuœ tập trung”
Già Hồ quaœ ác độc vô cùng
Lộ ra baœn chất tên lừa lọc
Phơi caœ mưu đồ đứa mánh mung
Cốt để giết người cho thoaœi mái
Hầu mong cướp cuœa được thung dung
Thì ra “Cộng saœn” là như vậy
Những keœ nào tin hắn, chắc khùng!

*

Già Hồ Nham Nhơœ

Đứa Nam Man viết bài này vì theo Minh Võ (S.đ.d. ơœ bài “Hồ Chí Minh nói về dân chuœ” ơœ trên, thì mục đính chính cuœa Hồ Chí Minh mạo tên Trần Dân Tiên để viết quyển “Những mẩu chuyện về đời hoạt động cuœa Hồ chuœ tịch” là để làm cho quần chúng nhân dân Việt Nam thấy lòng yêu nước thương dân phi phàm cuœa chính y.

Không ai nham nhơœ giống già Hồ,
Dám kéo Trần Dân Tiên nhét vô...
Tự diễn, tự biên rồi bốc phét,
Tự nâng, tự bốc để tung hô.
Không dè đụng phaœi tên ăn hại,
Chẳng biết, vây nhầm đứa báo cô.
Để lại bây giờ nhiều rắc rối,
Không ai nham nhơœ giống già Hồ.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mới mà đã hai mươi năm trôi qua kể từ khi chuyển về cái tiểu trấn xinh xinh dễ thương này, hai mươi năm cũng là tựa, là lời của một bài hát; nói theo điển cố thì hai mươi năm như "Bóng câu qua cửa sổ"
Hôm nay, kỷ niệm 18 năm sau ngày 9/11/2001, nước Mỹ bị tai họa khủng bố, xin gửi các bạn một bài viết của tôi với tựa đề: Căn Cước Người Tỵ Nạn Trong Ngày 9/11.
Dầu lậu chở lặng lẽ… cả chục ngàn lít dầu… không xuất xứ. Hẳn là tham nhũng, hay hối lộ…
Tiếp theo chuyến lưu diễn thành công ở Houston với show chủ đề "Tình Hè Cali Houston" vào mùa hè năm nay, CLB Tình Nghệ Sĩ sẽ tiếp tục tổ chức chương trình văn nghệ với chủ đề TÌNH THU SAN DIEGO vào ngày Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019 lúc 1:00 pm tại phòng Hiệp Hội Cộng Đồng Người Việt San Diego.
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu, một tài năng đáng quý, một nhân cách đáng trọng, đã Ra Đi.
Thi Ca và Nguyễn Thị Khánh Minh chính là một hôn phối lý tưởng. Mỗi phía đã tìm được nửa phần trái tim thất lạc của mình.
Bằng một phản ứng nhanh chóng, hôm nay, ngày 10 tháng 9 năm 2019, Hua Chunying, Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Quốc tại Bắc Kinh, đã chính thức lên tiếng phản đối Heiko Maas, Ngoại trưởng nước Cộng hoà Liên bang Đức, về một cuộc họp tại Berlin với Joshua Wong, nhà hoạt động dân chủ Hồng Kông.
Cuộc cạnh tranh quyết liệt giữa xe ôm truyền thống và xe ôm hiện đại Uber và Grab hiện nay ở Việt Nam.
Vừa rời chiếc xe buýt của công ty du lịch Trafalgar, tôi chú ý ngay đến một nhóm đàn ông lớn tuổi, người Nga, ngồi bên trái lối đi, cạnh con kinh đào.
Vừa qua trong dịp 2.9 Nguyễn Xuân Phúc đã họp nội các và tuyên bố: “Chúng ta cần có “đổi mới 2” với những cải cách thể chế, chính sách kinh tế mạnh mẽ để tạo ra động lực phát triển mới.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.