Hôm nay,  

Thơ Thơ

14/07/200000:00:00(Xem: 14988)
Chiều đông sương lạnh bến Đà Giang

Anh đến thăm em một buổi chiều
Đông về lành lạnh, gió hiu hiu
Hai lòng ấm lại niềm tâm sự
Từ đó tâm hồn đỡ tịch liêu.

Ai biết lần đi một lỡ làng
Thuyền không ghé lại bến Đà Giang
Chiều hôm lỡ chuyến đò duyên số
Có kẻ buồn cho chuyện bẽ bàng.

Nhớ lại hôm nào đã gặp nhau
Cơm chay dưa muối nghĩa sơ giao
Đậm đà hương vị mùi thanh đạm
Giây phút quen nhau ở buổi đầu.

Những tưởng đàn lòng đã bén cung
Nào hay ngư thủy chẳng tương phùng
Đường đời một lỡ duyên bèo nước
Xa mặt cho nên phải cách lòng.

Chẳng dám trách em quá hững hờ
Cung thương đã lỗi một đường tơ
Nhạn về lẻ bóng Đà Giang lạnh
Én lại Tầm Dương lỡ đợi chờ.

tacgia = Hiền Nhân

*

Nhất định anh sẽ về

Ngày nào qua cơn mê
Nhất định anh sẽ về
Thăm lại căn nhà nhỏ
Võ vàng bên khóm tre.

Anh sẽ về quê mẹ
Đi trên con đường làng
Cuộc đời bao dâu bể
Đã hết rồi, thênh thang...

Anh về thăm mộ mẹ
Anh về thăm vườn xưa
Nghe thời gian kể lể
Mấy chục năm gió mưa.

Ngày nào qua giông tố
Nhất định anh sẽ về
Thăm dòng-sông-tuổi-nhỏ
Lặng lờ dưới chân đê.

Anh về thăm trường cũ
Hàng phượng đã đỏ chưa"
Tiếng ve còn nức nở
Trong gió chiều đong đưa"

Anh sẽ về thăm em
Hát lại khúc êm đềm
Dưới hàng me năm cũ
Công viên và bóng đêm.

Nhất định anh sẽ về
Cho dù cuối cơn mê
Kể em nghe một thuở
Tình ta chớm não nề

Anh về thăm nghĩa trang
Bạn anh xếp từng hàng
Nghìn thu còn tiếc hận
Bao nỗi niềm mang mang...

Anh về dựng lại cờ
Giữa chốn cũ thành đô
Hát vang lời quân sử
Dẫu thời gian xóa mờ

Anh sẽ về em nhé
Sẽ về đón mừng xuân
Xuân tình xuân đất nước
Đã lỗi hẹn bao lần...

tacgia = Phan Tuấn Sơn

*

Lý lịch tự khai

Tặng cô Bội Dziệp

Thưa cô Dziệp, em đây ngoài bốn bó
Một vợ già với ba đứa con thơ
Rộn việc nhà chạy lo đà sặc máu
Vì yêu thơ nên cũng ráng nhín giờ.
Khi vợ cự em đây đành chịu trận
Làm cho tròn bổn phận đấng mày râu
Vui bà xã em đây đà quên phứt
Kệ Cô Gia ảnh ngóng cổ chờ bài
Thức trắng đêm trông mặt mũi bơ phờ
Vì trót hứa trả nợ người đã khuất
Nên tự mình ráng chịu cực làm thơ
Tròn bổn phận lương tâm đừng cắn rứt
Giờ cô Dziệp đã tỏ mặt chưa nào
Xin đừng "bốc" cho em đỏ má đào
Nghiệp chướng, em xin làm: thơ tài tử
Chẳng ham chi thi sĩ với thi hào.

tacgia = Tư Râu

*

Tung cánh diều bay

Tung cánh diều bay thời thơ dại
Cho anh về lại mái hiên nhà
Ngoại ngồi lựa thóc trong chiều nắng
Thương quá lưng còng, tóc điểm sương
Ba lo chẻ tre làm thêm lộp
Thêm lờ, để cho kịp mùa mưa
Phụ tay anh sửa đổi giàn mướp
Bón phân cho kịp nở mùa đầu
Cắm thêm cho mẹ hàng dâm bụt
Sửa lại hàng rào hoa thủy tiên
Đêm trăng thoang thoảng mùi hoa bưởi
Tối nằm ngoại kể chuyện đời xưa
Mấy người bạn cùng ba vô vọng cổ
Chị thì lo tiếp rượu thêm mồi
Đám trẻ nhỏ ngồi im thin thít
Đợi xuống câu thì vỗ tay cười
Nhớ bài hát thương "thầy Tử Lộ"(*)
Đội gạo đường xa nuôi mẹ già
Thương con đò "Tình anh bán chiếu"(*)
Mết cô nàng bán "bánh bông lan"(*)
Thêm chút rượu tiễn "Đơn Hùng Tín"(*)
Mến cô nàng "Gánh nước đêm trăng"(*)
Xong việc ruộng đồng đêm ca hát
Năm tháng cộng hòa sống thần tiên
Tung cánh diều bay theo tháng năm
Đứt giây biền biệt chốn mù tăm
Quê nhà bây giờ xa lăng lắc
Mai về tìm lại cánh diều xưa

