Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

24/05/200400:00:00(Xem: 7991)
Hỏi (Ông Nguyễn H.D.): Con tôi học full time năm thứ 2 tại trường TAFE Sydney, Vì nhà chúng tôi ở tận Campbelltown nên cháu không còn cách nào khác hơn là phải share nhà với bạn bè tại vùng Surry Hills.
Cách đây chừng 7 tuần lễ, cảnh sát đã xét nhà và tìm thấy một lượng cần sa trong phòng ngủ của con tôi và một số lượng nhiều hơn được cất giấu trong phòng giặt đồ của căn nhà mà con của chúng tôi đang ở trọ. Sau đó cảnh sát đã đưa con tôi về trạm cảnh sát để hỏi cung. Cuối cùng cảnh sát đã cáo buộc con tôi về tội possession of a prohibited drug và taking part in the supply of a prohibited drug.
Con tôi đã ra hầu tòa ngay ngày hôm sau, nhưng cháu đã không chịu nhận tội. Hiện cháu đang được tại ngoại chờ ngày được xét xử.
Tôi hỏi cháu thì cháu đã cho biết như sau: cháu cùng share nhà với 2 sinh viên khác. Căn nhà mà cháu và 2 sinh viên kia mướn chỉ có 2 phòng ngủ. Con tôi và một sinh viên người Mã Lai cùng sống chung một phòng, còn phòng kia thì một sinh viên khác người Hồng Kông.
Từ khi cảnh sát lục xét nhà cửa thì sinh viên người Mã Lai cùng share phòng không thấy trở lại căn nhà đó nữa. Hợp đồng thuê mướn nhà là do con tôi và sinh viên HongKong ký với Agent. Năm ngoái con tôi ở một mình trong căn phòng đó, nhưng vào đầu niên học này, vì phòng khá rộng nên cháu đã cho sinh viên người Mã Lai này share để đỡ tiền nhà. Cho đến nay thì sinh viên người Mã Lai này không trở về, dù chỉ trở về để lấy lại đồ đạc cá nhân của anh ta.
Khi cảnh sát vào để lục xét, thì chỉ có một mình con tôi ở nhà, còn hai sinh viên kia thì đi vắng chưa về. Cảnh sát đã tìm thấy dưới tấm nệm trong căn phòng của con tôi một số lượng nhỏ cần sa. Sau đó, họ tiếp tục lục xét và tìm thấy một lượng khá lớn được cất giấu trong nhà giặt đồ.
Con tôi có trình bày cho cảnh sát biết rằng đó là chiếc giường của người bạn cùng phòng, và cháu hoàn toàn không hay biết về việc anh ta đã để cần sa dưới chiếc nệm đó.
Tuy nhiên, khi bị chất vấn tại cảnh sát cuộc, cháu đã phải trả lời nhiều câu hỏi mà trong đó nhiều có nhiều câu mà cháu chỉ biết một cách mập mờ, không chắc chắn, chẳng hạn như sự quan hệ bạn bè giữa con tôi và người bạn cùng phòng đó. Họ hỏi là con tôi biết người đó bao lâu" Trong trường hợp nào" Tên, tuổi, nghề nghiệp của đương sự, cùng các chi tiết khác.
Con tôi đã cố gắng trả lời tất cả những gì mà cháu đã biết hầu giúp cảnh sát truy tìm người sinh viên đó. Tuy thế, cảnh sát đã cáo buộc con tôi về những tội trạng nêu trên.
Xin LS cho biết là với những bằng chứng vừa kể trên cảnh sát có quyền cáo buộc tôi về những tội trạng đó hay không"

Trả lời: Điều 3 của “Đạo Luật về Sự Lạm Dụng và Buôn Bán Ma Túy” (the Drug Misuse and Trafficking Act 1985) định nghĩa “‘cung cấp’ bao gồm việc bán và phân phối, đồng thời bao gồm sự đồng ý cung cấp, hoặc đề nghị cung cấp, hoặc giữ hoặc chứa để cung cấp, hoặc gởi, giao hoặc nhận để cung cấp, hoặc ủy quyền, chỉ thị, hoặc cho phép hoặc mưu toan thực hiện bất cứ một trong những hành động hoặc sự việc đó” (‘supply’ includes sell and distribute, and also includes agreeing to supply, or offering to supply, or keeping or having in possession for supply, or sending, delivering or receiving for supply, or authorising, directing, permitting or attempting any of those acts or things).
