Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần I

02/09/200000:00:00(Xem: 4693)
Các bạn yêu thơ thân mến!

Khi cầm viết, viết về trang Thơ Thơ tuần này, Thùy Dzung thấy lòng mình trùng xuống trong một nỗi buồn vô hạn... vì hay tin anh Hiền Nhân đã nhắm mắt giã biệt trần thế... Mặc dù Thùy Dzung chưa hề được một lần gặp mặt anh, cũng chưa một lần được nghe anh nói, nhưng đọc những bài thơ, những lá thư của anh cùng thời với những bài thơ của anh Lý Thừa Nghiệp... Thùy Dzung đã tâm tâm niệm niệm với lòng, một ngày nào đó, khi có dịp ghé chơi Melbourne, Thùy Dzung cũng sẽ ghé thăm anh... Thùy Dzung còn nhớ vào dịp đầu tháng 7 vừa rồi, anh Hiền Nhân có gửi cho Thùy Dzung một bài thơ nhan đề Chiều Đông Sương Lạnh Bến Đà Giang. Đọc bài thơ Thùy Dzung vừa xúc động, vừa bâng khuâng nhớ lại những kỷ niệm xưa khi Thùy Dzung còn bé đã có lần dừng chân ở một bến đò miền lục tỉnh... Thùy Dzung không biết bến Đà Giang ở đâu, cảnh vui hanh buồn, nhưng đọc bài thơ của anh Hiền Nhân, Thùy Dzung thấy hình như có một cái gì lãng đãng, nhân ảnh người xưa nhạt nhòa và hình như đâu đây vẳng lên tiếng hát… "ai quá bến Đà Giang"...

Thiệt không ngờ, khoảnh khắc tháng trước, tháng sau, anh đã đột ngột ra đi không một lời báo trước với người em gái của anh... Chắc hẳn đâu đây ở một vùng trời nào đó, anh vẫn còn nhớ bài thơ anh gửi, những dòng tâm sự anh đã viết trong một lá thư cách đây khoảng nửa năm... Những dòng tâm sự đã được người em gái của anh ấp ủ như một trao gửi sâu nặng, đầy tri kỷ....

Trong niềm xúc động vô cùng của cuộc chia tay không bao giờ có ngày gặp lại, trong nỗi đau đớn tử biệt sinh ly, Thùy Dzung không biết nói gì hơn, chỉ biết thay mặt tất cả các bạn yêu thơ, cầu chúc anh thanh thoát về miền tiên cảnh. Và ở miền hạnh phúc trên cao, nếu có lúc nào nghĩ đến trần gian, mong anh hãy hiểu, ở nơi đây, trong số những người nhớ đến anh với một tấm lòng tròn trịa, có em gái anh, có anh Lý Thừa Nghiệp... và những độc giả của trang Thơ Thơ

Sàigòn Times...

Chiều đông sương lạnh bến Đà Giang

Anh đến thăm em một buổi chiều
Đông về lành lạnh, gió hiu hiu
Hai lòng ấm lại niềm tâm sự
Từ đó tâm hồn đỡ tịch liêu.

Ai biết lần đi một lỡ làng
Thuyền không ghé lại bến Đà Giang
Chiều hôm lỡ chuyến đò duyên số
Có kẻ buồn cho chuyện bẽ bàng.

Nhớ lại hôm nào đã gặp nhau
Cơm chay dưa muối nghĩa sơ giao
Đậm đà hương vị mùi thanh đạm
Giây phút quen nhau ở buổi đầu.

Những tưởng đàn lòng đã bén cung


Nào hay ngư thủy chẳng tương phùng
Đường đời một lỡ duyên bèo nước
Xa mặt cho nên phải cách lòng.

Chẳng dám trách em quá hững hờ
Cung thương đã lỗi một đường tơ
Nhạn về lẻ bóng Đà Giang lạnh
Én lại Tầm Dương lỡ đợi chờ.

tacgia = Hiền Nhân

*

Anh về...

Thành kính phân ưu cố thi sĩ Hiền Nhân. Kính chúc linh hồn anh sớm tiêu diêu
nơi miền lạc cảnh.

Anh về cõi ấy SẮC, KHÔNG
Tôi ở lại với long đong đời thường.
Anh về nước nhược non bồng
Tôi còn vướng víu với vòng tử sinh.
Tơ trời thất sắc lung linh,
Anh về cõi ấy thỏa tình mộng mơ.
Anh về đến ngọn nguồn thơ,
Tuôn tràn, lai láng tiêu sơ tháng ngày.
Trên đường về, thấy gì hay,
Nói cho nhau biết, kẻo gây sững sờ.
Kẻo gây ngờ nghệch bâng quơ,
Để không ép vận làm thơ lạc vần.
Cõi trời ĐÂU SUỐT thênh thang,
Cõi ĐAO LỢI nữa có tràn ngập hoa"
Cõi trời, cõi đất bao xa
Vắng ANH, thi hữu gần xa thẫn thờ.
Còn đâu nữa những bài thơ,
Mỗi tuần trên báo dệt tơ cho đời!
Quê người, xứ lạ nổi trôi,
Anh về cõi ấy thoát rồi đắng cay.
Nguyệt cầm bụi bám từ đây,
Vắng ANH, ai kẻ so dây dạo đàn"
HIỀN NHÂN: thi sĩ HIỀN NHÂN!
Thôi còn đâu nữa: Thi đàn vắng ANH!!

Kỳ Nguyễn

*

Nhỏ tôi ơi

Nhỏ đạp xe mi ni
Buổi sáng đi đến trường
Còn anh thì lầm lì
Theo nhỏ suốt con đường
Biết có người theo sau
Nhỏ chẳng thèm chạy mau
Tóc thề bay trong gió
Anh thấy lòng nôn nao

Người gì dễ thương quá
Đôi má đỏ hồng hồng
Trắng da lại dầy tóc
Anh thầm nhớ trong lòng
Anh đang ngồi đệ nhị
Em vẫn còn hồn nhiên
Mới vừa lên đệ tứ
Em chim nhỏ ngoan hiền.

Rồi ta cũng quen nhau
Môi hôn nỗi ngọt ngào
Trong những lần trốn học
Dưới hàng me dạo nào
Ta dạo phố mùa xuân
Bàn tay đan trong tay
Lên chùa em ước nguyện
Suốt đời mình bên nhau.

Anh rời trường vào lính
Em ở lại mộng mơ
Mừng nhau những ngày phép
Thấy anh đang đứng chờ
Tan rồi cuộc tình ta
Mất năm tháng hiền hòa
Quê nhà, anh ở lại
Nhỏ tôi ơi, phương nào"

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

*

Em gái

Sớm nay tầu ra đảo
Mặt biển lặng như ao
Mây là là sườn núi
Bầu trời thấp thoáng sao.

Hương thơm từ đâu lại"
Khác với mùi phấn son.
Thoảng mùi thơm hoa trái
Ô từ phía cô gái!

Em như một nàng tiên
Đôi mắt em dịu hiền
Đôi môi hồng hé nở
Đôi má lúm đồng tiền.

Da em hồng trắng mịn
Lộng lẫy giữa biển trời
Ngực căng tròn sinh lực
Ôi em rất yêu đời.

Con tầu vừa cặp đảo
Tiếng cười nói ồn ào
Em đã đi đường nào"
Đúng nàng tiên rồi sao!

Tôi đứng ngẩn ngơ chờ
Em gái nào đâu thấy"
Tưởng mình đang trong mơ.
Giữa đảo xa biển lặng...

tacgia = Anh Mười

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.