Hôm nay,  

Lễ phục Việt Nam?

21/04/201400:00:00(Xem: 9660)

Có thực là chưa tìm được lễ phục Việt Nam? Hay chỉ là những căng thẳng tranh chấp nội bộ?

Báo Giao Thông Vận Tải có bản tin tưạ đề “Chưa tìm được lễ phục Việt Nam” trong đó cho biết như sau:

“Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm Vi Kiến Thành mới đây đã đưa ra những lý do giải thích việc đến thời điểm này vẫn chưa tìm được lễ phục Nhà nước...

Ông Vi Kiến Thành cho hay theo chỉ đạo của Bộ VH, TT&DL, Cục đã mời gọi tất cả các nhà thiết kế, kể cả công dân nước ngoài, vào cuộc. Sau hơn 2 tháng thông báo cuộc thi, Cục đã nhận được gần 300 thiết kế lễ phục Nhà nước. Tuy nhiên, Hội đồng nghệ thuật sau đó đã không chọn được mẫu trang phục nào...

Ông Vi Kiến Thành cho biết, việc làm lễ phục Nhà nước khó ở chỗ các ý kiến trong xã hội rất khác nhau, trong khi “các nhà thiết kế thời trang Việt Nam chỉ có thế mạnh ở việc thiết kế các bộ trang phục mang tính trình diễn chứ không có tính ứng dụng vào đời sống. Đó còn là cái yếu của Nhà thiết kế thời trang Việt Nam và nó thể hiện trong cuộc thi thiết kế lễ phục vừa qua. Bộ thiết kế lễ phục phải đi vào đời sống, để các cấp lãnh đạo, các đối tượng trong xã hội khi sử dụng nó người ta mặc một cách thực sự trong đời sống”.

Vị lãnh đạo cao nhất của Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm bật mí: “Trong các buổi làm việc của Hội đồng, tôi nhớ ông Dương Trung Quốc có nói với tôi rằng, có lẽ sức của các anh em nhà thiết kế chỉ đến thế này. Một là Bộ xem xét có làm tiếp nữa không, hay là đi thuê hoặc nhờ các nhà thiết kế nước ngoài. Tuy nhiên đây là ý kiến để chúng tôi tham khảo thôi. Cá nhân tôi nghĩ không đến mức nhờ các nhà thiết kế nước ngoài làm lễ phục cho Việt Nam. Vì thế, chúng tôi đang tiếp tục tiến hành một vòng nữa, mời thêm một số nhà thiết kế nữa. Giờ đây chúng tôi sẵn sàng tiếp nhận những nhà thiết kế nào muốn tham gia vào dự án này”...”

Hãy nghĩ cho đơn giản, tại sao không chấp nhận nhiều lễ phục, thay vì ít?

Nếu chấp nhận nhiều lễ phục, sẽ chấp nhận được các lễ phục vùng miền... vì Bắc, Nam, Trung đều có cac1 bộ lễ phục truyền thống có sẵn.

Hãy chọn những lễ phục có sẵn, rồi chế biến cho phù hợp với không khí lễ, không cần làm cho phức tạp laà chi.

Thí dụ, bộ áo bà ba của nông dân Miền Tây Nam Bộ, từ chỗ bộ áo quần làm ruộng, hãy sửa lại cho thành nghi lễ.

Hay nên chế biến cho có tính lễ hội từ “bộ đồ bộ” của phụ nữ Miền Nam, rất đơn giản, mà không hề giống mấy bộ pajamas của Mỹ hay Anh.

Hay chiếc áo dài học trò đi học, chỉ cần đơn giản hay có một ít hoa văn, là thành lễ phục.

Tại sao? Vì lễ phục phải nên đơn giản, để thợ may nào may cũng được.... Đó mới thật là tài sản của cả nước.

Hay là, có gì bí mật hơn chăng? Để cố ý làm giống Tàu?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gác nhà Bank cho đến ngày về hưu năm ngoái (2018) là hơn 19 năm. Chỉ gác duy nhất Bank of America thôi, có mang súng! Một đoạn đường khá dài và cũng lắm kỷ niệm vui buồn
Dạ, xe do Ba của con thuê để đón tụi con từ phi trường đang dừng chờ đèn đỏ, bỗng nhiên công an, cảnh sát giao thông ra dấu cho xe của tụi con tấp vào bờ. Tụi con – và cả hơn mười chiếc xe khác – chờ hơn nửa tiếng đồng hồ mà chẳng ai cho biết là tài xế phạm lỗi gì! Bây giờ anh Tân đang cãi nhau với công an, cảnh sát
TS Vũ Thu Hương, Trưởng khoa Giáo dục Đại học Sư phạm Hà Nội nêu kết quả điều tra của Tổ chức Nhân đạo Quốc tế, đưa ra kết quả cho thấy số trẻ em bị xâm hại (sờ mó, sàm sỡ) ở Hà Nội chiếm 78.1%, tính ra “Cứ 10 trẻ ở Hà Nội thì có 8 em bị xâm hại tình dục”.
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn... Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng! Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc Từ giã mẹ hiền sang xứ "lạ" làm dâu Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đại đội 17 - khóa 25 SVSQ trừ bị Thủ Đức của chúng tôi vào tháng 11/1967, là nhân chứng tận mắt ngày xây Nghĩa trang quân đội Biên Hòa và 8 năm sau, tức ngày 30/4/1975 số người sống sót sau cuộc chiến của toán dàn chào nầy, cùng toàn dân miền Nam chứng kiến sự kết thúc của Nghĩa trang đó.
Kính trọng và ưu ái thắp ngọn bạch lạp buổi tối cho ngày 30 tháng tư năm 1975 để tưởng nhớ, để cảm ơn những anh hùng tử sĩ hy sinh cho cuộc chiến Quốc Cộng sau vĩ tuyến 17 và cho nửa triệu thuyền nhân Việt chết trên biển tìm tự do.
Đêm nay ở phương trời xa xăm cũ biết trời có mưa không? Đêm nay trong vòng rào tù ngục có bao nhiêu kẻ (chợt) thức giấc giữa đêm trường nằm mong chờ khắc khoải trong đói lạnh một tiếng súng mơ hồ? Và đêm qua – ở nơi đây – ai có bạc đầu không?
Nhân Ngày ANZAC Day 25/4/2019 Do Ca Nhạc Sĩ Bích Ngọc & Thái Nguyên - Hội Duy Trì & Phát Triển Văn Hóa / Culture Preservation & Development Club - “Cp&Dc” Tổ Chức
Ông Đào Tăng Đĩnh, sinh năm 1923, vào thời kỳ Việt Nam bị Pháp đô hộ. Ông lớn lên trong thời kỳ các đảng phái và phe nhóm quốc gia lẫn cộng sản đứng lên khởi nghĩa chống Pháp
Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.