Hôm nay,  

Nội Tuyến

21/06/201400:00:00(Xem: 3265)
Tôi thích nhất chuyện Hán Sở Tranh Hùng vì tài điều binh khiển tướng của Phá Sở Đại Nguyên Nhung Hàn Tín cũng như quân lệnh rất nghiêm của ông. Tôi đọc sách nầy đã hơn 40 năm cho nên những chi tiết tôi không thể nhớ hết và tôi có thể nhớ sai.

Hớn Bái Công đóng quân ở Bành Thành, một địa điểm được bao bọc bởi những dãy núi cao chớm chở. Nhà Vua cho xây sạn đạo là một loại cầu ván đi xuyên qua thung lũng để vào ra Bành Thành. Đây là trục lộ duy nhất thông thương với thế giới bên ngoài, và vì thế Hạng Võ không thể nào tiến quân đánh chiếm Bành Thành được.

Khi Hàn Tín về đầu quân với Hớn Bái Công, một hôm ông ta cho lệnh đốt sạn đạo, thế là Hạng Võ vuốt râu cười ha hả vì muốn xây lại sạn đạo phải mất ít nhất 5 hay 10 năm nữa mới hoàn thành.

Cũng một hôm, Hàn Tín ra lệnh cho một vị tướng dắt 3,000 quân gồm những người lính què quặt bịnh hoạn, yếu đuối và hạn cho một năm phải xây cho xong sạn đạo. Vị tướng nầy cùng các hàng chỉ huy thật hung ác. Chúng đánh đập, hành hạ binh sĩ không tiếc tay, chưa kể đến ăn uống cũng thiếu thốn. Lần hồi số binh sĩ nầy trốn dần dần ra được tới thành Chương Dương của Hạng Võ ở phía ngoài của Bành Thành. Số binh sĩ còn lại chẳng được bao nhiêu, lại phải làm thật vất vả thế cho những người đã trốn, lại bị hành hạ nhiều hơn, cho nên số lượng binh sĩ càng ngày càng trốn đi nhiều hơn.

Họ ra đầu thú với vị Tướng chỉ huy thành Chương Dương và mắng nhiếc Hàn Tín không tiếc lời. Họ báo cáo rằng: từ ngày tên Hàn Tín về làm nguyên soái cho Hớn Bái Công, anh ta tỏ ra hống hách, ỷ thế cậy quyền, không coi ai ra gì. Sạn đạo bị cháy mà hắn ta ra lệnh cho những người què quặt, bịnh hoạn như chúng tôi một năm phải làm lại cho xong. Chúng tôi bị hành hạ khổ cực trăm điều, chịu không nổi, chúng tôi đành phải ra đầu thú với Tướng Công ( tức là vị tướng chỉ huy của thành Chương Dương ).


Rồi một ngày đẹp trời nọ, vị tướng chỉ huy ba ngàn quân của Hàn Tín cũng trốn luôn ra gia nhập vào thành Chương Dương. Hạng Võ sướng quá luôn cười ha hả. Thế nầy ta có thể yên chí trong 5 hay 10 năm nữa.

Duy chỉ có Hàn Tín là biết được một lối đi bí mật xuyên qua thung lũng để ra ngoài những dãy núi chớm chở. Sau một thời gian huấn luyện binh sĩ thuần thục, tinh nhuệ. Một đêm, Nguyên Soái Hàn Tín âm thầm dắt đại hùng binh ra ngoài Bành Thành, sáng hôm sau đã dàn quân trước thành Chương Dương thì đã thấy trên thành treo cờ của Hớn Bái Công rồi. Sách nói rằng Hàn Tín lấy được thành Chương Dương không tốn một mũi tên.!!!

