Hôm nay,  

Dự Tính

03/05/201400:00:00(Xem: 4194)
Hoa trở về Việt Nam lo bốc mộ ba và thiêu xương cốt mang về Mỹ gởi vào chùa thờ cúng… Một thời gian sau, Tâm cô bạn thân nàng điện thoại cho biết…

…Một số cựu tù nhân chính trị đã ngồi lại và thành lập một Ủy Ban Vận Động Xây Dựng Nghĩa Trang Biên Hòa Hải Ngoại nhằm mục đích vinh danh các cựu quân cán chính VNCH đã một thời sát cánh bên nhau chiến đấu anh dũng bảo vệ cho tự do chống ngoại xâm có chỗ nằm xuống khi nhắm mắt xuôi tay trong quãng đời tỵ nạn ở Nam Cali…

Hơn 4 năm hoạt động Ủy Ban đã mua một sở đất rộng 55 mẫu tây nằm cạnh xa lộ 395, cách Thiền Viện Chân Nguyên 18 dặm về hướng Bắc. Thiền viện thật to lớn, hùng vĩ đã đón tiếp khách tập phương về cúng bái thật tấp nập trong những ngày Tết, lễ vía Phật… Sở đất thuộc tỉnh Adelando, quận San Bernadino và cách Little Sài Gòn một tiếng rưởi lái xe. Qua khỏi Victorville, gần tới Bartow cũng hướng Bắc có Tu Viện St. Joseph Monnastery. Gần đây CĐPhi Luật Tân đã mua 250 mẫu đất phía sau Thiền Viện Chân Nguyên để xây một làng Á Châu…


Tỉnh Adelanto đang trên đà phát triển, nhà cửa mọc lên san sát. Hàng quán chợ búa dập dìu, đường sá mở rộng… có phi trường nên tiện việc giao thông… Dự án Nghĩa Trang bao gồm nhiều công trình: làm nơi chôn cất, những bức tường dài để tro cốt. Sau này đây là một thắng cảnh vì theo dự án sẽ có một bảo tàng viện, đền Hùng Vương, những hồ nước, nơi cắm trại cho các thanh thiếu niên, học sinh… Quan trọng hơn hết sẽ có một Đền Tưởng Niệm 5 vị tướng tuẩn tiết và nhiều bức tường đá đen ghi tên các chiến sĩ của QLVNCH đã hy sinh cho lý tưởng tự do…

Nhiều nhiều điều thuận lợi Hoa nên tìm hiểu trước để nắm vững mọi vấn đề một cách rõ ràng… Tâm góp ý với Hoa là sau này nên đưa hai bác về nằm bên nhau, cạnh đồng đội và cho chúng mình sau này được nằm cạnh cha mẹ cho con cháu dễ bề thăm viếng… Tâm phải đi lo công chuyện gấp, hẹn nói chuyện với bạn sau nhé và Tâm sẽ phân tích chi tiết hơn để Hoa biết…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.