Hôm nay,  

Niềm Mơ Ước

06/09/201400:00:00(Xem: 7667)
Tuy Hoa hay tâm sự với các con, nhưng không biết giới trẻ hiện nay sống tại xứ Mỹ Tự Do với vật chất dư thừa, chúng có thấu hiểu những nỗi lòng, uẩn khúc của các bà mẹ Việt Nam nghèo khổ hay không?! Nhất là con nàng, những Mỹ con, làm sao mà hiểu được cặn kẻ tâm tư tình cảm của mẹ mình.

Hai môi trường, hai thế hệ, hai đất nước khác nhau về tâm sinh lý, tập quán phong tục... Đất nước này hầu như mọi người đều được đi học, chỉ có những kẻ lười biếng mới đi vào con đường bê tha trụy lạc, trốn học... Làm gì có chuyện mơ ước được cắp sách đi học, mà không được như nàng trong đất nước nghèo khó chậm tiến khi xưa!...

Để nhớ về cội nguồn dân tộc, hàng ngày rãnh rỗi Hoa dạy thêm cho con cái biết đọc biết viết tiếng Việt, ngôn ngữ của quê ngoại...”Dầu nước nhà trãi qua bao biến đổi, Ơn Vua Hùng dựng nước chẳng hề phai...Dạy cháu con biết nguồn gốc sơ khai,Và hãy dạy cháu con rành tiếng Việt.Tiếng Việt còn, nước Việt còn anh nhé!Ráng làm sao cho con trẻ đừng quên.Tổ Quốc Việt Nam, con cháu đáp đền,Ơn bất diệt Vua Hùng xưa dựng nước... »

Sau thời gian Hoa quên mình lo cho con cái khôn lớn, học thành tài và nay chúng đều ra Bác Sĩ hết. Gần đây Sunflower cô con gái cũng đỗ Bác Sĩ, lập gia đình với một đồng nghiệp người Mỹ. Hoa nhìn hạnh phúc con cái đã thoả với lòng mong ước của mình…

- Nghe đâu Việt Nam mở cửa thị trường buôn bán, chào đón khách ngoại quốc du lịch, Mẹ muốn về thăm quê ngoại một chuyến nghe các con! Hoa nói với các con…

Thế rồi Hoa chuẩn bị hành trang về thăm quê, dù nay ba mẹ nàng đã mất hết, nhưng còn bà con họ hàng thân thuộc…Trước ngày đi các con nàng tặng cho Hoa một số tiền khá lớn với lời nói: « Bên Việt Nam, mẹ không còn anh em ruột thịt và nghe đâu nghĩa trang bên đó đập phá lung tung…Vậy Mẹ bốc mộ ông bà ngoại đem tro cốt về Mỹ gởi tạm trong chùa. Con lại nghe tin hiện nay ở Nam Cali đã mua đất hình thành Nghĩa Trang Biên Hòa Hải Ngoại cho Quân Cán Chính nằm gần bên nhau. Gia đình mình liên lạc với BS Trung Chỉnh để góp phần mua đất đặt tro cốt ông bà ngoại cũng là một hạ sĩ trong QLVNCH và chuẩn bị nơi chốn cho gia đình chúng mình nằm gần nhau khi trăm tuổi nhe Mẹ ! »

Hoa về Việt Nam với hoài bão ấp ủ trong lòng bấy lâu nay và nay ý hướng thực hiện do các con nàng mớm ý…..(Nguyễn Ninh Thuận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.