Thế là tướng và quân sĩ Hạng Võ bị nội tuyến. Ba ngàn quân sĩ què quặt, bịnh hoạn của Hớn Bái Công đã đóng vai khổ nhục kế. Vị Tướng Chỉ Huy ba ngàn quân què quặt nầy là Tướng tâm phúc của Hàn Tín, đã nhận mệnh lệnh mật đem quân sĩ đi xây sạn đạo, và làm kế cho binh sĩ trốn đi đầu thú với phe Hạng Võ. Để rồi chính những binh sĩ nầy đã treo cờ Hớn Bái Công và mở cửa thành cho quân của Hàn Tín vào.

Miền Nam chúng ta cũng đã bị nội tuyến hầu như ở tất cả mọi nơi, kể cả tôn giáo, văn nghệ, ngay cả phủ Tổng Thống cũng bị Huỳnh văn Trọng là cố vấn của Tổng Thống, làm nội tuyến. Thành ra chúng ta phải mất nước!

Lịch sử thường được lập lại nhiều lần. Những người lãnh đạo của ta hình như chưa thuộc những bài học nầy. Chỉ có những minh quân cai trị dân và coi dân như con mới có thể làm cho đất nước được giàu mạnh, phú cường. Hãy nhìn xem một Nam Hàn, Đài Loan, Tân Gia Ba.. Họ là những con rồng Dông Nam Á. Người Việt chúng ta rất thông minh, chịu khó, tại sao chúng ta không bằng họ?

Hỏi tức là đã trả lời rồi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Fountain (Bình sa)- - Vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 19 tháng 10 năm 2019 tại Mile Square Park 16801Euclid St, Fountain Valley (Góc đường Euclid/Edinger) New Horizon –KD do Cô Kelly Daniels (Kiều Quan) làm Giám Đốc đã tổ chức buổi họp mặt Picnic hằng năm để cảm ơn các thiện nguyện viên, các mạnh thường quân, thân hữu cùng các học viên đã tham dự các khóa học tại New Horizon-KD.
SIOUX CITY, Iowa – Một người đàn ông ở California âm mưu phân phối methamphetamine và sở hữu súng bất hợp pháp đã bị kết án tại tòa án liên bang vào ngày 18 tháng 10 tại Sioux City.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Xứ Bắc Chiêm dạo này vui đáo để, mới hôm rồi tiến sĩ lu, bà bộ lon… làm cho dân chúng cười sập mặt luôn.
Một phiên Tòa án nhân dân tại Hà nội năm 1960 xét xử «bọn gián điệp, phản cách mạng phá hoại hiện hành: Nguyễn Hữu Đang và Thụy An», …
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Một hồ sơ của Cục Trung Ương Tình Báo CIA mang mã số 80T01357A được giải mật và nhập vào Văn khố Quốc gia (NARA danh số 104-10214-10035) đã đưa ra một số chi tiết về những ngày sau khi chính phủ ông Ngô Đình Diệm tấn công các chùa VN, cho tới khi hoàn tất cuộc cách mạng của quân lực VNCH để lật đổ chế độ này.
Tính đến mùa Thu năm ngoái – 2018, con/chúng tôi tròn 40 năm xuất gia tu học. Trong dịp này đã có nhiều ý kiến của Chư tôn đức, các bạn đồng tu, các học trò, Phật tử chùa Hương Sen và ở nhiều nơi trong và ngoài nước đề nghị con/chúng tôi nên thực hiện một Tuyển tập “40 Năm Tu Học Và Hoằng Pháp của Ni Sư Giới Hương” bằng tiếng Anh và Việt.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi được tham dự sinh hoạt của “mấy ông nhà binh”; nhưng, kỳ Hội Ngộ của khóa 6/68 Cựu SQ/TB Thủ Đức vừa qua, tại Nam California, lại là một Hội Ngộ khiến tôi xúc động nhiều nhất.
Hôm 13/10/2019, Chủ Tịch Tập Cận Bình của chế độ TC đang công du Nepal, lại lên tiếng đe dọa "nghiền nát"mọi âm mưu đòi ly khai.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.