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ơi, những người lính cũ

(Xin được gởi chút tấm lòng cho bạn bè tôi, những người lính tầm thường của miền Nam, chỉ có tấm lòng duy nhất là yêu quê hương đất nước mà cầm súng. Xin mọi người đừng bất công với họ. Hãy trả lại sự công bằng cho họ và gia đình)

Em còn nhớ quê nghèo Thúy Liễu xưa
Còn nhớ đàn em thơ tung cánh diều
Còn nghe tiếng bìm bịp kêu con nước
Ngoại chống đều tay cho kịp chợ chiều
Theo cậu chống xuồng coi đua ghe Ngo
Em còn nhớ cuộc vui ở chùa Miên
Tưng bừng lễ hội mùa tát nước
Năm tháng Cộng Hòa sống đời thần tiên
Từ biệt nhau đi mỗi người một ngả
Mày về Rạng Đông tao trụ Bình Minh(*)
Vài bạn học giờ đã là du kích
Vẳng tiếng loa đêm chửi nhau tận tình
Có những đêm đột kích về Chương Thiện
Đoàn quân đi dưới những rặng trâm bầu
Nơi hỏa lựu, ngoại giờ này còn thức"
Cùng đàn em, khấn nguyện những đêm rằm
Dẫu cơ cực vẫn thương đời lính trận
Bạn bè ta đứa gục ngã Ngang Dừa
Thằng thì chết ở quận đường Hiếu Lễ
Ngày nước mất, ta mang án lưu đầy
Cuộc chiến cũ như một lần oan nghiệt
Giờ cùng nhau lo xây dựng tương lai
Hãy tìm lại những nấm mồ tử sĩ
Chút khói hương cho ấm lại vong hồn.

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Căn cứ yểm trợ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là gần Tết... Nhiều lễ hội chuẩn bị tưng bừng... Báo Việt Nam Mới kể chuyện Đà Nẵng: Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019, đường hoa xuân Đà Nẵng được tổ chức tại đường Bạch Đằng, từ khu vực cầu Rồng đến trước trụ sở HĐND TP Đà Nẵng và Trần Hưng Đạo.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai cô con gái trong túp lều ở bìa rừng. Vì trước sân có trồng cây hồng trắng và cây hồng vàng nên tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Một mùa đông nọ, có con gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và từ đó, gấu trờ thành bạn thân của hai cô gái. Tới mùa Xuân gấu từ giã ra đi với lý do là sợ khi tuyết tan, lũ người lùn dưới tuyết chui lên sẽ trộm hết của cải của gấu.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tôi nghe có tiếng gà gáy trong một góc nào đó từ bên trong xa.. Nắng buổi chiều vàng vọt trãi dài trên các ngọn cây. Tôi thoáng nhìn thấy anh Cường chay đang chở chị Mè trên xe đạp chạy từ nhà thờ Con Gà về xóm chùa Hải-Châu, nơi anh Cường chay có tiệm hớt tóc.
Ngôi trường, theo nhận xét của nhà văn TNT khi đến thăm khoảng gần năm trước là: "... một căn nhà sàn … a make shift school... Mấy chục em bé leo vô thì không sao chớ người lớn thì dám sập như không...", nay đã không còn cảnh trạng hồi hộp đó nữa
Lá cờ của tự do dân chủ trong lòng người Việt mà bà đã từng đứng bên nhau với cộng đồng trong nhiều thập niên. Sau cùng bà cho biết sẽ không có mặt trong hội truờng với ông đại sứ nếu không có bóng cờ Vàng.
Đầu năm mới 2019, nếu đúng hẹn, chỉ còn một năm nữa, năm 2020, là Văn kiện Bán Nước Thành Đô sẽ có hiệu lực. Kết quả : Việt Nam sẽ là một bộ phận của đất nước Trung Hoa Cộng Sản
Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại: “… việc tấn công lực lượng Trung Cộng là hoàn toàn do tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lịnh, không có sự đồng ý của Hoa Kỳ và không có sự giúp đỡ của Hoa Kỳ dù là nhân đạo tối thiểu như vớt người trôi trên biển cả.”
Nữ Dân Biểu Zoe Lofgren (Dân Chủ, California) cho biết Bà sẽ nêu tình trạng công an Việt Nam sử dụng bạo lực và tra tấn đối với những người biểu tình ôn hoà
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.