Hôm nay,  

Trở Về

21/06/201400:00:00(Xem: 7954)
Sau khi Hương theo đoàn tỵ nạn sang Mỹ, thì gia đình Hương gặp cơ may ông chú đi Pháp đã để lại căn nhà tương đối khang trang và gia đình Hương có dịp từ Huế vào ở hẳn Sài Gòn sinh sống…

Hương nghe Huyền báo tin xấu về vụ mồ mã Hùng chôn ở Nghĩa Trang Biên Hòa sẽ bị san bằng, nàng vội bay về nước, trước thăm gia đình sau lo vụ dời mồ cho người yêu cho trọn đạo phu thê…

Bước xuống máy bay Hương Hoa thấy bộ mặt các thành phố thay đổi rất nhiều, xe cộ chạy như mắc cửi, nhưng mạnh ai nấy chạy không có qui cũ chi cả...Hoa không dám ngồi trên xe Honda cho người thân chở đi đâu...Đi đâu cũng gọi taxi, không phải Hoa theo kiểu “trưởng giả học đòi làm sang” mà nàng thấy xe chạy xuôi ngược vun vút mà thấy chóng mặt, muốn té xỉu xuống đất, ngồi không vững trên yên xe...Nàng nghe đâu nạn cướp giật xách tay khiến nạn nhân nhẹ lắm cũng trầy trụa máu đổ thịt rơi...có khi nặng toi mạng như chơi! Khi băng qua đường mạnh xe xe lao, mạnh người người băng...

Có khi Hương cảm thấy ngượng chín người như bà nhà quê ra tỉnh rụt rè, dớn dát nhìn ngược nhìn xuôi thấy mà mắc cở với người xung quanh...Có người thương tình cầm tay cho qua đường, qua bên kia đường như gánh nặng ngàn cân được nhắc xuống.

Đi đâu Hương cũng ngụy trang áo bà ba, quần đen, nhưng rồi người chung quanh cũng nhận ra nhân dáng Việt kiều sợ sệt cái không khí xô bồ của XHCN...Hương tự nghĩ:

- Mình không hoang phí, để dành tiền cho bạn bè người thân qua cơn đói khổ!...

Nghe đâu đa số dân nghèo bữa đói bữa no, nhưng cán bộ lãnh đạo, giới tư bản đỏ, dân mánh mung... xài tiền như nước, họ uống một chai rượu 5,7 trăm đô là thường, bàn tiệc thết đãi mánh mung vài ngàn đô; còn có khi vài chục ngàn như chơi!...

- Bên chị có ai dám đi xe bạc triệu không! Ở đây ta dám chơi lắm chị ơi! Huyền cười nụ thì thầm với Hương...

- Chị đi mấy chục năm nay, trở về thấy sầm uất quá! Chợ búa khang trang to lớn quá!...

- Chính quyền sắt máu này nói là làm, dẹp là dẹp, không nhân đạo khóc lóc mà được mô! Thấy người ta chết đói nằm hả mồm ra thì xúc mang đi, không van xin gì được...Ngay cả nhà trên sông rạch họ bảo dẹp để làm sạch thành phố là dân răm rắp nghe theo, không dám khiếu nại, biểu tình gì cả...Huyền lại thì thầm to nhỏ...

- Bên đó chị nghe radio, đọc báo biết cán bộ nhà nước CS thu mua đất nhà ruộng vườn người dân giá rẻ mạt rồi đem chia chát cho đám quyền hành làm nhà cửa tư riêng. Kẻ quyền thế đắp cống rãnh xây nhà cao chọc trời, khi trời mới mưa nước không thoát khiến đường ngập lụt tùm lum...Tham nhũng tràn lan, tiền nước ngoài viện trợ cứu đói, cứu thiên tai bão lụt chia cho dân ít mà lọt vào túi đảng viên gấp bội. Nạn xây cầu, chung cư cao ốc... lại ăn chận vật liệu cho nhà rung rinh, cầu sập chết dân oan, ai xử đây! Ngày nay sau mấy chục năm hàng ngàn cán bộ Đảng trước kia đi đôi dép râu, nay có đến bạc triệu bạc tỉ đô đem ra nước ngoài gởi. Họ còn cho con cháu du học, mua nhà, mua xe loại sang trả tiền mặt một lúc...Rồi lại cá độ bóng đá đến bạc triệu đô la chứ không phải tiền đồng Việt Nam...

Mấy mươi năm dân Việt mình khốn khổ,
Đám chóp bu Cộng Sản quá giàu sang.
Triệu phú phương tây họ sánh ngang hàng,
Nên cá độ ăn thua tiền bạc triệu
.
Muốn có tiền, họ thẳng tay sách nhiễu,
Làm dân nghèo thấp miệng khổ thêm thôi!
Vểnh mặt ta đây giàu nhứt đời rồi!
Nhờ đục khoét, và chúa trùm biển thủ.
.
Hành động thế kia, ác hơn dã thú,
Trau chuốt mỹ từ”đầy tớ nhân dân”.
Biến chủ nhân nghèo khổ gấp vạn lần,
Để đầy tớ hóa thân thành tỷ phú!...
.
Giải phóng thành công, chủ không chiếu ngủ,
Cách mạng được rồi, chủ phải trắng tay!
Nghĩ cuộc đời sao quá đắng cay?!
Người làm chủ bị cùm chân đến chết?!...

Giáng Sinh bé CungDo du lịch xứ Nhật Bản, được mặc quần áo và đội mũ hiệp sĩ.
Tiếng Anh luôn luôn là ưu tiên... và bây giờ, trình độ thực sự về tiếng Anh của người dân Việt Nam tới đâu?
Đến tháng 12 là tronøg (tròn) thêm một năm của em, em có nhiều chuyện muốn nói, muốn ghi nhớ lại.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống trong túp lều tranh ở bìa rừng với hai cô con gái. Truớc sân nhà có trồng hai cây hoa hồng, một nở bông trắng, một nở bông đỏ nên hai cô gái có tên Bạch Tuyết và Hoa Hồng. Một buổi tối mùa đông có con gấu xin vào nhà sưởi ấm và gấu trở thành bạn của hai cô gái. Đến mùa Xuân gấu từ giã ra đi, cho biết là gấu phải giữ của cải vì khi tuyết tan, người lùn từ duới tuyết chui lên sẽ đi ăn cắp của cải của gấu. Một hôm hai cô vào rừng kiếm củi thì gặp một tên lùn bộ râu bị dính vào keo một thân cây bị ngã. Hai cô cứu tên lùn, đã không một lời cám ơn, hai cô còn bị mắng chửi vì phải cắt bộ râu dính vào keo để cứu tên lùn ra. Tên lùn bỏ đi, không thèm nhìn hai cô gái!
Dân chủ hóa là cách tốt nhất để chống các nguy cơ từ Trung Quốc: Việc để người dân tự do chống các nguy cơ từ Trung Quốc là cách tốt nhất để huy động lòng yêu nước và phát huy nguồn lực trí tuệ... Dân chủ hóa cũng là cách tốt nhất để cổ vũ lòng yêu nước Việt từ cộng đồng Hoa kiều. Thực tế cho thấy, ngay cả ở những quốc gia gần 100% gốc Hoa như Đài Loan, người dân cũng kịch liệt phản đối ý tưởng thống nhất
tại Trung Tâm Văn Hóa Chùa Bảo Quang tọa lạc tại 713 N. Newhope Street, Santa Ana, CA 92703 bắt đầu từ ngày February 3, 2019 đến hết ngày February 8, 2019 (tức là từ 29 Tết đến hết mồng 4 Tết Kỷ Hợi).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.