Hôm nay,  

Người Mã Lai

12/04/201400:00:00(Xem: 8679)
Chúng tôi rời bến vào lúc 10 giờ đêm ngày 31 tháng 5 năm 1979. Ba chiếc tàu cùng rời một lúc. Chiếc của chúng tôi nhỏ nhất, bề ngang 3.5m, dài 17.5m, chở tổng cộng 328 người. Ba chiếc tàu theo sông Cửa Tiểu là một trong chín cửa của sông Cửu Long chạy ra biển Thái Bình. Đêm hôm khuya khoắt, hai bên bờ sông tối đen như mực. Tiếng máy tàu chạy đều đều. Mọi người quá mệt mỏi, ngủ say.

3 giờ sáng, chúng tôi đã ra tới cửa biển. Nghe sóng vổ lách tách bên mạn tàu, tôi giật mình thức giấc và đoán rằng mình đã bắt đầu ra đại dương, bỏ lại sau lưng chế độ cộng sản, công an, những rình rập, soi mói, những hồi hộp lo âu.

Đến 8 giờ sáng chúng tôi hoàn toàn mất hút bến bờ Việt Nam. Ba chiếc tàu chạy hầu như song song, cùng rẽ sóng về phía nam. Ngày thứ hai trên Thái Bình Dương, chúng tôi thấy thấp thoáng đảo Côn Sơn. Đêm thứ hai, khoảng 9 hay 10 giờ đêm, chúng tôi gặp một chiến hạm Mỹ. Tàu họ cũng tối đen vì họ không bật đèn và cũng xin ghi chú nơi đây là chúng tôi chưa cách bờ Việt Nam xa lắm, nói một cách khác, chúng tôi chưa ở vào hải phận quốc tế. Họ không cho chúng tôi lại gần. Họ phái một chiếc ca-nô đệm hơi với khoảng 4, 5 người lính đến cặp tàu chúng tôi và nói chuyện với ngưới đại diện của tàu là anh Chí. Rõ ràng là lính Mỹ vì họ trang bị bằng M16. Sau đó, họ cho anh Chí lên ca-nô và đưa về chiến hạm để gặp cấp chỉ huy của họ.

Câu chuyện vượt biên nào cũng thật dài. Tôi xin mạn phép tạm ngừng kể phần nầy và xin kể đến phần chúng tôi vào đến bờ Mã Lai sau 8 ngày lênh đênh trên Thái Bình Dương và bốn lần gặp hải tặc Thái.

Chiều ngày 7 thâng 6 năm 1979, chúng tôi đã đến gần bờ biển Mã Lai. Ban tổ chức tầu chúng tôi quyết định cho đục tàu vì như thế lính Mã Lai không thể xua chúng tôi ra biển cả. Chiếc tàu bắt đầu vô nước và chúng tôi chuyển những người già, đàn bà, trẻ em vào bờ dần dần. Khi cách bờ chừng 10 thước, tôi đã thấy nhiều lính Mã Lai đứng dàn hàng ngang trên bờ như đợi chúng tôi lên. Họ để chúng tôi leo lên bờ. Kế đến họ hỏi ai là chủ tàu, ai là tài công. Khi hai người nầy đến trình diện họ, các tên lính Mã Lai dùng báng súng đánh hai người nầy rất dã man. Mọi người rất lo lắng đến run sợ vì sau 8 ngày trên biển, chúng tôi hết sức mệt mỏi, muốn được nằm ngay trên bãi biển nầy ngủ cho một giấc. Chúng tôi không biết số phận của mình sẽ ra sao.


Đến gần chiều tối, có nhiều xe chở quân, kiểu xe GMC của mình, đến đưa chúng tôi về một trại tạm cư mà sau nầy tôi biết đó là quận Kota Baru, thuộc tỉnh Kelantang, cách biên giới Thái Lan 10 cây số về hướng Bắc.

Ngày 20 tháng 6, 1979, Ban Giám Đốc trại, tạm gọi như vậy, cho lập danh sách tất cả người vượt biển trong trại lúc ấy có khoảng trên dưới 1.000 người. Tiếp theo, chúng tôi được chích ngừa mà tôi không nhớ họ chích ngừa bịnh gì. Mọi người vui cười hớn hở vì có tin chúng tôi sẽ được đưa đi Bidong là đảo tị nạn quốc tế. Chúng tôi đều biết rằng đến Bidong chúng tôi mới có hy vọng nộp đơn xin định cư ở Mỹ, Úc, Canada…

