Hôm nay,  

Trở Về

28/06/201400:00:00(Xem: 4279)
Niềm uất ức đè nén trong lòng khi trở về nước đối diện với bao thảm cảnh tồi tệ trước mắt, Hương hùng hỗ rỉ tai Huyền khi ở Mỹ đọc qua truyền thông báo chí, mà ngay trong nước chính quyền bưng bít nên người dân trong nước không biết…

- Còn nữa người dân mất đất mất nhà, ra Hà Nội nằm kiện cáo, biểu tình, ngay là những gia đình có công với cách mạng nằm đầy Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng hàng tháng, chính quyền cũng làm ngơ...Khiếu kiện dân oan mặt bay, túi ông nặng đô là được! Biểu tình Bauxit cũng mặc… Việc ông, ông làm...cứ mặc sức dâng đảo Trường Sa, Hoàng Sa, Bản Dốc cho Tàu để cũng cố địa vị cai trị, đè đầu cởi cổ nhân dân...

Màn trời chiếu đất lầm than!
Dân oan khiếu kiện, nát tan cửa nhà!
Đất đai vườn tược ông cha,
Bao năm gầy dựng, Đảng ta cướp ngày!
Lại thêm bè lũ tay sai,
Từ trên xuống dưới một bầy gian tham!
Bày trò giải quyết, minh oan,
Bao năm khiếu kiện, vẫn hoàn tay không!
Gia đình”liệt sĩ anh hùng”
Đánh Tây, đuổi Mỹ cuối cùng trơ xương!...

- Chị nói thế, em cho chị biết luôn....Chị chỉ thấy bộ mặt phồn vinh giả tạo của thành phố (câu này Cộng Sản trước kia vẫn dùng cho chế độ trước của mình đó chị!) hiện nay, nhưng chị đi ra xa, miệt quê thì vẫn con trâu đi trước, cái cày đi sau. Dân quê sống khổ cực lắm, áo quần tả tơi, không đủ ăn...nhà cửa thì đổ nát khổ cực lắm chị à! Người dân thì bị trên đe dưới búa, đầu nậu thu mua rẻ mạt, sức lao động bị bóc lột đến tận xương tủy...

- Chị cũng nghe con gái quê, muốn cứu gia đình trong cơn túng quẩn phải lấy chồng Trung Quốc, Đại Hàn già nua bệnh tật...Họ như món hàng cho người ngoài lựa chọn thấy mà nhục nhã cho đất nước VN. Rồi còn nạn bán lao động ra nước ngoài làm lao nô thật khổ cực, gái thì làm điếm...Tất cả đều có đường dây mua bán ăn chia với nhà nước... Xã hội bại hoại, thuần phong mỹ tục xuống dốc, con người mất hết tính người nhân phẩm...Thầy giáo là ma cô, mua dâm bán đứng học trò... Bao nhiêu chuyện nói ra không hết được! chị chỉ ngậm ngùi thương xót cho đất nước và dân mình bị đoạ đày và khi nào mới được tươi sáng đây?!...

- Giờ người ăn xin bị hốt đi để làm sạch thành phố. Cảnh mấy ông cán bộ dép râu cai trị đi tiệm ăn mới buông đũa là các em bé nghèo đói tranh nhau húp chút nước thừa trong tô chén thấy mà tội nghiệp!

Kẻ phung cùi lê lết đầu đường xó chợ thấy mà kinh! Tội nhất là các anh thương phế binh VNCH bị lùa ra khỏi quân y viện. Các anh thật cơ cực, đui mù, cụt tay cụt chân đi bán từng vé số. Các anh chống nạn, dẫn dắt người mù ôm đàn ra bến xe hát dạo kiếm sống. Tuy vậy tinh thần các anh rất cao, hát những bài hùng tráng thời chế độ cũ như “ Huyền Sử Một Người Tên Quốc- Người ở lại Charlie- Cờ Bay...Mấy tên công an xua đuổi bắt bớ vì cho là nhạc vàng, nhạc phản động...Nhưng nay chính họ mê nhạc đó lắm và đạo đức xuống dốc thê thảm, đĩ điếm, ma cô đầy đường lại bán gái nhà quê ra nước ngoài...

