Hôm nay,  

Hy Vọng

22/03/201400:00:00(Xem: 7426)
Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh, MD

Một học giả thời trước đã viết: “Làm người ai cũng có hy vọng, như người làm ruộng mong tới ngày gặt lúa, kẻ đi đường mong tới lúc dừng chân”.

Tôi ở ngoài chiến trận “Mùa Hè Đỏ Lửa 1972”, một hôm nhận lịnh đổ bộ vào Triệu Phong nằm về hướng đông bắc Quảng Trị. Mỗi một ngày đổ bộ vào chiến trường, tiểu đoàn 1 Thuỷ Quân Lục Chiến va các đơn vi tăng phái đã trả giá 40 tử vong và 50 bị thương. Trực thăng UH-1 cho một bác sĩ vào chiến trường, phòng không địch bắn như rải cát. Lòng hy vọng vào được tận nơi để chữa trị cho các thương binh, mạnh hơn hoả lực địch. Cuộc đổ bô thành công. Lực lượng Thuỷ Quân Lục Chiến đã đánh tan một trung đoàn thuộc sư đoàn của Cộng sản, có tin tình báo là trung đoàn trưởng của địch bị cách chức.

Tháng 5 năm 1979, gia đình tôi vượt biên. 23 ngày lênh đênh trên Thái Bình Dương, 18 người chết, và rất đông kiệt sức. Ngay cả lúc tuyệt vọng nhứt, tôi vẫn luôn hy vọng có một phép mầu nào đó cứu sống gia đình mình. Và chúng tôi đã được cứu.

Hơn 4 năm trước đây, Uỷ Ban Vận Động Xây Dựng Nghĩa Trang Quân Cán Chính VNCH được thành lập, tổng cộng có 10 thành viên. Lúc ấy Uỷ Ban chưa có gì cả. Tiền quỹ của Uỷ Ban không có một xu. Không có chỗ làm việc, mỗi tháng một lần mượn văn phòng của thành viên để họp, mỗi lần họp mọi người móc túi đóng 20 Mỹ Kim để mua văn phòng phẩm. Thỉnh thoảng lại móc túi thêm cho quan hôn tang tế hoặc tham dự các đoàn thể bạn. Vài thành viên chán nãn bỏ cuộc, 6 ngươi còn lại hy vọng dự án xây dựng Nghĩa Trang Quân Cán Chính VNCS sẽ được thành tựu.

Dần dà chúng tôi thêm tiền quỹ do các thành viên tự nguyện đóng góp. Rồi như một phép mầu, một vị linh mục ở Bahrain, Trung Đông gửi cho cái check 2.000 Mỹ kim. Tiếp theo đó nhiều cuộc gây quỹ như văn nghệ, đi bộ và nhứt là sự hưởng ứng đóng góp của quí đồng hương, dần dần chúng tôi có được một số tiền khả dĩ đặt xuống (down payment) để mua một thửa đất ở Adelanto, San Bernadino. Từ đây chúng tôi thấy được chút ánh sáng le lói ở cuối dường hầm.

Con đường còn thật dài. Một điều nữa là chúng tôi thêm nhiều bạn mới. Nhiều chuyên viên đã tình nguyện giúp sức. Chúng tôi mướn một văn phòng trên lầu Euclid, sau đó chuyển về khu Bolsa gần Cơm Tấm Thành. Phòng làm việc rộng rãi, co hệ thống computer làm công việc cho văn phòng hàng ngày đồng thời cũng làn thẻ hội viên nữa. Về nhân sự chia nhau ứng trực, mỗi ngày 4 tiếng đồng hồ, tứ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều.

Gần đây nhứt, chúng tôi có một trang báo trên tờ nhựt báo Việt Báo. Tiếng nói hay tiếng kêu gọi của chúng tôi mỗi ngày một lan toả rộng. Đã có những cố gắng tiếp xúc với Quí Vị Dân cử Hoa kỳ để hy vọng tìm được sự yểm trợ tài chánh trong tương lai.

