Hôm nay,  

Hy Vọng

22/03/201400:00:00(Xem: 6985)
Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh, MD

Một học giả thời trước đã viết: “Làm người ai cũng có hy vọng, như người làm ruộng mong tới ngày gặt lúa, kẻ đi đường mong tới lúc dừng chân”.

Tôi ở ngoài chiến trận “Mùa Hè Đỏ Lửa 1972”, một hôm nhận lịnh đổ bộ vào Triệu Phong nằm về hướng đông bắc Quảng Trị. Mỗi một ngày đổ bộ vào chiến trường, tiểu đoàn 1 Thuỷ Quân Lục Chiến va các đơn vi tăng phái đã trả giá 40 tử vong và 50 bị thương. Trực thăng UH-1 cho một bác sĩ vào chiến trường, phòng không địch bắn như rải cát. Lòng hy vọng vào được tận nơi để chữa trị cho các thương binh, mạnh hơn hoả lực địch. Cuộc đổ bô thành công. Lực lượng Thuỷ Quân Lục Chiến đã đánh tan một trung đoàn thuộc sư đoàn của Cộng sản, có tin tình báo là trung đoàn trưởng của địch bị cách chức.

Tháng 5 năm 1979, gia đình tôi vượt biên. 23 ngày lênh đênh trên Thái Bình Dương, 18 người chết, và rất đông kiệt sức. Ngay cả lúc tuyệt vọng nhứt, tôi vẫn luôn hy vọng có một phép mầu nào đó cứu sống gia đình mình. Và chúng tôi đã được cứu.

Hơn 4 năm trước đây, Uỷ Ban Vận Động Xây Dựng Nghĩa Trang Quân Cán Chính VNCH được thành lập, tổng cộng có 10 thành viên. Lúc ấy Uỷ Ban chưa có gì cả. Tiền quỹ của Uỷ Ban không có một xu. Không có chỗ làm việc, mỗi tháng một lần mượn văn phòng của thành viên để họp, mỗi lần họp mọi người móc túi đóng 20 Mỹ Kim để mua văn phòng phẩm. Thỉnh thoảng lại móc túi thêm cho quan hôn tang tế hoặc tham dự các đoàn thể bạn. Vài thành viên chán nãn bỏ cuộc, 6 ngươi còn lại hy vọng dự án xây dựng Nghĩa Trang Quân Cán Chính VNCS sẽ được thành tựu.

Dần dà chúng tôi thêm tiền quỹ do các thành viên tự nguyện đóng góp. Rồi như một phép mầu, một vị linh mục ở Bahrain, Trung Đông gửi cho cái check 2.000 Mỹ kim. Tiếp theo đó nhiều cuộc gây quỹ như văn nghệ, đi bộ và nhứt là sự hưởng ứng đóng góp của quí đồng hương, dần dần chúng tôi có được một số tiền khả dĩ đặt xuống (down payment) để mua một thửa đất ở Adelanto, San Bernadino. Từ đây chúng tôi thấy được chút ánh sáng le lói ở cuối dường hầm.

Con đường còn thật dài. Một điều nữa là chúng tôi thêm nhiều bạn mới. Nhiều chuyên viên đã tình nguyện giúp sức. Chúng tôi mướn một văn phòng trên lầu Euclid, sau đó chuyển về khu Bolsa gần Cơm Tấm Thành. Phòng làm việc rộng rãi, co hệ thống computer làm công việc cho văn phòng hàng ngày đồng thời cũng làn thẻ hội viên nữa. Về nhân sự chia nhau ứng trực, mỗi ngày 4 tiếng đồng hồ, tứ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều.

Gần đây nhứt, chúng tôi có một trang báo trên tờ nhựt báo Việt Báo. Tiếng nói hay tiếng kêu gọi của chúng tôi mỗi ngày một lan toả rộng. Đã có những cố gắng tiếp xúc với Quí Vị Dân cử Hoa kỳ để hy vọng tìm được sự yểm trợ tài chánh trong tương lai.

