Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

14/07/200000:00:00(Xem: 5833)
Mắm trở

(Thân tặng ông Tôn Ngộ Phong (Canley Vale-NSW). Trong mục "Ý kiến độc giả" của báo Việt Luận số 1492 ngày 1.7.2000 với bài "Một vừa hai phải", ông Tôn Ngộ Phong đã viết và dẫn như sau: "Đọc Việt Luận số 1488 ra ngày thứ 7, 17.6.2000 có bài 'Hạnh phúc tôi', nhà văn nữ Lệ Hằng, 'viết lên trời xanh' về 'đêm được BS LKL mệnh danh là đêm của những người không chịu ngủ với Từ Công Phụng, Ý Lan, Tuấn Ngọc từ Mỹ bay sang' (cột 1, đoạn 2 giòng 40). Văn chương chữ nghĩa đến thế là cùng!!

Sau khi ca tụng những tinh túy của nhạc họ Từ và thơ họ Du hết chỗ nói (xin miễn cho tôi chuyện này vì mình "dốt" về các bộ môn này nên không dám lộng ngôn), nữ sĩ bèn đi một màn kết luận xanh rờn: "Bởi vì chẳng có gì đáng kể trên đời này ngoài niềm an ủi ngọt ngào của văn chương và âm nhạc. Nếu đời sống chỉ có tiền của để nhốt mình vào chỗ làm, hãng xưởng, kiếm miếng ăn nhét vào miệng. Cái phần đời nhọc nhằn đó có gì đáng để sống nữa đâu" Hạnh phúc tôi" Hạnh phúc tôi"

Đọc phần dẫn trên, Cô Gia viết bài này để chia sẻ với ông Tôn Ngộ Phong!

Tưởng mình trưởng giả, học làm sang,
Cái "mác" tao nhân, xẻo thịt làng!
"Âm nhạc tai trâu" mà khủng khỉnh,
"Văn chương lá mít" lại huênh hoang!
Cờ nheo nhấp nhá quơ mười hướng,
Áo thụng thùng thình vái tám phang!
Thuyền mắm Nghệ An toàn mắm trở,
Nực cười con cóc nó leo thang!

Cô Gia

*

Lăng Lê Nin, chỗ mần tình

(Tin báo Dân Việt trong mục tin VN có đăng vài về tệ nạn mãi dâm ở khu vực
này)

Chết mẹ còn gì lăng Lênin
Thấy cha chúng nó đang mần tình
Lăng với mả làm giường hợp cẩn
Lão ta địa đã cũng làm thinh


Nơi nổi tiếng nên đà đông khách
Tiền ma cô đắt gấp bội phần
Thôi em cũng, đành xin nhắm mắt
Xuôi tay được, đã, lại có tiền.

Tư Râu

*

Chơi chó cảnh 2

Bà còn chơi chó nữa hay thôi"
Giống ấy bà chơi giống chó nòi.
Sáng dậy chà lông chiều đánh móng,
Dắt đi to-lét, dắt đi chơi.

Bà còn chơi chó nữa hay thôi"
Chơi chó nơi đây tốn hơn người.
Nào thuốc tẩy giun, nào khám dại.
Đã ăn đồ hộp liếm đồ tươi!

Bà còn chơi chó nữa hay thôi,
Nó đã học xong mấy thơm rồi
Học phí mỗi thơm bao đô Úc"
Chó bà khôn thế cứ chơi thôi!

Anh Mười

*

Thập nhị nhân tà

Cô Gia hé lộ chuyện như vầy:
Thập nhị nhân tà đã kết bầy
"Ăn ốc nó mò" quân phá thối,
Phập phồng lo sợ đến là hay.

Nếu chúng thập thò ta để vậy
Ló ra bút thép phải phang ngay.
Cho chúng u đầu và mẻ trán
Cái đồ phá thối nó biết tay.

Anh Mười

*

Đùa Dai Tào Mạnh Đức

(Sau khi chặt đầu bọn danh sỹ như Khổng Dung, Dương Tu và Biên Nhượng, Tào
Tháo mới ý thức được cách tin dùng người dưới trướng).

Bọn họ, toàn tay bản lãnh mà,
Sao ông lú lẫn chẳng nhìn ra"
Thằng thì chẳng khác nhà quân phiệt,
Đứa lại không thua hạng thế gia.
Lũ đó, đâu vô tài bất tướng,
Quân này, quá ngạo mạn kiêu sa.
Nên ông nhất định không dung nạp,
Vì thế mà đem xử trảm à"

Đùa dai Thái sư Tây Lương Đổng Trác

(Đổng Trác là một ông quan đại gian đại ác thời Tam Quốc, sau phải chết thảm
về tay Lã Bố...)

Cha thằng Đổng Trác đã ngang nhiên,
Lợi dụng triều đình buổi ngửa nghiêng.
Hắn đã khi quân mà phế vị,
Y còn thị chúng để tranh quyền.
Làm cho xã tắc thêm ly loạn
Khiến nỗi sơn hà phải đảo điên.
Nếu hắn không "đai" vì Lã Bố...
Mần răng sống nổi với Điêu Thuyền.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.