Trong vụ Derbas (1993). Trong vụ đó, Tòa Kháng Án Hình sự của NSW còn đi xa hơn khi định nghĩa từ “cung cấp” (supply) bao gồm luôn cả việc gọi điện thoại để sắp xếp cuộc gặp gỡ, hoặc làm cho một người khác làm công việc đó, hoặc sắp xếp tài chánh cho những việc đó; “hoặc cho phép bất cứ giai đoạn nào đó được thực hiện trên tài sản mà họ đương cư ngụ hoặc quản lý” (or allowing any such step to be taken in premises which they occupy or manage).


Riêng “tội sở hữu các chất thuốc bị nghiêm cấm” (possession of prohibited drugs) được định nghĩa theo điều 10 khoản 1 của “Đạo Luật về Sự Lạm Dụng và Buôn Bán Ma Túy”thì “một người giữ các chất thuốc bị ngăn cấm sẽ bị buộc tội đó.”
Tòa đã quyết định trong vụ Dibb and Dibb (1991) liên hệ đến “tội thủ đắc các chất ma túy” (possession of drugs) rằng một người vẫn bị buộc tội thủ đắc các chất ma túy nếu một người khác giữ giùm các chất ma túy đó cho đương sự.
Trong vụ Delon (1992) tòa đã cho rằng một người có thể bị buộc “tội sở hữu các chất ma túy” (possession of drugs) khi họ cất giấu các chất ma túy đó để họ có thể lấy bất cứ lúc nào họ muốn, và những người khác không thể nào phát hiện được chúng ngoại trừ do sự tình cờ.
Trong vụ đó, “Tòa Kháng Án Hình Sự” (the Court of Criminal Appeal) cũng đã xác quyết một cách rõ ràng rằng một người có thể bị buộc “tội thủ đắc các chất ma túy” nếu người đó sở hữu những chất ma túy đó, hoặc cất giữ các chất đó tại một nơi mà họ và các người cộng sự có thể đến để nhận hoặc lấy mà không có sự cản trở nào.
Trong vụ Filippetti. Trong vụ đó, căn nhà của bị cáo là một căn nhà nằm ở vùng ngoại ô, gồm 3 phòng ngủ, phòng tắm, nhà bếp, và phòng khách. Căn nhà này do cha của bị cáo làm chủ nhưng người cha đã sống ly thân với mẹ của bị cáo từ một vài năm trước. Những người sống ở trong căn nhà đó gồm bị cáo, hôn thê của đương sự, mẹ và em trai của bị cáo cùng hai người khác.
Khi cảnh sát lục xét căn nhà này, họ đã lục xét phòng của bị cáo trước. Lúc đó bị cáo dẫn riêng một cảnh sát ra và nói rằng “nhìn nè, đây là tất cả những gì mà tôi có, chỉ một vài điếu để tôi hút thôi” (look this is all I’ve got, it is just a couple of sticks that I smok)” rồi bị cáo trao cái bao nhựa đựng 4 điếu cần sa cho cảnh sát. Sau đó cảnh sát vẫn tiếp tục lục soát, bị cáo đã nóng giận và cãi vả với cảnh sát. Cảnh sát đã tìm thấy thêm một lượng nhỏ sợi thuốc cần sa. Bị cáo bèn nói: “Cái đó của tôi, thỉnh thoảng tôi hút” (That’s mine, I use it now and again).
Cảnh sát đã lục xét phòng khách, vào lúc đó mẹ của bị cáo ngồi trên một chiếc ghế ở trong phòng khách và đang soạn áo quần để giặt. Cảnh sát bèn yêu cầu bà đứng lên để họ lục xét chiếc ghế. Cảnh sát đã xét thấy gần 800 gram cần sa giấu dưới ghế. Lúc đó cảnh sát hỏi bị cáo nói rằng “thuốc này của ông hả”. Bị cáo trả lời “tôi không biết, các ông vừa để nó vào đó”. Sau đó bị cáo đã cho rằng cảnh sát đã tạo dựng bằng chứng để buộc tội đương sự. Cuối cùng tòa đã xử bị cáo 5 năm về tội cung cấp ma túy. Bị cáo bèn kháng án.
