Hôm nay,  

Dũng Cảm

06/09/201400:00:00(Xem: 7524)
Hôm nay xin được nói về gương dũng cảm của các anh hùng phi công Nam Việt Nam.

Một hôm, nhân bàn chuyện về chiến cuộc miền nam Việt Nam, anh bạn mà cũng là bịnh nhân của tôi, trước đây là phi công thuộc sư đoàn 1 không quân, có đề cập một trong những chiến pháp của không tập là đánh từ hướng bắc về hướng nam Căn cứ Phượng Hoàng ngày 9 tháng 4 năm 1972.

Tiểu đoàn 6 Thuỷ Quân Lục Chiến (TQLC) nhận lệnh hành quân khởi hành từ căn cứ Aí Tử đi vào vùng núi Trường Sơn ngày 7-4-1972. Trời nắng như đổ lửa khiến tôi nhớ tới câu hát của nhạc sĩ Trúc Phương: “ Đường hành quân nắng cháy da người.…” Những ngọn đồi chen nhau từ đồi nọ qua đồi kia đi hoài tưởng như không bao giờ hết. Những viên đá ong nhỏ phủ đầy những ngọn đồi hấp thụ sức nóng của mặt trời rồi tỏa ra trong không khí buổi trưa khiến chúng tôi mồ hôi đổ ra như tắm.

Chiều đến được lịnh dừng quân, ăn cơm, dựng lều ngủ qua đêm, hôm sau tiếp tục lên đường, tiến về rặng Trường Sơn. Đêm hôm ấy chúng tôi đóng quân: hai đại đội cùng đại đội chỉ huy nằm vòng ngoài, còn hai đại đội do Đại Úy Sử, Tiểu Đoàn Phó chỉ huy vào nằm trong căn cứ Phượng Hoàng. Gần sáng, địch tiền pháo hậu xung nhắm vào Phượng Hoàng tấn công có chiến xa yểm trợ.

Đây là lần đầu tiên Thủy Quân Lục Chiến Nam VN đụng độ với xe tăng địch. Hai đại đội của Đại Úy Sử cảm thấy yếu thế nên xin được rút lui ra khỏi căn cứ Phượng Hoàng, khoảng 8 giớ sáng đã nhập vào với cánh chỉ huy. Xe tăng địch đuổi theo chúng tôi. Lúc ấy tôi đang ngồi dưới hố cá nhân, Quảng, một trong những y tá của tôi hô lên một tiếng: “Go, Bác sĩ”. Thế là tôi nhảy lên khỏi hố, chạy bay về phía Bộ Chỉ Huy bên tai còn nghe tiếng xe tăng địch gầm gừ ở đàng sau.

Trong lúc đơn vị còn đang tái phối trí thì một đoàn tăng của chúng ta do Đại Úy Hà Mai Khuê chỉ huy từ Quốc lộ 1, tiến vào chiến truờng. Xe tăng địch liền rút về lại căn cứ Phượng Hoàng và chúng có ngờ đâu đó là tử điểm của chúng.

Lúc nầy đã quá xế trưa và không quân bắt đầu làm công việc của họ. Trước tiên là các phi cơ F-5 lần lượt dội bom vào xe tăng và các đơn vị địch. Kế đến là những chiếc Cobra, hai bên hông sơn những chiếc răng nhọn tua tủa lao vào đánh phá, rồi những chiếc phi cơ trực thăng mà chúng tôi gọi là “cán gáo“, chúng bay lượn rất nhanh, cũng lao vào vòng chiến. Cuối cùng là những anh hùng SkyRaiders của ta xông vào chiến cuộc.

Hai chiếc SkyRaiders nầy đánh nhiều passes. Có những lúc, các anh chúi xuồng thật thấp, nhả bom lên những chiếc xe tăng địch. Tiếng máy phi cơ rú lên khi xà xuống rối cất lên trời để lại những lằn khói trắng. Tiếng bom nổ ấm ì. Đạn phòng không địch bắn lên như rải cát. Thế mà các anh không hề sợ hãi. Pass cuối cùng hai chiếc SkyRaiders từ hướng Tây Nam chúi xuống nhả bom rồi cất lên hướng Đông Bắc. Một trong hai chiếc SkyRaiders trúng đạn phòng không địch, một phần ba chiếc đuôi rớt ra xoay tròn như chong chóng. Phi cơ tiếp tục bay lên trời. Liền đó có hai chiếc dù nhảy ra từ phi cơ lâm nạn.

Tôi còn nhớ rất rõ như đang xem một đoạn phim chiến tranh. Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm ấy, ngày 9 tháng 4, 1972. Bầu trời hình như hơi ảm đạm và cuộc chiến cũng đang bắt đầu tàn lụi. Hai chiếc dù từ chiếc SkyRaider lâm nạn nhảy ra, một chiếc bọc gió, còn một chiếc suông đuột rơi thẳng xuống đất. Đó là cánh dù của cố Đại Úy Trần Thế Vinh, một trong những anh hùng phi công của chúng ta.

