Hôm nay,  

Tháng Tư Đen

19/04/201400:00:00(Xem: 3528)
Mỗi năm đến ngày 30 tháng tư, hầu như mọi người Việt Nam tị nạn đều ngồi nhớ lại những sự việc xãy ra ngày hôm ấy. Đối với tôi, ngày 30 tháng tư là một ngày đau khổ nhất trong đời. Dĩ nhiên mức độ đau khổ tùy sức chịu đựng của từng người, và phản ứng bộc lộ cũng tùy từng người.

Gặp lại những người đã rời Việt Nam trước hay vào ngày 30 tháng tư, nghe họ kể lại khi nghe tin Đại Tướng Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng hoặc nhìn thấy những lá cờ vàng ba sọc đỏ từ từ kéo xuống, họ đều rơi nước mắt.

Nhà tôi ở trong một cái hẽm của đường Phan đình Phùng, nay là đường Nguyễn đình Chiểu, gần chợ Vườn Chuối. Sáng ngày 30 tháng tư khoảng 8 giờ, tôi ra đầu hẽm để quan sát tình hình.

Buổi sáng hôm ấy bầu trời Sàigòn ảm đạm như sắp để tang cho một đất nước sắp sụp đổ. Mây đen giăng rải rác trên bầu trời. Tiếng súng đì đùng xa xa từ hướng Gò Vấp, Tân Sơn Nhứt… vọng về. Từng đoàn người lũ lượt bồng bế dắt díu nhau từ khắp các nơi đổ về đi trên con đường Phan đình Phùng. Họ trông thật thê thảm, phần lớn đi bộ, gồng gánh đồ đạc. Có bà gánh một gánh: con nhỏ ngồi ở cái thúng đàng trước, thúng đàng sau chất tất cả gia tài gồm nồi niêu sơong chảo… vừa đi vừa chạy.

Những người tản cư đổ về trung tâm Sàigòn mà không biết sẽ dừng lại ở đâu. Họ chỉ đi tránh nạn binh lửa vì chung quanh Sàigòn đánh nhau dữ dội. Họ cũng không biết tương lai rồi sẽ ra sao.

Tôi buồn bã trở vào nhà, không ngồi trên ghế của bộ bàn ăn duy nhất trong nhà mà ngồi bệt một góc tối ở giữa nhà. Tôi không biết mình sẽ làm gì. Vợ tôi cùng mấy người hàng xóm chạy đi chạy lại hỏi thăm tin tức. Hình như có tiếng của nhiều bà con chòm xóm trong hẽm hỏi nhau ríu rít, lao xao. Tôi nghe mà chẳng để tâm, lòng buồn rười rượi.

Chiều hôm qua, tôi và hai người bạn kéo nhau đến cổng sau của tòa đại sứ Mỹ đường Hồng Thập Tự. Người ta đông như kiến, chen chút nhau. Cổng tòa đại sứ đóng kín mít và thật chặt chẽ. Lính Mỹ bồng súng đứng dọc theo hàng rào, chỉ thấy nửa người phía trên. Người mình thi nhau cố trèo lên và băng qua cổng nhưng bị lính Mỹ cản lại. Không có nổ súng. Anh bạn tôi trèo lên được bờ tường, anh trình giấy tờ, vì ngày xưa anh làm ở MACV, nói chuyện gì đó với các người lính Mỹ và họ cho anh leo qua bờ tường nhảy xuống sân tòa đại sứ. Anh còn yêu cầu cho người anh của anh đang đứng chung với đám người lố nhố dưới đất được leo lên băng qua bờ tường và nhảy xuống đất. Tôi giúp đưa cái cạc táp lên cho anh và anh nắm lấy. Tôi không biết trong ấy chứa gì.

Tôi cũng cố leo lên bờ tường một hai lần, nhưng lần nào cũng bị lính Mỹ xịt hơi cay đành rơi xuống. Đứng loay hoay một hồi theo dòng người xô đẩy nhau, tôi chán nản vớ lấy môt chiếc xe gắn máy thiên hạ bỏ lăn lốc ở vệ đường, rồ máy và chạy về nhà.

Trở lại buổi sáng ngày 30 tháng tư, tôi vẫn ngồi trong xó tối ở góc nhà, chốc chốc lại thở dài. Trong lòng bức rức mà không biết phải làm gì.

Đến trưa, radio hàng xóm vặn to lên nghe tiếng ông Dương văn Minh kêu gọi các anh em binh sĩ hãy buông súng đầu hàng. Ông lập đi lập lại nhiều lần. Tôi nghe qua mà rã rời. Tôi thốt lên nho nhỏ đủ cho mình nghe: “Mình mất nước thật rồi sao?“ và tôi cũng tự hỏi tôi nhiều lần như thế. Kế đến nghe tiếng nhạc quân hành trong đài phát thanh rồi một giọng nói cất lên, anh cho biết anh là Vân Sơn trong ban AVT, giọng anh vui mừng vì “cách mạng đã thành công“. Người thứ hai cũng tuyên bố như thế, đó là nhạc sĩ Trịnh công Sơn.

Chị Ánh hàng xóm đến gặp tôi và nói; “Anh Chỉnh à! Tôi nghĩ nếu mình kiếm được chiếc thuyền nào đi thẳng ra biển, thế nào cũng gặp đệ thất hạm đội và họ sẽ vớt mình“. Tôi nghe qua rồi chẳng màng tới nữa vì tôi nghĩ bây giờ kiếm đâu ra được chiếc thuyền, lại nữa biết có hạm đội nào ở ngoài biển thật không? Vợ tôi vào đưa cho tôi khúc bánh mì có miếng cheese kẹp ở giữa do chú Thắng lấy ở sở Mỹ về. Tôi không ăn vì không thấy đói.

Đó là buổi sáng ngày 30 tháng tư năm 1975.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.