Chúng tôi hy vọng có thêm sự hưởng ứng và đóng góp tài chánh của Quí Đồng Hương. Đây là một công trình không phải của riêng anh em trong Uỷ Ban, mà là của tất cả người Việt tỵ nạn CS trên toàn thế giới. Một khi công trình đã thành hình, chúng ta có quyền hãnh diện đã để lại cho các thế hệ mai sau một chứng tích của người Việt tỵ nạn CS trên đất nước Hoa kỳ giống như những công trình của ngươi Maya ở Mexico và các nước Trung Mỹ.

Đây là Nghĩa Trang Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà, một cố gắng xây dựng Nghĩa Trang Biên Hoà ở hải ngoại. Chúng ta hãy cùng nhau hy vọng một ngày nào đó công trình được thành tựu để chúng ta mãn nguyện và nói với nhau: SỐNG CHIẾN ĐẤU BÊN NHAU, CHẾT NẰM GẦN BÊN NHAU.

TM UBXD NT/QCC VNCH

Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh, MD

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba mươi năm nhập cuộc với ông chỉ có văn nghệ. Những hoạt động khác đều trở nên thứ yếu. Văn nghệ là cuộc sống, là cuộc đời của Thanh Nam. Văn nghệ, khu rừng ông đến, thưởng thức, trồng thêm cây và cất nhà ở đó, khác với một số đông ghé qua, thoáng qua một cái nhìn rồi trở về nhà riêng
Đời sống của hoa bồ công anh rắt ngắn, nở khoe sắc chỉ sau ba ngày thì bắt đầu tàn. Trước khi tàn hẳn còn có khoảng mươi ngày để cánh hoa nhạt dần khép lại với nhau thành hình cầu màu trắng mong manh, gặp cơn gió thoảng qua cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió. Ba cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió.
Coi: năm tôi đậu tú tài I, tỉ lệ trúng tuyển toàn miền Nam (VN) cho ban C chỉ có 8 phần trăm. Một trăm đứa đi thi thì rớt hết 92, vậy mà cái bằng của tui bị “coi như đồ bỏ” là sao – hả Trời?
tháng Ba và tháng Tư năm 1975, những ngày mà người dân miền Nam từ Quảng Trị, Huế, Đà Nẳng, Qui Nhơn, Kontum, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Xuân Lộc, Long Khánh ..., cho đến Vũng Tàu, Sài Gòn không thể nào quên được
Hội tụ hầu hết các phe tham chiến, kể cả CSVN • VNCH và những bài tham luận về nỗ lực vừa bảo vệ vừa xây dựng kinh tế, xã hội
Cuộc đời quả thật vô thường. Không thể nào tạo nên một không khí tình nghệ sĩ đậm đà thân thương Hội Ngộ trong suốt thời gian hơn 3 năm nơi Quán Doanh Doanh trên Đại Lộ Hoàng Hôn Hollywood Los Angeles.
Hội thảo sẽ cung cấp thông tin và tài nguyên có giá trị cho những ai trong các ngành nghề như xây dựng, kỹ thuật, quy hoạch và các ngành công nghiệp liên quan
bước vào mùa lễ Phục Sinh bên Châu âu & xứ Đức, có một loài hoa nở rộ đẹp lắm rất giống loài hoa mai VN mình. Dân bản xứ đặt tên là "mưa vàng" (Goldregen / Laburnum)
cổ tích trầu cau là những chứng liệu rõ nét góp phần vào kho tàng sử liệu Việt, khẳng định rằng trước khi người Trung Hoa (chủng Mông Cổ) và nền văn hóa Trung Hoa tràn vào cổ Việt, thì tại đây đã có một nền văn hóa bản địa, với lễ nghi tập tục riêng biệt - , người Việt duy trì nền độc lập và nét đặc thù văn hóa Việt Nam
Dân miền Nam bị cướp nhà, cướp đất, cướp tài sản, bị đuổi đi kinh tế mới, phải bỏ nước ra đi, nhiều người chết trên đường tìm tự do... Tháng Tư Đen 2019, Hà Nội phải chính thức nhìn nhận thua kiện ông Trịnh Vĩnh Bình, một công dân Hòa Lan gốc Việt, thì quả thật phán quyết Tòa Trọng tài Quốc tế là một phán quyết lịch sử đối với người Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.