Sau nầy khi họp các sĩ quan tham mưu của Tiểu Đoàn 6 TQLC, Vị Chỉ Huy tài giỏi, Thiếu Tá Đỗ Hữu Tùng, có đề cập đến chuyến bay định mệnh của cố Đại Úy Trần Thế Vinh. Thiếu Tá Tùng nói rằng: Trên nguyên tắc, phi cơ phải đánh từ hướng địch, là hướng bắc, tức là từ rặng Trường Sơn đánh xuống để khi phi cơ cất lên, bụng chiếc phi cơ phơi về hướng Nam, tức là hướng đơn vị bạn, phi cơ sẽ được an toàn hơn. Đàng nầy Đại Úy Vinh làm ngược lại, đánh từ Nam lên Bắc nên trúng đạn phòng không địch.

Tôi đoán rằng có lẽ Đại Úy Vinh đang say mê con mồi, mà cũng đang căm tức bọn cộng sản tấn công xâm chiếm miền Nam dấu yêu của Ông, nên Ông bất chấp chiến pháp, sẵn sàng lao vào vòng chiến.

Đó là gương dũng cảm của những anh hùng phi công của miền Nam Việt Nam./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thêm bác sĩ chăm sóc gia đình có nghĩa là sống thọ hơn đối với các bệnh nhân, nhưng sự thiếu hụt các bác sĩ này đang lù lù ló dạng, theo một nghiên cứu mới cho thấy.
Một nhà làm luật tại California hôm Thứ Tư nói rằng tiểu bang nên yêu cầu các thành viên tu sĩ báo cáo lạm dụng trẻ em bị tình nghi hay bị bỏ qua ngay dù họ nghe được điều đó trong thời gian xưng tội.
Nghiện thuốc đã lấy đi nhiều mạng người trên toàn cầu, nhưng nó có ảnh hưởng không đồng đều lên sống thọ tại Hoa Kỳ, theo nghiên cứu cho biết.
Bạn có biết Miền Nam California được dự đoán sẽ bị sụp xuống biển một ngày nào đó khi “Một Trận Động Đất Lớn” tách Tiểu Bang Vàng ra làm hai dọc theo đường nứt San Andreas không? Dĩ nhiên bạn đã biết rồi. Câu chuyện này quá nổi tiếng đến độ nó đã được Hollywood đóng thành phim rồi mà sao không biết.
Hội Các Nhà Địa Ốc California phỏng đoán rằng quý 3 của năm 2018 chỉ có 22% gia đình trong quận có khả chi trả một căn nhà, có nghĩa là họ phải có lương ít nhất $134,160 một năm để có tiền mua một căn nhà trung bình giá $628,940. Và hơn 57% các gia đình thuê nhà ở tại khu vực thành thị Los Angeles, gồm Quận Cam, được xem như là gánh nợ thuê nhà. Điều này có nghĩa là họ đang chi tiêu hơn 1/3 mức lương của họ cho việc thuê nhà ở.
Thanh thiếu nữ Hoa Kỳ đang đau khổ vì bệnh tim ở tỉ lệ cao hơn 20 năm trước – ngay cả khi bức tranh đã được cải thiện đối với thanh thiếu niên.
SAIGON -- Tìm đồ chơi thuần Việt cho con em là cả một nan đề... vì nhìn đâu cũng thấy đồ chơ làm tại Trung Quốc.
SAIGON -- Bi đát: Nông dân Quảng Ngãi khóc ròng vì giá mía rớt thê thảm... Bản tin VOV kể rằng chưa có năm nào giá mía tại Quảng Ngãi rớt thê thảm như năm nay. Giá mía giảm lại không có ai mua nên nhiều nông dân phải kêu thương lái đến cho.
HANOI -- Coi chừng thuốc quảng cáo là chữa bệnh, nhưng lại giết người... Báo An Ninh Thủ Đô kể: Một phụ nữ ở Hà Nội tử vong vì tin dùng viên thuốc "tiểu đường hoàn" mỗi ngày...
Được xây dựng từ năm 1964, chùa Diệu Pháp (đường Nơ Trang Long, Q. Bình Thạnh, Sài Gòn), lâu nay tuy đã xuống cấp nhiều nhưng vẫn nổi tiếng với khuôn viên xanh mát, tiếp cận một khúc sông Sài Gòn, được Phật tử nô nức đến thả cá phóng sinh, chụp ảnh kỷ niệm, thả hoa đăng các dịp Phật đản, Tết nguyên đán… Do một số vướng mắc bất hợp lý, đã 11 năm trôi qua, công trình trùng tu chùa vẫn chưa thể hoàn thành, theo trang web Người Phật Tử (nguoiphattu.com).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.