Hôm nay,  

Bợm Già Mắc Bẫy

05/08/200000:00:00(Xem: 6241)
Hà Nội và Washington không phải hai người xa lạ, bang giao chỉ là một hình thức. Không có bang giao người ta vẫn tiếp xúc được với nhau như thường. Giữa thời chiến tranh Việt Nam, Mỹ và chế độ Hà Nội vẫn mở được hội đàm Paris và Kissinger vẫn đến Hà Nội trước khi ký hiệp định đình chiến. Bởi vậy lịch sử quan hệ giữa hai bên phải gồm cả thời kỳ tiền và hậu bang giao. Cái tiền soi sáng cái hậu.

Trong cuộc hòa đàm Paris, Mỹ đã gập những tay thương thuyết của Hà Nội rất cứng rắn, kiên trì cố thủ trong lập trường không chịu xê xích nửa bước, rút cuộc Mỹ kém vế đành phải ký hiệp định đình chiến. Vào thời điểm đó thời gian không làm việc cho Mỹ, thời gian làm việc cho Việt Cộng. Thời gian càng kéo dài, Mỹ càng bị áp lực phản chiến trong nước, chưa kể đến những áp lực khác của nhu cầu chiến lược toàn cầu và dư luận thế giới. Phía Hà Nội cũng chịu áp lực của bom B-52, kể cả những tấm thảm bom quanh Hà Nội. Nhưng những nguời cầm đầu chế độ đâu có dại ngồi ở Hà Nội để ngửa cổ chịu bom, họ rút vào những hang núi của miền Bắc, chỉ có dân và vài đội dân quân hứng chịu bom rơi.

Sau khi có bang giao chính thức, vai trò đã đổi khác. Bây giờ thời gian làm việc cho Mỹ chớ không làm việc cho Việt Nam. Hình ảnh này đã nổi bật trong cuộc thương thuyết bản thương ước gọi là quan hệ thương mại bình thường. Thương thuyết kéo dài trong 4 năm, tương xứng với độ cò cưa của hòa đàm Paris, rút cuộc Hà Nội vẫn phải ký bản thương ước theo những điều kiện của Mỹ. Lần này Hà Nội bị áp lực kinh tế, còn Mỹ không có áp lực đó, có chăng chỉ là những nhu cầu của một nhóm nhỏ giới kinh doanh và đầu tư Mỹ khi thấy cái gọi là thị trường béo bở Việt Nam trông bóng loáng năm 1995. Lạ lùng thay, thời gian càng kéo dài áp lực càng đè nặng lên Hà Nội, trong khi cái mồi thị trường kia ngày lại càng ốm teo. Thế nhưng đáng kể nhất vẫn là những áp lực sau khi hai bên đã ký thương ước.

Ký rồi thì sao" Ký rồi là phải có phê chuẩn mới được thi hành. Bây giờ phải chờ đến tháng 5 sang năm Quốc hội Mỹ mới phê chuẩn cho thì thật đau khổ cho Hà Nội. Ký rồi là không rút ra được nữa, bút sa gà chết, nhưng lại không được ăn ngay mà phải chờ dài cổ trong khi kinh tế Việt Nam đang bốc mùi sình thối. Lỗi tại ai, Mỹ giục ký cho bằng được rồi bắt ngồi chờ đó, Mỹ chơi xỏ chăng" Sự thật Mỹ đã chứng tỏ rất đàng hoàng tử tế, hối thúc Hà Nội ký thương ước từ tháng 9 năm 1999. Mỹ rất thực thà cảnh giác rằng nếu chậm ký, coi chừng sẽ bị kẹt vào thế tranh cử Mỹ năm 2000 và có nguy cơ kéo dài đến 2001. Hà Nội vẫn cứng đầu không chịu ký, có thể vì trong nội bộ còn tranh cãi, nhưng cũng có thể lần khân để mong tạo tư thế mặc cả cò kè bớt một thêm hai vào giờ chót. Rồi đến chí kỳ, rút cuộc vẫn phải ký mà không thay đổi được gì đáng kể trong thương ước. Dân gian Việt Nam có câu tục ngữ “Ăn hơn hờn thiệt, đánh tiệt cất đi”. Đó là lời bà mẹ mắng đứa con hư, thức ăn bà đã dọn ra rồi còn hờn dỗi không chịu ăn. Rút cuộc cậu quý tử đành ăn vậy. Rõ là thân con lừa, nhẹ không ưa chỉ ưa nặng.

Cũng có thể ở phía Hà Nội người ta bất chấp, phê chuẩn sớm hay muộn cũng chẳng sao. Sớm là phải thi hành sớm, vậy muộn càng tốt. Bởi vì nguời ta muốn kéo dài cho mấy ổ quốc doanh dẹp tiệm từ từ mà tận hưởng, trong khi lại có thời giờ “hóng gió dựa hơi” thương ước cho đã. Thế nhưng đón gió thì gió còn ở chân trời, mà dựa hơi thì mùi chưa tới vị đã tan. Hãy nhìn trình tự của vụ này. Một tuần sau khi ký thương ước, thị trường chứng khoán Saigon khai trương, và một tuần sau nữa mới thực sự mua bán. Người ta cần một tuần để sắp đặt mâm cỗ. Nhưng quái ác thay, mộng vẫn không thành, vì một ngày trước đó người ta bị kê tủ đứng vào họng. Thứ năm mở chợ thì thứ tư có tin thương ước phải chờ đến tháng 5 năm 2001 mới có phê chuẩn của Quốc Hội Mỹ.

