Hôm nay,  

Niềm Mơ Ước

06/09/201400:00:00(Xem: 7570)
Tuy Hoa hay tâm sự với các con, nhưng không biết giới trẻ hiện nay sống tại xứ Mỹ Tự Do với vật chất dư thừa, chúng có thấu hiểu những nỗi lòng, uẩn khúc của các bà mẹ Việt Nam nghèo khổ hay không?! Nhất là con nàng, những Mỹ con, làm sao mà hiểu được cặn kẻ tâm tư tình cảm của mẹ mình.

Hai môi trường, hai thế hệ, hai đất nước khác nhau về tâm sinh lý, tập quán phong tục... Đất nước này hầu như mọi người đều được đi học, chỉ có những kẻ lười biếng mới đi vào con đường bê tha trụy lạc, trốn học... Làm gì có chuyện mơ ước được cắp sách đi học, mà không được như nàng trong đất nước nghèo khó chậm tiến khi xưa!...

Để nhớ về cội nguồn dân tộc, hàng ngày rãnh rỗi Hoa dạy thêm cho con cái biết đọc biết viết tiếng Việt, ngôn ngữ của quê ngoại...”Dầu nước nhà trãi qua bao biến đổi, Ơn Vua Hùng dựng nước chẳng hề phai...Dạy cháu con biết nguồn gốc sơ khai,Và hãy dạy cháu con rành tiếng Việt.Tiếng Việt còn, nước Việt còn anh nhé!Ráng làm sao cho con trẻ đừng quên.Tổ Quốc Việt Nam, con cháu đáp đền,Ơn bất diệt Vua Hùng xưa dựng nước... »

Sau thời gian Hoa quên mình lo cho con cái khôn lớn, học thành tài và nay chúng đều ra Bác Sĩ hết. Gần đây Sunflower cô con gái cũng đỗ Bác Sĩ, lập gia đình với một đồng nghiệp người Mỹ. Hoa nhìn hạnh phúc con cái đã thoả với lòng mong ước của mình…

- Nghe đâu Việt Nam mở cửa thị trường buôn bán, chào đón khách ngoại quốc du lịch, Mẹ muốn về thăm quê ngoại một chuyến nghe các con! Hoa nói với các con…

Thế rồi Hoa chuẩn bị hành trang về thăm quê, dù nay ba mẹ nàng đã mất hết, nhưng còn bà con họ hàng thân thuộc…Trước ngày đi các con nàng tặng cho Hoa một số tiền khá lớn với lời nói: « Bên Việt Nam, mẹ không còn anh em ruột thịt và nghe đâu nghĩa trang bên đó đập phá lung tung…Vậy Mẹ bốc mộ ông bà ngoại đem tro cốt về Mỹ gởi tạm trong chùa. Con lại nghe tin hiện nay ở Nam Cali đã mua đất hình thành Nghĩa Trang Biên Hòa Hải Ngoại cho Quân Cán Chính nằm gần bên nhau. Gia đình mình liên lạc với BS Trung Chỉnh để góp phần mua đất đặt tro cốt ông bà ngoại cũng là một hạ sĩ trong QLVNCH và chuẩn bị nơi chốn cho gia đình chúng mình nằm gần nhau khi trăm tuổi nhe Mẹ ! »

Hoa về Việt Nam với hoài bão ấp ủ trong lòng bấy lâu nay và nay ý hướng thực hiện do các con nàng mớm ý…..(Nguyễn Ninh Thuận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các hiện tượng về tim mạch, gồm trụy tim và tai biến mạch máu não, làm cho 2.2 triệu người vào bệnh viện và 415,000 tử vong trong năm 2016 có thể ngăn ngừa được, theo tài liệu mới nhất từ Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (CDC) cho biết.
Nhiều nông dân California nhận một số trợ giúp từ gói trợ cấp liên bang để giúp các nông dân bị thiệt hại vì cuộc chiến thương mại đang diễn ra, dù các nhà lãnh đạo nông nghiệp nói rằng sự trợ cấp chỉ bù đắp một phần nhỏ của các thương vụ bị mất mát.
HANOI -- Nhiều thế hệ Nam Hàn tương lai sẽ nhìn về Việt Nam như là “quê mẹ”... Bản tin VnExpress ghi nhận: Mỗi năm có 6.000 cô dâu Việt đến Hàn Quốc.
HANOI -- Coi chừng khăn độc chất... Bản tin VietQ ghi nhận lời báo động trên: Hiểm họa khôn lường đằng sau những chiếc khăn mặt có giá thành siêu rẻ.
SAIGON -- Cần di dời 15.000 nhà... vậy mà sai hoài. Chính quyền sai phạm quá nhiều trong Khu đô thị Thủ Thiêm: Buông lỏng quản lý, giao đất tràn lan, phá vỡ không gian.
Kinh tế Việt Nam cần gỡ gút mắc nào? Nhiều thứ... như bình đẳng giới, tay nghề, hàng giả... Báo The Leader ghi ý kiến viên chức Oxfam: Nâng cao lợi thế doanh nghiệp thông qua bình đẳng giới...
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.
Sáng hôm nay em đi học. Buổi tối hôm trước mẹ đọc cho em nghe bài mùa tựu trong của một nhà văn Việt Nam, nói là xưa lắm rồi, tên là Thanh Tịnh. Mẹ nói, thời ,mẹ còn nhỏ, đi học, mẹ và các bạn đều rất thích, học thuộc học bài này. Câu mà em nghe một lần là nhớ: “Mẹ em âu yếm nắm tay em, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”...
Đâu có bạn nào muốn buổi sáng bị thức dậy khi cơn buồn ngủ vẫn còn ngầy ngật. Đối với các bạn thiếu nhi, được ngủ nướng thêm một chút buổi sáng là điều hạnh phúc và thích thú nhất!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.