Hôm nay,  

Thơ Thơ

14/07/200000:00:00(Xem: 19565)
Chiều đông sương lạnh bến Đà Giang

Anh đến thăm em một buổi chiều
Đông về lành lạnh, gió hiu hiu
Hai lòng ấm lại niềm tâm sự
Từ đó tâm hồn đỡ tịch liêu.

Ai biết lần đi một lỡ làng
Thuyền không ghé lại bến Đà Giang
Chiều hôm lỡ chuyến đò duyên số
Có kẻ buồn cho chuyện bẽ bàng.

Nhớ lại hôm nào đã gặp nhau
Cơm chay dưa muối nghĩa sơ giao
Đậm đà hương vị mùi thanh đạm
Giây phút quen nhau ở buổi đầu.

Những tưởng đàn lòng đã bén cung
Nào hay ngư thủy chẳng tương phùng
Đường đời một lỡ duyên bèo nước
Xa mặt cho nên phải cách lòng.

Chẳng dám trách em quá hững hờ
Cung thương đã lỗi một đường tơ
Nhạn về lẻ bóng Đà Giang lạnh
Én lại Tầm Dương lỡ đợi chờ.

tacgia = Hiền Nhân

*

Nhất định anh sẽ về

Ngày nào qua cơn mê
Nhất định anh sẽ về
Thăm lại căn nhà nhỏ
Võ vàng bên khóm tre.

Anh sẽ về quê mẹ
Đi trên con đường làng
Cuộc đời bao dâu bể
Đã hết rồi, thênh thang...

Anh về thăm mộ mẹ
Anh về thăm vườn xưa
Nghe thời gian kể lể
Mấy chục năm gió mưa.

Ngày nào qua giông tố
Nhất định anh sẽ về
Thăm dòng-sông-tuổi-nhỏ
Lặng lờ dưới chân đê.

Anh về thăm trường cũ
Hàng phượng đã đỏ chưa"
Tiếng ve còn nức nở
Trong gió chiều đong đưa"

Anh sẽ về thăm em
Hát lại khúc êm đềm
Dưới hàng me năm cũ
Công viên và bóng đêm.

Nhất định anh sẽ về
Cho dù cuối cơn mê
Kể em nghe một thuở
Tình ta chớm não nề

Anh về thăm nghĩa trang
Bạn anh xếp từng hàng
Nghìn thu còn tiếc hận
Bao nỗi niềm mang mang...

Anh về dựng lại cờ
Giữa chốn cũ thành đô
Hát vang lời quân sử
Dẫu thời gian xóa mờ

Anh sẽ về em nhé
Sẽ về đón mừng xuân
Xuân tình xuân đất nước
Đã lỗi hẹn bao lần...

tacgia = Phan Tuấn Sơn

*

Lý lịch tự khai

Tặng cô Bội Dziệp

Thưa cô Dziệp, em đây ngoài bốn bó
Một vợ già với ba đứa con thơ
Rộn việc nhà chạy lo đà sặc máu
Vì yêu thơ nên cũng ráng nhín giờ.
Khi vợ cự em đây đành chịu trận
Làm cho tròn bổn phận đấng mày râu
Vui bà xã em đây đà quên phứt
Kệ Cô Gia ảnh ngóng cổ chờ bài
Thức trắng đêm trông mặt mũi bơ phờ
Vì trót hứa trả nợ người đã khuất
Nên tự mình ráng chịu cực làm thơ
Tròn bổn phận lương tâm đừng cắn rứt
Giờ cô Dziệp đã tỏ mặt chưa nào
Xin đừng "bốc" cho em đỏ má đào
Nghiệp chướng, em xin làm: thơ tài tử
Chẳng ham chi thi sĩ với thi hào.

tacgia = Tư Râu

*

Tung cánh diều bay

Tung cánh diều bay thời thơ dại
Cho anh về lại mái hiên nhà
Ngoại ngồi lựa thóc trong chiều nắng
Thương quá lưng còng, tóc điểm sương
Ba lo chẻ tre làm thêm lộp
Thêm lờ, để cho kịp mùa mưa
Phụ tay anh sửa đổi giàn mướp
Bón phân cho kịp nở mùa đầu
Cắm thêm cho mẹ hàng dâm bụt
Sửa lại hàng rào hoa thủy tiên
Đêm trăng thoang thoảng mùi hoa bưởi
Tối nằm ngoại kể chuyện đời xưa
Mấy người bạn cùng ba vô vọng cổ
Chị thì lo tiếp rượu thêm mồi
Đám trẻ nhỏ ngồi im thin thít
Đợi xuống câu thì vỗ tay cười
Nhớ bài hát thương "thầy Tử Lộ"(*)
Đội gạo đường xa nuôi mẹ già
Thương con đò "Tình anh bán chiếu"(*)
Mết cô nàng bán "bánh bông lan"(*)
Thêm chút rượu tiễn "Đơn Hùng Tín"(*)
Mến cô nàng "Gánh nước đêm trăng"(*)
Xong việc ruộng đồng đêm ca hát
Năm tháng cộng hòa sống thần tiên
Tung cánh diều bay theo tháng năm
Đứt giây biền biệt chốn mù tăm
Quê nhà bây giờ xa lăng lắc
Mai về tìm lại cánh diều xưa

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ơi, những người lính cũ

(Xin được gởi chút tấm lòng cho bạn bè tôi, những người lính tầm thường của miền Nam, chỉ có tấm lòng duy nhất là yêu quê hương đất nước mà cầm súng. Xin mọi người đừng bất công với họ. Hãy trả lại sự công bằng cho họ và gia đình)

Em còn nhớ quê nghèo Thúy Liễu xưa
Còn nhớ đàn em thơ tung cánh diều
Còn nghe tiếng bìm bịp kêu con nước
Ngoại chống đều tay cho kịp chợ chiều
Theo cậu chống xuồng coi đua ghe Ngo
Em còn nhớ cuộc vui ở chùa Miên
Tưng bừng lễ hội mùa tát nước
Năm tháng Cộng Hòa sống đời thần tiên
Từ biệt nhau đi mỗi người một ngả
Mày về Rạng Đông tao trụ Bình Minh(*)
Vài bạn học giờ đã là du kích
Vẳng tiếng loa đêm chửi nhau tận tình
Có những đêm đột kích về Chương Thiện
Đoàn quân đi dưới những rặng trâm bầu
Nơi hỏa lựu, ngoại giờ này còn thức"
Cùng đàn em, khấn nguyện những đêm rằm
Dẫu cơ cực vẫn thương đời lính trận
Bạn bè ta đứa gục ngã Ngang Dừa
Thằng thì chết ở quận đường Hiếu Lễ
Ngày nước mất, ta mang án lưu đầy
Cuộc chiến cũ như một lần oan nghiệt
Giờ cùng nhau lo xây dựng tương lai
Hãy tìm lại những nấm mồ tử sĩ
Chút khói hương cho ấm lại vong hồn.

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Căn cứ yểm trợ

Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.