Nhớ lại Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh Quân đoàn 4 trong lúc tình hình căng thẳng đã đi đến Quân Y viện Cần Thơ để thăm các thương bệnh binh, dù là lời an ủi lần cuối đối với số phận đáng thương của những người lính nầy. Ông đến từng giường bệnh để rồi phải não lòng, nhưng vẫn trả lời một câu nói của một người lính giọng thều thào: -“ Thiếu tướng đừng bỏ chúng em.” - Không! Thiếu tướng không bỏ đâu ” mặc dù đã đến lúc cờ tàn, ông phải tuẩn tiết vì không còn giúp đỡ gì được cho những anh hùng đang là nạn nhân của cuộc chiến, nhưng tấm lòng nhân hậu của ông đã là gương sáng cho đời sau…

Hận lũ giặc Hồ cướp núi sông,
Tấm thân tàn phế vẫn một lòng.
Đói no cam chịu đời đen bạc,
Giữ trọn lòng son với tổ tông.
.
Chấp nhận thương đau bởi bạo quyền,
Gây ra bao cảnh thật đảo điên.
Khiến bao Chiến sĩ dù tàn phế,
Khốn khổ, gian truân, khắp mọi miền!...

- Các anh quân nhân ở lại sống rất khốn khổ, nhưng một số ít được ra đi định cư tại các nước tự do, sau một thời gian chí thú làm ăn, được “ vinh thân phì gia ” lại quên đi quá khứ khốn khổ của mình…. Họ quên đi thân phận mình trước kia trong các “ trại tù cải tạo”. Biết bao nhiêu là thảm cảnh xảy ra khi bị tù đày... Không hiểu họ đã xoay xở thế nào để sống còn trong hoàn cảnh cực kỳ bi đát ấy...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
20 sinh viên được đại học chào đón và Nghĩa Sinh đồng hành từ Hanoi, Saigon, Kontum, Vinh và Hà Tĩnh -- CTTS sẽ chào đón thêm 4 Linh mục, 4 Tu sĩ và 2 Quý chức tham dự Chương trình Thạc sĩ Lãnh đạo Phục vụ Cộng đoàn vào cuối tháng 12 năm 2019
Ở trong nước dù chưa có cuộc trưng cầu dân ý để có được con số chính xác về mức độ người dân muốn thay đổi thể chế, nhưng thực tế xã hội cho thấy tỷ lệ dân chúng muốn duy trì thể chế cộng sản rất thấp không hơn gì con số 0.1%.
Joshua Wong báo động là tình hình không lắng dịu, mà ngươc lại, Hồng Kông đang bị đe doạ sẽ có lệnh thiết quân luật như trong thời chiến và Trung Quốc sẽ tiếp tục đưa quân đội tới
Một trong những lý do khiến cho Phong trào DCHK cứng rắn đối phó với chính quyền tay sai Hồng Kông là kinh nghiệm đau thương trong cuộc nói chuyện hoà giải vào dịp phản kháng năm 2014
thứ sáu, 13 tháng 9 năm 2019 từ tiểu bang Hawaii, đã khởi sự một cuộc hành trình trở về với đồng đội ở quê hương mới, vùng Little Saigon, một ngày trở về với chiến hữu và mầu cờ vàng ba sọc đỏ của 81 hài cốt chiến sĩ nhẩy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa, sau hơn 33 năm bị lãng quên và nằm ngủ yên trong căn cứ quân sự quạnh hiu ở Hawaii.
Bạn gởi thiệp mời: con xuất giá Kèm theo ảnh cưới bố ngày xưa Ba lăm năm cũng cho là ngắn Chớp mắt qua rồi chuyện gió mưa Đám cưới đơn sơ màu áo lính Khách mời toàn lũ khách nhà binh Cô dâu chẳng có vòng hoa cưới Mà mắt long lanh thắm thiết tình
Đây là vấn đề nhân đạo, là sứ mệnh thiêng liêng biểu lộ lương tâm chính trực. Chúng ta ở hải ngoại chỉ hưởng được hạnh phúc chân chính thực sự khi thấy đồng bào quốc nội được sống trong hạnh phúc.
Cuộc khủng bố 911 vào tháng 9, ngày 11, năm 2001 nên gọi là cuộc khủng bố 911, con số báo nguy, cầu cứu của Mỹ cho dễ nhớ.
Tin BBC 13/09: Thủ tướng nước Anh Boris Johnson nói rằng ông ta lạc quan một cách chừng mực về một thỏa thuận Brexit với EU
Theo Fox News, lệnh cấm vận của Mỹ áp đặt lên Iran kể từ khi tổng thống Trump rút ra khỏi thỏa thuận hạt nhân 2015 đã khiến cho những quĩ hưu trí của Iran bên bờ sụp đổ- theo một báo cáo của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.