Tòa đã cho rằng sự khó khăn của công tố viện trong vụ đó là số người cư ngụ trong nhà đông đúc và đã cùng dùng chung phòng khách nơi mà lượng cần sa được tìm thấy. Riêng lượng cần sa được tìm thấy trong phòng của bị cáo thì quá ít để có thể buộc tội bị cáo về bất cứ tội trạng hình sự nào. Vì phòng khách là nơi được xử dụng chung và cũng là nơi qua lại tự do của cả 6 người đang cùng cư ngụ trong nhà nên không thể xác quyết ai là người có quyền sở đắc đối với số lượng cần sa đó.
Vì không có đủ bằng chứng để chứng minh rằng số lượng cần sa được tìm thấy dưới chiếc ghế trong phòng khách là của bị cáo nên tòa kháng án đã tha bổng bị cáo.
Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn ông có thể thấy được rằng, công tố viện khó có thể trưng dẫn được bằng chứng để kết buộc con của ông vào các tội trạng nêu trên. Nếu còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hội Asian Business Association of Orange County đã tổ chức buổi lễ tôn vinh tính phong phú của văn hoá đa dạng. Đồng thời, những người đã có công làm phong phú văn hoá Mỹ-Á
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1906-1963) có 4 quyết định quan trọng cho đời ông nhưng đồng thời cũng là bốn quyết định có ảnh hưởng mạnh lên đời sống của dân tộc Việt Nam. Đó là: Sáng tác hai tác phẩm đầu tay Nho Phong và Người Quay Tơ khi chưa đầy 20 tuổi năm 1926
Vào năm 1994, trước tình hình đàn áp nhân quyền trầm trọng của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN), nhiều tổ chức và cá nhân tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền trong và ngoài nước đã vận động thành công Quốc Hội và Chính Phủ Hoa Kỳ thông qua quyết nghị chung S.J.Res.168 ấn định ngày 11 tháng 5 (May 11) hàng năm là “Ngày Nhân Quyền Việt Nam”
Sự thành công trong cuộc vận động và định cư khẩn cấp nhà hoạt động môi trường Bạch Hồng Quyền cùng gia đình của ông được đến bến bờ tự do của tổ chức VOICE và VOICE Canada vào ngày 3 tháng 5, 2019 vừa qua, đã là một câu trả lời mạnh mẽ cho những kẻ chuyên loan tin bịa đặt
Thơ NĐT không có giọng kêu réo kể lể hay chia sẻ với ai cả, chỉ là những lời thở than thì thầm với chính mình, những tiếng nói không mạch lạc, những mảng âm thanh rời rạc chán chường thờ ơ: Thịt da hay là đá, Ta hỏi rồi ta nghe...
Xin được viết bài này để trước tiên cảm ơn Mẹ Nấm về lời phát biểu của bà trươc cộng đồng người Việt ở Nam California về việc xin thông cảm cho bà vì còn dùng những danh từ của cộng sản vì mới qua chưa thể nào nhanh chóng sửa đổi được những ngôn từ bên đó.
Thạch Sanh Lý Thông thoạt đầu là truyện được truyền miệng trong dân gian từ khi dân Việt còn quần cư ở châu thổ sông Hồng. Truyện Thạch Sanh thuộc loại truyện cổ tích thần kỳ
không ai có thể phủ nhận thành tựu trong Giáo dục là một trong những thành công quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét vàng son đáng trân quý trong nếp sống và sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975.
Sự kiện người dân Việt Nam vượt biển tìm tự do, sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, được coi như là một cuộc di dân lớn làm rúng động lương tâm nhân loại đồng thời cũng là một bi kịch
Sau vài lần cạn ly đầy (rồi đầy ly cạn) thì nhà văn Nguyễn Mộng Giác (bỗng) biến thành một… nhà thơ. Ông cao giọng đọc thơ Phùng Quán: Thơ ai như thơ ông/ Mỗi chữ đều như róc/ Từ xương thịt cuộc đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.