Tin này xuất phát từ một ông luật sư Mỹ ở Hà Nội kèm theo phụ đề rùng rợn “có thể thương thuyết lại”, khiến tòa đại sứ Mỹ phải lên tiếng vuốt. Một giới chức sứ quán nói ông ta “tin tưởng” rằng bất cứ ai được bầu lên ở Mỹ cũng sẽ nhìn nhận thỏa ước đã ký kết giữa hai chính phủ, nhưng ông ta không phủ nhận đến sang năm mới phê chuẩn. Thế tại sao không nạp thương ước lên Quốc hội ngay bây giờ để may ra nội trong tháng 8 có phê chuẩn" Bạch Cung đã nhã nhặn nói không phải lỗi tại ai mà vì xét ngày giờ làm việc của Quốc hội còn quá ít, chuyển qua Quốc hội lúc này là điều không thực tiễn. Lời tuyên bố này đã đóng đinh vào sự xác nhận sang năm mới có phê chuẩn. Người ta đã thấy ngày đầu của việc mua bán chứng khoán Việt Nam tiêu điều như thế nào.

Dân ngoài phố Hà Nội chắc hẳn phải có lời bàn hóm hỉnh “ta đã đi vào xiếc của Mỹ rồi”. Vào xiếc có nghĩa là khi anh đã chui vào rọ là nó “xiết bù-loong” không cách nào cựa quậy cho được. Càng quậy nó càng xiết. Bây giờ còn xiết gì nữa" Người ta bắn tin nếu chính phủ Mỹ chuyển thương ước qua Quốc hội vào tháng 1 sang năm, rất có thể được phê chuẩn vào cuối tháng 2. Nhưng nếu Quốc hội Việt Nam chờ Quốc hội Mỹ làm trước rồi mới làm sau, điều đó có nghĩa là phải chờ đến tháng 5. Tại sao có kỳ hạn tháng 5" Đó là vì người ta muốn chờ qua tháng 3 năm 2001 xem đại hội đảng CSVN ăn nói như thế nào về thương ước. Để chắc ăn, nguời ta thúc Quốc hội Việt Nam làm trước để đại hội đảng khỏi giở giọng.

Nghệ thuật xiết là như vậy đó. Người ta làm từ từ để con mồi khỏi chết, vì còn lợi dụng nó đúng theo kiểu cho lên màn hát xiệc. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hay bợm già mắc bẫy cò ke cũng vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Ngấp nghé bước lên hàng năm, mắt nhiều vết chân chim, da cổ chùng, da bụng nhão… Mỗ cảm nhận cái già đã hiện tướng, cái vô thường đã lãng đãng… nên phát tâm tu học đặng kiếm chút phước huệ về sau.
Vậy là huề… Trận bóng đá mọi người hồi hộp chờ, vậy là huề. Bản in TTXVN kể: Tuyển Việt Nam và tuyển Thái Lan đã cầm hòa nhau 0 - 0 ở lượt trận thứ 5 bảng G vòng loại World Cup 2022 diễn ra trên sân Mỹ Đình tối 19/11.
Thứ Bảy ngày 16/11/2019 tại Toà Thị Chính, thành phố Asolo, một buổi lễ kỷ niệm 40 năm người Việt tỵ nạn tại Ý được diễn ra do hội đoàn (Pro Loco) và chính quyền địạ phương tổ chức, cùng với sự hợp tác của hội Đông Sơn - Cộng Đồng Người Việt tại Ý.
Westminster (CA) - Hội Nhiếp Ảnh Nghệ Thuật PSCVN sẽ tổ chức triển lãm nhiếp ảnh nghệ thuật học viên vừa mãn khóa năm 2019 trong 2 ngày cuối tuần tuần này, Thứ Bẩy và Chủ Nhật ngày 23 và 24 tháng 11, 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Phòng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt 14771 đường Moran, Westminster, California.
Việc đàn hặc tại Hoa Kỳ cũng như trong các nước dân chủ là tiến trình dân chủ bảo vệ quyền của người dân trong việc quản trị đất nước. Quyền này được ghi trong hiến pháp Hoa kỳ và được tôn trọng do sự hiện diện của hai đảng tạo sự quân bình quyền lực mà không đưa đến độc tài, độc quyền.
Miền Nam trước đây gọi nhạc vàng là tân nhạc để phân biệt với cổ nhạc. Sau chiến tranh, bên thắng cuộc mở “mặt trận” tấn công vào nền văn hóa miền Nam, cả tân nhạc lẫn cổ nhạc đều bị nghiêm cấm và bị hủy diệt.
Hình ảnh cảnh sát Hong Kong tràn vào đại học đàn áp đánh đập sinh viên Hong Kong ngày 19-11-2019 lan truyền khắp thế giới gây xúc động nhiều người. Nhạc sĩ Trần Chí Phúc vừa viết xong ca khúc mới nhất Cám Ơn Hong Kong, đàn hát, quay video bằng Iphone và đưa lên Youtube.
California là vùng đất của giấc mơ vàng đã trở thành cơn ác mộng nhà cửa tồi tệ nhất của nước Mỹ. Những trận cháy rừng gần đây chỉ nâng cao giá nhà đối với một tiểu bang có vẻ không thể xây cất đủ nhà mới.
RIO DE JANEIRO - Dữ liệu mới do “National Institute for Space Research – INPE” cung cấp cho hay mức độ phá rừng nhiệt đới tại Brazil là rộng lớn nhất từ 2008, có ảnh hưởng từ chính quyền phái hữu của TT Bolsonaro.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.