Hôm nay,  

Ngày Độc Lập

02/07/200200:00:00(Xem: 4658)
Năm 1996 nhân dịp lễ Độc lập July 4th, Hollywood sản xuất cuốn phim "Independence Day", tôi xem thấy thích thú vì đây là cuốn phim khoa học giả tưởng có giá trị. Năm nay tình cờ trên TV tôi được xem lại cuốn phim và thấy có những suy tư thực tế hơn về thời cuộc, thay vì khía cạnh tưởng tượng của cuốn phim đã cũ từ 6 năm trước. Phim nói về một loài "alien" từ vũ trụ xa thẳm đến xâm lăng Địa Cầu trong một tương lai không xa và loài người chúng ta đã chống lại cách nào. Alien là từ trong giới khoa học để chỉ loài có trí thông minh sống ở các chòm sao hay thiên hà khác trong vũ trụ, sinh ra trước loài người hàng triệu năm nên trí thông minh và khoa học kỹ thuật vuợt trên chúng ta.

Chuyện bắt đầu khi có những "đĩa bay" khổng lồ từ vũ trụ kéo đến Địa Cầu, lừng lững trên các thành phố lớn như Washington, New York, Los Angeles của Mỹ và các thành phố khác, phần lớn là thủ đô các nước trên thế giới, đúng vào ngày 2 tháng 7. Tầm lớn của chúng ít nhất cũng đến vài chục dậm, nên khi im lìm bất động, chúng che lấp cả bầu trời thành phố, gây kinh hoàng cho dân chúng khắp nơi. Ở Mỹ các lực lượng võ trang được huy động, nhưng không đánh vì vẫn nghĩ đây chỉ là những "nguời không gian" đến thăm thiện chí. Vì không biết cách nào liên lạc với "alien" nên Mỹ cho một trực thăng có một hệ thống đèn chớp đến gần đĩa bay để ra hiệu "welcome" chào khách phương xa đến, nhưng trực thăng bị nổ tan trong bể lửa, không biết các "ông khách" dùng thứ vũ khí gì.

Rắc rối lớn rồi, vì cùng lúc đó sự liên lạc trên thế giới qua các vệ tinh nhân tạo xung quanh Địa Cầu gặp khó khăn vì bị nhiễu tạp. Người ta vẫn hy vọng hòa bình, cho rằng chỉ vì hiểu lầm mà trực thăng "liên lạc" bị hạ, nhưng một khoa học gia Mỹ trẻ tuổi chuyên về viễn thông, tình cờ đo được làn sóng nhiễu xạ, phát hiện ra sự nhiễu xạ xuất phát từ một "tầu không gian mẹ" của alien bay ở một nơi gần Mặt Trăng. Thì ra các vệ tinh nhân tạo của loài người đã bị "tầu mẹ" dùng một loại sóng điện chiếm đoạt và sử dụng luôn để tiện liên lạc với các đĩa bay đang chiếm không phận ở mọi góc khuất của Địa Cầu. Và kinh hoàng hơn nữa, trên các hệ thống nhận tin qua màn hình computer còn thấy những chữ số chỉ giờ phút đếm lùi. Nhà khoa học chợt hiểu và cấp tốc đến Bạch Cung để nói lên sự nghi ngờ của ông: bọn "alien" đang đếm ngược lại để khi đồng hồ chỉ đến số không (00:00:00 giờ) là lúc các đĩa bay nhất tề tấn công khắp nơi. Bây giờ ra lệnh cho dân chúng các thành phố di tản là tạo một sự hỗn loạn khủng khiếp, nhưng rút cuộc Tổng Thống nghe theo lời của nhà khoa học và ra lệnh di tản. Tòa Bạch Cung cũng di tản gấp...suýt không kịp, vì khi chiếc phi cơ "Air Force One" ra khỏi phi trường, quả cầu rực lửa đã bao trùm thủ đô Mỹ, tia lửa chớm đến gần đuôi phi cơ Tổng Thống và bộ Tham mưu đang bay.

