Hôm nay,  

Tình Đời Đen Bạc

02/08/201400:00:00(Xem: 3260)
Tình yêu Nhân vẫn đầy ắp trong tim Hoa. Trong năm đầu ở quân trường với những thử thách gian khổ hàng ngày cho đời lính để thích nghi với mọi tình huống, đối diện tử thần, súng đạn… Nhân rất yêu đời, vui vẻ vượt qua với hạng ưu trước mắt, hứa hẹn một chỗ đứng trong nghề lính như Quân Nhu, Quân Cụ, Công Binh…

Chàng nhìn đời qua lăng kính màu hồng với hai quả tim cùng một nhịp đập tràn đầy hy vọng cho hạnh phúc lứa đôi… Những đêm Đông lạnh lẽo với rừng núi âm u trong những thử thách cam go, canh gác, tập trận…hành trang của Nhân là tình yêu của Hoa với khuôn mặt hiền dịu, ánh mắt thân thương, giọng nói ngọt ngào của người yêu choáng ngợp...

Nhưng rồi vì gia đình Hoa gặp khó khăn, các em không có tiền ăn học nên phải nghỉ học, cha nàng lại đau yếu cần tiền bạc thuốc thang chạy chữa… Hoa phải nhận lời về làm vợ một thương gia giàu có để cứu vớt gia đình trong chữ hiếu nặng hơn chữ tình… Nhận được tin, Nhân thức tỉnh với tình đời, Nhân quyết tâm…

- Tình yêu trai gái tầm thường quá, mình hướng về tình yêu nước, trả nợ cho núi sông…

Ra trường Nhân chọn binh chủng tác chiến và sau vào binh chủng Biệt Động Quân “Sát”. Nhân được đưa ra Trung Tâm BĐQ Dục Mỹ dự khóa huấn luyện trong “Lò Thép”. Chàng theo học khóa Rừng Núi Sình Lầy trong 42 ngày; khu Tuột Núi, Giây Tử Thần, Giây Kinh Dị, khu Xóm Nhà Việt Cộng với hai mái, hai vách để khóa sinh thực tập... Trong các buổi thực tập, mang đầy đủ trang bị vũ khí đạn dược và quân dụng cá nhân như những người lính hành quân thực sự, đi bộ một đoạn đường dài trên hàng chục cây số có ấn định vận tốc và thời gian… Ngoài ra những sự hành xác với những bài học về Vũ Khí, Mìn Bẫy, Địa Hình, Đi Trên Cầu Giây..

Nhân ngày đêm miệt mài với súng cho vơi đi nỗi buồn “Tình Đời Đen Bạc”; ngày đêm đối diện với quân thù, sống chết gang tấc… Chàng hiểu rõ lòng dạ, ý đồ của quân thù muốn thôn tính miền Nam Việt Nam, gieo tang thương bất hạnh cho toàn dân Việt, lòng thương nước yêu nòi sống dậy mãnh liệt trong lòng Nhân…

Bây giờ trước mắt là tiêu diệt quân thù, đem an nguy đến cho đất nước thân yêu và không nghĩ đến tình yêu đôi lứa vì tình cảm chàng đã khô cằn…

“Em chợt đến khơi lòng anh dậy sóng, Ngất ngây hồn nghe hai tiếng yêu thương. Những tưởng trăm năm chung một nẽo đường,Nào chỉ thoáng vấn vương rồi xa cách.Bóng hình em biết bao giờ rũ sạch? Giọng ngọt ngào ai thỏ thẻ bên tai...Tình cảnh trái ngang nước mắt chảy hoài...Thương nhớ quá biết bao giờ quên được!...”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ta chỉ có thể thanh toán những điều xấu của quá khứ bằng cách thẳng thắn lôi nó ra ánh sáng của hiện tại, để cùng nhau nhận diện nó, để vĩnh viễn không cho phép nó tái diễn.
Này em có nghe gì không, tàu giặc đến biển Phan Thiết. Này em có nghe sục sôi, giòng máu trong tim Trưng Vương. Người xưa đã đứng lên, diệt tan quân Bắc Phương, sá chi thân mình hi sinh tranh đấu, giữ gìn quê hương
Đó là lời chúc lành, chúc mừng của dầu lửa đối với nước Mỹ. Chớ không phải lời nguyền rủa của dầu lửa đối các các đại công ty khai thác ngoại quốc.
Theo sau tin tức về một lục địa dưới lòng đất vừa được khám phá ở độ sâu hàng trăm dặm dưới lớp vỏ trái đất
Chính quyền Trung Cộng hiện đang gởi viên chức chính phủ vào trong những công ty tư nhân lớn nhất của quốc gia, với mục đích là hỗ trợ ngành sản xuất kỹ thuật cao.
Vào ngày Chủ Nhật 22/09, khoảng 250 người Thụy Sĩ đã tổ chức tang lễ cho những khối băng đá đã mất do địa cầu nóng lên, theo CNN.
Phụ nữ Iran sẽ được phép đi xem các trận túc cầu của đội tuyển nam- theo lời Gianni Infantino- chủ tịch của FIFA.
Theo như kế hoạch đánh thuế đề nghị bởi chuẩn ứng viên tổng thống Dân Chủ Bernie Sanders, nhà tỉ phú Amazon sẽ phải đóng thuế lên đến $9 tỉ trong năm nay!
Vào một ngày Thứ Hai đầu tuần ở Tòa An Giao Thông & Đô Thị Thành Phố New Orleans- thành phố nổi tiếng với tệ nạn say xỉn nơi công cộng và phá rối trị an- người ta thấy có 52 người bị bắt, mặc áo liền quần màu vàng và nâu sẫm
Có nhiều lời khuyên về việc đầu tư cho nghỉ hưu, nhưng lại không có thời điểm cụ thể.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.