Ngày 23 tháng 6, 1979, tất cả boat people Việt Nam, già trẻ, lớn bé… đều được đưa lên những chiếc tàu vượt biển của người tị nạn, lần lượt các chiếc tàu chiến Mã Lai dùng dây thừng kéo tàu chúng tôi ra biển. Số phận tang thương đang chờ sẵn mà chúng tôi không biết. Sau ba ngày hai đêm được kéo, chiều ngày 25 tháng 6,1979, giữa đại dương mênh mông không thấy bến bờ, chỉ có trời và nước, ông thuyền trưởng đứng trên bơong tàu, nói với chúng tôi, tay chỉ về hướng xa xa, các anh có thấy bờ kia không, hãy cho tàu chạy về hướng đó. Nói xong, một tên thủy thủ chặt dây thừng và chiến hạm Mã Lai bỏ chúng tôi chạy đi. Tôi nhìn sợi dây thừng từ từ rớt xuống mặt biển kêu đánh “bạch” một tiếng mà như đứt ruột. Tàu chiến Mã Lai đã kéo tất cả người Việt tị nạn ra biển để cho họ lênh đênh và chết dần. Có tin họ kéo trung bình mỗi tuần 10,000 người bỏ ra biển, lý do: thứ nhất, để làm chùn chân những người Việt tị nạn cứ ùn ùn đổ vào Mã Lai khiến họ gánh một gánh nặng; thứ hai, để làm áp lực với các quốc gia đã chấp nhận lấy người tị nạn nhưng còn chậm chạp thủ tục.

Và đó là người Mã Lai.

(Bài nầy có tính cách thuật lại một sự việc. Phần phê phán là quyền của độc giả.)

Chánh nghĩa chống CSVN thông đồng với TC để cho TC chiếm 90% Biển Đông và gần hết hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa của VN là chánh nghĩa giúp cho dân chúng VN trong ngoài nước đấu tranh mạnh mẽ, bền bỉ nhứt.
MOSCOW -- Thế giới cạn tài nguyên chăng? Thông tấn Nga Sputnik nói đúng như thế, vì “Từ 1 tháng 8 thế giới sống trong "nợ nần" vì cạn kiệt tài nguyên tái tạo cho năm 2018.”
SEOUL, Nam Hàn -- Vậy là hai miền Nam-Bắc Hàn hy vọng hòa dịu hơn... Bản tin KBS ghi rằng Nam Hàn và Bắc Hàn trao đổi danh sách cuối cùng những người tham gia chương trình đoàn tụ các gia đình bị ly tán liên Triều.
TOKYO -- Vậy là vũ khí hạt nhân chỉ có tăng, không giảm nổi... Bản tin NHK ghi nhận về hiện trạng giải trừ vũ khí hạt nhân của Mỹ và Nga không lạc quan tí nào.
Không thiếu gì các nghiên cứu cho thấy những sinh viên đại học sẽ có cơ hội nhiều hơn để lấy bằng nếu họ học học toàn phần. Nhưng bởi vì họ thường phải làm việc để kiếm tiền nên hầu hết sinh viên đại học chỉ học bán thời gian – gia tăng các trợ lực mà họ sẽ bỏ học.
Nếu chọn nơi để sống thì bạn sẽ chọn ở đâu? Sử dụng danh sách 25 Nơi Tốt Nhất Để Sống như một điểm khởi đầu, báo US News đã thăm dò nhiều người để thấy thành phố lới nào của Hoa Kỳ mà họ thích sống nếu có cơ hội chọn lựa.
Các thành viên Quốc Hội của Đảng Cộng Hòa tại California đưa ra cảnh báo với Bộ Trưởng Nông Nghiệp Hoa Kỳ Sonny Perdue trong một lá thư được gửi đi vào chiều tối Thứ Ba: Thuế là “sự đe dọa sinh kế về kinh tế của các doanh nghiệp và cộng đồng của chúng ta” – và bộ cần làm nhiều hơn nữa để giúp đỡ.
Donald Trump mắc nợ việc đắc cử của ông, một phần quan trọng, đối với sự thất bại của những người tiền nhiệm của ông, Dân Chủ và Cộng Hòa, để phục vụ tốt cho di sản ngày sản xuất của Mỹ, và những công nhân, các cộng đồng và khu vực tùy thuộc vào nó.
Công ty Amazon và các công ty bán lẻ và hậu cần nói rằng họ đã bắt đầu một nhóm mới vận động hành lang để giữ dịch vụ giao hàng “đáng tin cậy và giá cả phải chăng” của Sở Bưu Điện Hoa Kỳ.
Có 16 chữ trong ngôn ngữ nhà môi trường, nhưng theo lịch sử, những chữ được dùng nhiều nhất là N và O (không). Không đối với mỏ than. Không đối với phát triển đô thị. Không đối với xe chạy bằng xăng. Và hiện giờ, phải nói “không” nhiều hơn với tổng thống tóc vàng của chúng ta và các viên chức thù ghét khoa khọc của ông ấy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.