Hôm nay,  

Niềm Mơ Ước

06/09/201400:00:00(Xem: 7608)
Tuy Hoa hay tâm sự với các con, nhưng không biết giới trẻ hiện nay sống tại xứ Mỹ Tự Do với vật chất dư thừa, chúng có thấu hiểu những nỗi lòng, uẩn khúc của các bà mẹ Việt Nam nghèo khổ hay không?! Nhất là con nàng, những Mỹ con, làm sao mà hiểu được cặn kẻ tâm tư tình cảm của mẹ mình.

Hai môi trường, hai thế hệ, hai đất nước khác nhau về tâm sinh lý, tập quán phong tục... Đất nước này hầu như mọi người đều được đi học, chỉ có những kẻ lười biếng mới đi vào con đường bê tha trụy lạc, trốn học... Làm gì có chuyện mơ ước được cắp sách đi học, mà không được như nàng trong đất nước nghèo khó chậm tiến khi xưa!...

Để nhớ về cội nguồn dân tộc, hàng ngày rãnh rỗi Hoa dạy thêm cho con cái biết đọc biết viết tiếng Việt, ngôn ngữ của quê ngoại...”Dầu nước nhà trãi qua bao biến đổi, Ơn Vua Hùng dựng nước chẳng hề phai...Dạy cháu con biết nguồn gốc sơ khai,Và hãy dạy cháu con rành tiếng Việt.Tiếng Việt còn, nước Việt còn anh nhé!Ráng làm sao cho con trẻ đừng quên.Tổ Quốc Việt Nam, con cháu đáp đền,Ơn bất diệt Vua Hùng xưa dựng nước... »

Sau thời gian Hoa quên mình lo cho con cái khôn lớn, học thành tài và nay chúng đều ra Bác Sĩ hết. Gần đây Sunflower cô con gái cũng đỗ Bác Sĩ, lập gia đình với một đồng nghiệp người Mỹ. Hoa nhìn hạnh phúc con cái đã thoả với lòng mong ước của mình…

- Nghe đâu Việt Nam mở cửa thị trường buôn bán, chào đón khách ngoại quốc du lịch, Mẹ muốn về thăm quê ngoại một chuyến nghe các con! Hoa nói với các con…

Thế rồi Hoa chuẩn bị hành trang về thăm quê, dù nay ba mẹ nàng đã mất hết, nhưng còn bà con họ hàng thân thuộc…Trước ngày đi các con nàng tặng cho Hoa một số tiền khá lớn với lời nói: « Bên Việt Nam, mẹ không còn anh em ruột thịt và nghe đâu nghĩa trang bên đó đập phá lung tung…Vậy Mẹ bốc mộ ông bà ngoại đem tro cốt về Mỹ gởi tạm trong chùa. Con lại nghe tin hiện nay ở Nam Cali đã mua đất hình thành Nghĩa Trang Biên Hòa Hải Ngoại cho Quân Cán Chính nằm gần bên nhau. Gia đình mình liên lạc với BS Trung Chỉnh để góp phần mua đất đặt tro cốt ông bà ngoại cũng là một hạ sĩ trong QLVNCH và chuẩn bị nơi chốn cho gia đình chúng mình nằm gần nhau khi trăm tuổi nhe Mẹ ! »

Hoa về Việt Nam với hoài bão ấp ủ trong lòng bấy lâu nay và nay ý hướng thực hiện do các con nàng mớm ý…..(Nguyễn Ninh Thuận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.