Hôm nay,  

Hư Và Thực

29/03/201400:00:00(Xem: 7099)
Ngày con gái đầu lòng cùa tôi ra trường y sĩ (physician assistant), ban tổ chức có mời một Ông Y Sĩ đàn anh tốt nghiệp đã lâu và làm việc tại một làng quê xa xôi. Ông kể lại rằng làng anh nhỏ, anh hầu như phải làm tất cả công việc của một bác sĩ: khám bịnh, đỡ đẻ, thậm chí còn phải băng bột, tiểu giải phẫu, khâu vá vết thương v.v…Có một điều thú vị Ông nói thêm rằng: vì là một làng nhỏ cho nên “Chuyện tốt mọi người đều biết, chuyện xấu mọi người cũng biết.“

Một ngày gia đình chúng tôi đi dự đêm trình diễn của ca sĩ Neil Diamond tại Norman thuộc Oklahoma City. Hơn 40.000 khán giả chiếm chật cầu trường bóng rổ (basketball stadium). Parking xe đậu kín mít. Anh con rể của tôi bận công việc nên đến trễ, không tìm được nơi đậu xe, anh bắt chước những người đến trước đậu bừa trên sân cỏ. Vì trời tối, anh không dè đã đậu nơi bãi bùn đẫm nước. Lúc ra về, xe anh mắc kẹt trong vũng bùn, gài số de, nhấn hết ga chiếc xe vẫn nằm yên tại chỗ. Ngay lúc ấy có hai người Mỹ trẻ tuổi từ hai chiếc xe riêng đậu kế bên nhảy xuống. Thế là ba chúng tôi: hai người Mỹ và tôi, con rễ ngồi trên tay lái, hè nhau đẩy, anh con rễ nhấn lút ga, bánh xe quay tít mù, bùn bắn lên đầy quần áo ba người chúng tôi: chiếc xe vẫn cứng đầu không chịu nhúc nhích. Cuối cùng một trong hai người Mỹ trở về xe dùng điện thoại di động gọi xe tow đến kéo.

Người dân Mỹ sống ở tỉnh nhỏ là như thế đấy. Họ giúp đỡ nhau rất tận tình. Chúng tôi cám ơn hai ngưòi Mỹ rối rít. Họ thản nhiên nói không có chi và vui vẻ lên xe ra về.

Chúng tôi dọn về Cali năm 2004. Có những lúc vào tiệm ăn hay supermarket, vói tay mở cửa nhường cho người đi sau vào trước, họ thản nhiên bước vào và… không hề nói một lời cám ơn!!! Ban đầu chúng tôi hơi bỡ ngỡ và ngạc nhiên nhưng dần dà rồi cũng quen, mặc dù chính mình luôn nói lời cám ơn nếu có ai đó làm giúp việc gì cho mình.

Những ngày mới về Cali, chúng tôi cũng rất bỡ ngỡ và ngạc nhiên khi thấy những người bạn ngày trước cùng ở chung một thành phố, thù tiếp, ăn uống chơi chung thân thiết… Rồi họ về đây trước, tôi có việc nhờ đến họ, họ liền quay lưng!

Tôi đã từng tiếp xúc với nhiều người, nhiều giới… nhưng cố tìm cho được người đồng điệu, đồng chí hướng với mình thật khó. Người ở tỉnh nhỏ về đây thấy …shocked thật sự, rồi tự hỏi: tại sao người ta nỡ đối xử với mình như thế? Tôi là một bác sĩ y khoa sống ở tỉnh nhỏ đã quen, luôn đem tấm lòng chân thật ra đối xử với mọi người, trong lòng luôn bứt rứt không yên trước những cảnh tượng như thế.

Người Việt chúng ta rất thông minh, chịu khó. Đến nước Mỹ, chúng ta rất thành công trên hầu hết mọi lãnh vực: từ văn hóa, chuyên môn đến chính trị, tôn giáo… Nếu chúng ta biết đoàn kết và thương yêu nhau, chắc chắn chúng ta có thể dời non lấp biển. Ngày diễn hành Tết Giáp Ngọ vừa qua, tôi đã chứng kiến một rừng người Việt Nam đi diễn hành và một rừng người Việt Nam là khán giả. Nếu hai rừng người Việt Nam nầy nhập lại làm một, chúng ta có thể giải phóng được quê hương khỏi ách gông cùm cộng sản. Có ai đó sợ người Việt chúng ta đoàn kết lại hay không?

