Hôm nay,  

Dũng Cảm

06/09/201400:00:00(Xem: 6819)
Hôm nay xin được nói về gương dũng cảm của các anh hùng phi công Nam Việt Nam.

Một hôm, nhân bàn chuyện về chiến cuộc miền nam Việt Nam, anh bạn mà cũng là bịnh nhân của tôi, trước đây là phi công thuộc sư đoàn 1 không quân, có đề cập một trong những chiến pháp của không tập là đánh từ hướng bắc về hướng nam Căn cứ Phượng Hoàng ngày 9 tháng 4 năm 1972.

Tiểu đoàn 6 Thuỷ Quân Lục Chiến (TQLC) nhận lệnh hành quân khởi hành từ căn cứ Aí Tử đi vào vùng núi Trường Sơn ngày 7-4-1972. Trời nắng như đổ lửa khiến tôi nhớ tới câu hát của nhạc sĩ Trúc Phương: “ Đường hành quân nắng cháy da người.…” Những ngọn đồi chen nhau từ đồi nọ qua đồi kia đi hoài tưởng như không bao giờ hết. Những viên đá ong nhỏ phủ đầy những ngọn đồi hấp thụ sức nóng của mặt trời rồi tỏa ra trong không khí buổi trưa khiến chúng tôi mồ hôi đổ ra như tắm.

Chiều đến được lịnh dừng quân, ăn cơm, dựng lều ngủ qua đêm, hôm sau tiếp tục lên đường, tiến về rặng Trường Sơn. Đêm hôm ấy chúng tôi đóng quân: hai đại đội cùng đại đội chỉ huy nằm vòng ngoài, còn hai đại đội do Đại Úy Sử, Tiểu Đoàn Phó chỉ huy vào nằm trong căn cứ Phượng Hoàng. Gần sáng, địch tiền pháo hậu xung nhắm vào Phượng Hoàng tấn công có chiến xa yểm trợ.

Đây là lần đầu tiên Thủy Quân Lục Chiến Nam VN đụng độ với xe tăng địch. Hai đại đội của Đại Úy Sử cảm thấy yếu thế nên xin được rút lui ra khỏi căn cứ Phượng Hoàng, khoảng 8 giớ sáng đã nhập vào với cánh chỉ huy. Xe tăng địch đuổi theo chúng tôi. Lúc ấy tôi đang ngồi dưới hố cá nhân, Quảng, một trong những y tá của tôi hô lên một tiếng: “Go, Bác sĩ”. Thế là tôi nhảy lên khỏi hố, chạy bay về phía Bộ Chỉ Huy bên tai còn nghe tiếng xe tăng địch gầm gừ ở đàng sau.

Trong lúc đơn vị còn đang tái phối trí thì một đoàn tăng của chúng ta do Đại Úy Hà Mai Khuê chỉ huy từ Quốc lộ 1, tiến vào chiến truờng. Xe tăng địch liền rút về lại căn cứ Phượng Hoàng và chúng có ngờ đâu đó là tử điểm của chúng.

Lúc nầy đã quá xế trưa và không quân bắt đầu làm công việc của họ. Trước tiên là các phi cơ F-5 lần lượt dội bom vào xe tăng và các đơn vị địch. Kế đến là những chiếc Cobra, hai bên hông sơn những chiếc răng nhọn tua tủa lao vào đánh phá, rồi những chiếc phi cơ trực thăng mà chúng tôi gọi là “cán gáo“, chúng bay lượn rất nhanh, cũng lao vào vòng chiến. Cuối cùng là những anh hùng SkyRaiders của ta xông vào chiến cuộc.

Hai chiếc SkyRaiders nầy đánh nhiều passes. Có những lúc, các anh chúi xuồng thật thấp, nhả bom lên những chiếc xe tăng địch. Tiếng máy phi cơ rú lên khi xà xuống rối cất lên trời để lại những lằn khói trắng. Tiếng bom nổ ấm ì. Đạn phòng không địch bắn lên như rải cát. Thế mà các anh không hề sợ hãi. Pass cuối cùng hai chiếc SkyRaiders từ hướng Tây Nam chúi xuống nhả bom rồi cất lên hướng Đông Bắc. Một trong hai chiếc SkyRaiders trúng đạn phòng không địch, một phần ba chiếc đuôi rớt ra xoay tròn như chong chóng. Phi cơ tiếp tục bay lên trời. Liền đó có hai chiếc dù nhảy ra từ phi cơ lâm nạn.

Tôi còn nhớ rất rõ như đang xem một đoạn phim chiến tranh. Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm ấy, ngày 9 tháng 4, 1972. Bầu trời hình như hơi ảm đạm và cuộc chiến cũng đang bắt đầu tàn lụi. Hai chiếc dù từ chiếc SkyRaider lâm nạn nhảy ra, một chiếc bọc gió, còn một chiếc suông đuột rơi thẳng xuống đất. Đó là cánh dù của cố Đại Úy Trần Thế Vinh, một trong những anh hùng phi công của chúng ta.

Sau nầy khi họp các sĩ quan tham mưu của Tiểu Đoàn 6 TQLC, Vị Chỉ Huy tài giỏi, Thiếu Tá Đỗ Hữu Tùng, có đề cập đến chuyến bay định mệnh của cố Đại Úy Trần Thế Vinh. Thiếu Tá Tùng nói rằng: Trên nguyên tắc, phi cơ phải đánh từ hướng địch, là hướng bắc, tức là từ rặng Trường Sơn đánh xuống để khi phi cơ cất lên, bụng chiếc phi cơ phơi về hướng Nam, tức là hướng đơn vị bạn, phi cơ sẽ được an toàn hơn. Đàng nầy Đại Úy Vinh làm ngược lại, đánh từ Nam lên Bắc nên trúng đạn phòng không địch.

Tôi đoán rằng có lẽ Đại Úy Vinh đang say mê con mồi, mà cũng đang căm tức bọn cộng sản tấn công xâm chiếm miền Nam dấu yêu của Ông, nên Ông bất chấp chiến pháp, sẵn sàng lao vào vòng chiến.

Đó là gương dũng cảm của những anh hùng phi công của miền Nam Việt Nam./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.