Chúng tôi hy vọng có thêm sự hưởng ứng và đóng góp tài chánh của Quí Đồng Hương. Đây là một công trình không phải của riêng anh em trong Uỷ Ban, mà là của tất cả người Việt tỵ nạn CS trên toàn thế giới. Một khi công trình đã thành hình, chúng ta có quyền hãnh diện đã để lại cho các thế hệ mai sau một chứng tích của người Việt tỵ nạn CS trên đất nước Hoa kỳ giống như những công trình của ngươi Maya ở Mexico và các nước Trung Mỹ.

Đây là Nghĩa Trang Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà, một cố gắng xây dựng Nghĩa Trang Biên Hoà ở hải ngoại. Chúng ta hãy cùng nhau hy vọng một ngày nào đó công trình được thành tựu để chúng ta mãn nguyện và nói với nhau: SỐNG CHIẾN ĐẤU BÊN NHAU, CHẾT NẰM GẦN BÊN NHAU.

TM UBXD NT/QCC VNCH

Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh, MD

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong khi các tiệm tạp hóa, chợ búa, siêu thị mở cửa sớm ngày xuân... nhiều người dân vẫn còn tưng bừng du lịch...
Các em thiếu nhi thân mến, Mấy ngày đầu Xuân náo nức, vui chơi, ăn uống, mừng vui lễ hội cũng đã qua, nhanh qua phải không các bạn?
Năm nay Tết rơi vào ngày thứ Ba, vì ngày tết Việt Nam không phải ngày lễ nước Mỹ, nên ba mẹ em phải đi làm việc và chúng em cũn (cũng) phải đi tới trường học.
Tết Kỷ Hợi, năm con Heo, heo ăn, nằm, heo kêu ủn ỉn heo chơi, không làm gì hết! Nhưng con người thì năm con gì cũng phải bận rộn công này việc kia. Ngày Tết rơi vào thứ Ba, nên tôi cũng phải đi làm như mọi người công dân Mỹ và các sắc tộc khác.
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị hoàng tử bị mụ phù thủy gian ác nhốt trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một hôm có nàng công chúa nước nọ vào rừng chơi rồi đi lạc. Nàng gặp chiếc hộp và nghe tiếng nói từ trong chiếc hộp phát ra, cho biết là sẽ giúp nàng trở về cung điện, với điều kiện là nàng phải trở lại với con dao để mở hộp cứu chàng và lấy chàng làm chồng. Nàng công chúa được hướng dẫn trở về cung điện, nhưng vua không muốn gã công chúa, đã tráo một cô gái con nhà xay lúa đi. Cô gái mở hộp không được và tiếng nói trong hộp cho biết đã nhận ra cô ta là con nhà xay lúa...
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới về Tết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi.
thâu phục được Binh Nhưỡng, Washington sẽ liên kết các quốc gia NB, NH, VN và BTT thành một lực lương khủng khiếp đối đầu với TQ trên cả 2 phương diên Kinh tế và Quốc Phòng, diệt trừ “Trung Hoa Mộng” của Tập Cận Bình. Cũng là cơ hội lớn để Mỹ và khối ASEAN thay đổi cục diện Biển Đông.
Chiều ngày thứ ba đầu tháng hai 2019 chúng tôi ngồi nghe bản thông điệp của ông Trump. Gần như cùng một lúc, người Việt bên kia bờ đại dương cũng căng mắt xem nước Mỹ trình diễn dân chủ. Ban ngày ở Mỹ là ban đêm ở Việt Nam
mồng bốn Tết âm lịch năm Kỷ Hợi (8/2/2019) miền nam California vừa khép lại với chương trình ca nhạc Phật giáo đặc biệt mang tên Pháp Nhạc Âm với chủ đề Gia Tài Bậc Thánh, được tổ chức tại Hí viện Saigon Performing Arts Center
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.