Hôm nay,  

Dũng Cảm

06/09/201400:00:00(Xem: 9778)
Hôm nay xin được nói về gương dũng cảm của các anh hùng phi công Nam Việt Nam.

Một hôm, nhân bàn chuyện về chiến cuộc miền nam Việt Nam, anh bạn mà cũng là bịnh nhân của tôi, trước đây là phi công thuộc sư đoàn 1 không quân, có đề cập một trong những chiến pháp của không tập là đánh từ hướng bắc về hướng nam Căn cứ Phượng Hoàng ngày 9 tháng 4 năm 1972.

Tiểu đoàn 6 Thuỷ Quân Lục Chiến (TQLC) nhận lệnh hành quân khởi hành từ căn cứ Aí Tử đi vào vùng núi Trường Sơn ngày 7-4-1972. Trời nắng như đổ lửa khiến tôi nhớ tới câu hát của nhạc sĩ Trúc Phương: “ Đường hành quân nắng cháy da người.…” Những ngọn đồi chen nhau từ đồi nọ qua đồi kia đi hoài tưởng như không bao giờ hết. Những viên đá ong nhỏ phủ đầy những ngọn đồi hấp thụ sức nóng của mặt trời rồi tỏa ra trong không khí buổi trưa khiến chúng tôi mồ hôi đổ ra như tắm.

Chiều đến được lịnh dừng quân, ăn cơm, dựng lều ngủ qua đêm, hôm sau tiếp tục lên đường, tiến về rặng Trường Sơn. Đêm hôm ấy chúng tôi đóng quân: hai đại đội cùng đại đội chỉ huy nằm vòng ngoài, còn hai đại đội do Đại Úy Sử, Tiểu Đoàn Phó chỉ huy vào nằm trong căn cứ Phượng Hoàng. Gần sáng, địch tiền pháo hậu xung nhắm vào Phượng Hoàng tấn công có chiến xa yểm trợ.

Đây là lần đầu tiên Thủy Quân Lục Chiến Nam VN đụng độ với xe tăng địch. Hai đại đội của Đại Úy Sử cảm thấy yếu thế nên xin được rút lui ra khỏi căn cứ Phượng Hoàng, khoảng 8 giớ sáng đã nhập vào với cánh chỉ huy. Xe tăng địch đuổi theo chúng tôi. Lúc ấy tôi đang ngồi dưới hố cá nhân, Quảng, một trong những y tá của tôi hô lên một tiếng: “Go, Bác sĩ”. Thế là tôi nhảy lên khỏi hố, chạy bay về phía Bộ Chỉ Huy bên tai còn nghe tiếng xe tăng địch gầm gừ ở đàng sau.

Trong lúc đơn vị còn đang tái phối trí thì một đoàn tăng của chúng ta do Đại Úy Hà Mai Khuê chỉ huy từ Quốc lộ 1, tiến vào chiến truờng. Xe tăng địch liền rút về lại căn cứ Phượng Hoàng và chúng có ngờ đâu đó là tử điểm của chúng.

Lúc nầy đã quá xế trưa và không quân bắt đầu làm công việc của họ. Trước tiên là các phi cơ F-5 lần lượt dội bom vào xe tăng và các đơn vị địch. Kế đến là những chiếc Cobra, hai bên hông sơn những chiếc răng nhọn tua tủa lao vào đánh phá, rồi những chiếc phi cơ trực thăng mà chúng tôi gọi là “cán gáo“, chúng bay lượn rất nhanh, cũng lao vào vòng chiến. Cuối cùng là những anh hùng SkyRaiders của ta xông vào chiến cuộc.

Hai chiếc SkyRaiders nầy đánh nhiều passes. Có những lúc, các anh chúi xuồng thật thấp, nhả bom lên những chiếc xe tăng địch. Tiếng máy phi cơ rú lên khi xà xuống rối cất lên trời để lại những lằn khói trắng. Tiếng bom nổ ấm ì. Đạn phòng không địch bắn lên như rải cát. Thế mà các anh không hề sợ hãi. Pass cuối cùng hai chiếc SkyRaiders từ hướng Tây Nam chúi xuống nhả bom rồi cất lên hướng Đông Bắc. Một trong hai chiếc SkyRaiders trúng đạn phòng không địch, một phần ba chiếc đuôi rớt ra xoay tròn như chong chóng. Phi cơ tiếp tục bay lên trời. Liền đó có hai chiếc dù nhảy ra từ phi cơ lâm nạn.