Hy vọng một ngày nào đó sẽ có một cộng đồng Việt Nam biết thương yêu nhau hơn, đoàn kết hơn để: trước hết làm gương cho con cháu mình, sau nữa tạo nên một sức mạnh có thể làm nhiều việc thật tốt đẹp cho cộng đồng cũng như tạo tiếng thơm và gây ảnh hưởng trên nhiều lãnh vực trong xã hội. Mong lắm thay!!!

Tuyệt vời: Tết đã là di sản, sao lại có thể bỏ được... Báo Lao Động ghi lời Chuyên gia văn hóa Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, bỏ Tết truyền thống chẳng khác gì bỏ đi một di sản hàng nghìn năm.
giải thưởng văn chương Chủ đề: MIỀN NAM TRƯỚC VÀ SAU 1975 với hai giải, nhất: 15.000 USD; nhì: 5000 USD -- gồm các bộ môn : truyện ngắn, truyện dài, hồi ký, bút ký... chưa phổ biến dưới mọi hình thức, do các tác giả trong và ngoài nước
2018 là năm điện ảnh quốc tế tôn vinh phim The Joy Luck Club, được coi là cuốn phim đầu tiên hoàn toàn do các tài ba điện ảnh gốc Á tại Mỹ thực hiện.
Vậy là sẽ huề, trên nguyên tắc sẽ huề. Hai nước Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ huề, vì không thể kéo dài tranh chấp thương mại. Và cũng vì, lý do thực gây chiến thương mại trước giờ không thuần là thương mại, mà là cuộc chiến khoa học kỹ thuật, cuộc chiến bủa vây thế lực toàn cầu, và là cuộc chiến bao vây để giữ thế thượng thủ toàn cầu. Nhưng nhiều bản tin lại trái nghịch nhau, y hệt sương mù… Lúc thì nói sắp thỏa thuận thương mại, lúc nói còn xa… Cuộc chiến đầy bí ẩn.
DAVOS - Phóng viên Singapore tường thuật từ diễn đàn kinh tế thế giới: tỉ phú George Soros tố cáo chủ tịch Tập Cận Bình là kẻ thù nguy hiểm nhất của xã hội tự do.
CAIRO - Amnesty International (Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế) nhận định: Ai Cập chứng kiến cuộc tấn công chưa từng thấy chống lại quyền tự do phát biểu dưới thời TT el-Sisi, là Tướng cướp chính quyền từ 7 năm.
LONDON - Nữ hoàng Elizabeth đọc thông điệp hàng năm tại Women’s Institute ở Norfolk – bằng ngôn từ tế nhị, không minh thị đề cập tới Brexit, nữ hoàng nhắc nhở chính giới đang phân hóa nên tìm kiếm điểm chung để giải quyết khủng hoảng với viễn kiến rộng mở.
KABUL - Lãnh tụ đồng sáng lập tổ chức Taleban ra tù tại Pakistan hồi Tháng 10 đã được giao sứ mạng dẫn đầu cuộc đàm phán với Hoa Kỳ để chấm dứt chiến cuộc 17 năm.
TAIPEI, Đài Loan -- Hua Kỳ ủng hộ Đài Loan trong vận động đưa đảo quốc vào trở lại WHO. Bản tin RTI ghi rằng Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn bày tỏ cảm ơn Hạ viện Mỹ đã thông qua Đề án ủng hộ Đài Loan trở lại WHO.
Bắc Hàn phải cam kết giải trừ hạt nhân một cách cụ thể... Đó là đòi hỏi của chính phủ Nam Hàn. Bản tin KBS ghi rằng khi tới Davos, Thụy Sĩ để tham dự Hội nghị thường niên Diễn đàn kinh tế thế giới, Ngoại trưởng Nam HànKang Kyung-hwa nhấn mạnh Bắc Hàn phải cam kết giải trừ hạt nhân một cách cụ thể trong Hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều lần thứ hai dự kiến diễn ra vào cuối tháng 2 tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.