Tôi còn nhớ rất rõ như đang xem một đoạn phim chiến tranh. Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm ấy, ngày 9 tháng 4, 1972. Bầu trời hình như hơi ảm đạm và cuộc chiến cũng đang bắt đầu tàn lụi. Hai chiếc dù từ chiếc SkyRaider lâm nạn nhảy ra, một chiếc bọc gió, còn một chiếc suông đuột rơi thẳng xuống đất. Đó là cánh dù của cố Đại Úy Trần Thế Vinh, một trong những anh hùng phi công của chúng ta.

Sau nầy khi họp các sĩ quan tham mưu của Tiểu Đoàn 6 TQLC, Vị Chỉ Huy tài giỏi, Thiếu Tá Đỗ Hữu Tùng, có đề cập đến chuyến bay định mệnh của cố Đại Úy Trần Thế Vinh. Thiếu Tá Tùng nói rằng: Trên nguyên tắc, phi cơ phải đánh từ hướng địch, là hướng bắc, tức là từ rặng Trường Sơn đánh xuống để khi phi cơ cất lên, bụng chiếc phi cơ phơi về hướng Nam, tức là hướng đơn vị bạn, phi cơ sẽ được an toàn hơn. Đàng nầy Đại Úy Vinh làm ngược lại, đánh từ Nam lên Bắc nên trúng đạn phòng không địch.

Tôi đoán rằng có lẽ Đại Úy Vinh đang say mê con mồi, mà cũng đang căm tức bọn cộng sản tấn công xâm chiếm miền Nam dấu yêu của Ông, nên Ông bất chấp chiến pháp, sẵn sàng lao vào vòng chiến.

Đó là gương dũng cảm của những anh hùng phi công của miền Nam Việt Nam./.

Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Đây là bài viết mới nhân mùa bóng đá.
Không phải tất cả bài nào trong Thuỷ Mộ Quan của Viên Linh cũng có tính chất công án, cũng đưa cho ta những vấn đề phải suy nghĩ, nhưng những bài như Lạc Đường không thiếu
Uruguay chống lại Pháp: phòng thủ vững của Uruguay chông lại Pháp, đá với tốc đô nhanh Pháp, Kylian Mbappe chống lại Luis Suarez: World Cup tứ kết giữa các cựu nhà vô địch thế giới hứa hẹn hào hứng
Nói cho chính xác thì tội danh của chị Võ Thị Thắng là “khủng bố,” chứ không phải là “chủ mưu giết người.” Ông Trần Văn Đỗ, may mắn, thoát chết nhưng nhiều người khác thì không
đã tổ chức từ thứ Năm 28 tháng 6 đến ngày thứ Tư 4 tháng 7/2018 tại Camp Snyder, thành phố Haymarket, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ. Trại Thẳng Tiến 12 sẽ tổ chức tại Úc
Thực thi Luật Sergei Magnitsky - Trừng phạt Công An CSVN để đồng hành cùng đồng bào trong cuộc chiến đấu cho tự do, dân chủ, và bảo vệ chủ quyền đất nuớc
Phục Việt để Phục Quốc : VIỆT NAM: Bỏ Ý Thức hệ về với Quốc Duy - Cộng Sản Việt Nam theo ý thức hệ cộng sản quốc tế đã đưa dân tộc Việt tới vòng tự huỷ, mù quáng, suy nhược, mất gốc, diệt chủng trước Hán hoạ
TC vạch tử huyệt của CSVN ra cho dân chúng VN tấn công Đảng Nhà Nước CSVN chết đứng. TC bắt CSVN bán đất và bán trời cho TC, là tội trời không dung, đất không tha, nhân dân tìm cách lật đổ. Vì quá sợ Thiên Triều TC, Tổng Trọng và Bộ Chánh Trị CSVN làm và chuyển dự luật qua Quốc Hội đảng cử dân bầu thông qua Luật Đặc Khu bán đất cho TC chiếm ba vùng đất chiến lược hiểm yếu cho TC chiếm cứ 99 năm, bị dân biểu tình chống đối đông nhứt kể từ khi CS Bắc Việt chiếm được cả nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.