Năm 1996 tôi đã xem phim này và nhìn những hình ảnh các thành phố lớn của Mỹ bị đĩa bay tàn phá, tôi chỉ ngạc nhiên về tài dàn dựng "hiệu ứng đặc biệt" của điện ảnh Hollywood. Nhưng năm nay xem lại cuốn phim, tôi thấy lạnh toát ở xương sống. Bởi vì ngày 9-11 năm ngoái trên TV tôi đã nhìn thấy những hình ảnh y hệt như vậy về 2 tòa nhà WTC ở New York. Cũng những ngôi nhà chọc trời sụp xuống, và cũng những quả cầu lửa bung ra từ những vụ nổ, và cũng những chiếc xe hơi bắn tung lên trời, dân chúng hốt hoảng chạy trên các đường phố. Những hình ảnh không phải là hiệu ứng dàn dựng của phim mà là sự thật đã xẩy ra. Trở lại chuyện phim "Independance Day", qua ngày 3 tháng 7, Tổng Thống Mỹ ra lệnh tấn công đĩa bay. Từ các căn cứ còn liên lạc được, hàng trăm chiến đấu cơ Mỹ bay lên bắn phi đạn vào đĩa bay. Nhưng cả ngàn quả phi đạn chưa chạm đến thành đĩa bay chúng đã nổ sớm bên ngoài, đĩa bay chẳng hề hấn gì. Thì ra các đĩa bay đều được một "màn năng lượng" bao bọc như một tấm lá chắn không có cách nào chọc thủng. Và cùng lúc đó các đĩa bay tung ra hàng đàn chiến đấu cơ nhiều không sao kể xiết, bắn hạ chiến đấu cơ Mỹ rụng như sung. Ngược lại chiến đấu cơ Mỹ không hạ được chúng, vì mỗi chiến đấu cơ alien đều có "màn năng lượng" bảo vệ. Loài người tuyệt vọng rồi.

Vậy làm thế nào loài người chống lại bọn alien" Câu trả lời rất bất ngờ và cũng khôi hài. Chúng ta truyền "vai-rớt" cho chúng mắc bệnh, thứ "vai-rớt" vẫn tàn phá các máy computer của chúng ta. Sáng kiến của nhà khoa học trẻ tuổi, ông đã cùng một phi công cũng trẻ người da đen lên một chiếc chiến đấu cơ của alien (do Mỹ bắt được từ mấy năm trước nhưng ém nhẹm) để bay đến tầu mẹ alien và chui vào trong đó, giả liên lạc để thừa cơ bơm một chương trình có "vai-rớt" vào computer mẹ của alien, đồng thời phóng một quả bom hạt nhân nổ chậm vào bộ chỉ huy của chúng. "Vai-rớt" làm loạn hệ thống liên lạc giữa tầu mẹ và các đĩa bay alien, do đó toàn bộ các lá chắn năng lượng bị tê liệt. Mọi việc diễn ra chớp nhoáng vào đúng ngày Độc lập July 4th vừa kịp trước lúc "không giờ", tầu mẹ alien bị phá nổ tan. Các nước trên thế giới theo lời thông báo của Tổng Thống Mỹ, cho các chiến đấu cơ của họ bay lên bắn phá các đĩa bay bể từng mảnh như các trái núi rớt xuống. Và vị Tổng Thống trẻ của Mỹ xuất thân là một phi công, lần này cũng khoác nhung y lên chiến đấu cơ bay đi đánh phá đĩa bay của địch như ai.

Tôi muốn có vài kết luận riêng về "Ngày Độc lập". Trước hiểm họa bị tận diệt, thế giới dù có chuyện tranh chấp đến đâu cũng biết đoàn kết lại để chống những kẻ không phải là người. Và đối với những kẻ đã mất tính người không biết chữ "hòa" mà chỉ biết chữ "giết", cũng nên truyền "vai-rớt" cho chúng chết ngắc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ bản chất đến ứng dụng, hoa sen mang khái niệm “không tánh” giữa cuộc đời gió bụi. Hoa sen có mặt từ chỗ nghèo khổ tối tăm, đồng chua nước mặn đến chốn huy hoàng của vương giả chi hoa.
Thượng Hạnh là vị Bồ Tát trong phẩm “ Tùng Địa Dõng Xuất” của kinh Pháp Hoa được đức Phật giao cho sứ mệnh truyền bá kinh Pháp Hoa sau khi Phật diệt độ.
Họp Mặt Dân Chủ (HMDC) là một tổ chức Phi Chính Phủ (NGO), vô vụ lợi, ra đời năm 2002, tập hợp những người Việt hải ngoại và trong nước (khi có điều kiện) hoạt động trong nhiều tổ chức và lãnh vực khác nhau – văn hóa, giáo dục, công đoàn, truyền thông, nhân quyền, xã hội và chính trị - có cùng mục tiêu chung là độc lập dân tộc và thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Nguyễn Văn Thu phóng ra làng văn nguyên một tập thơ chữ Hán. Ông tự dịch ra quốc ngữ tất cả.
Hơn một tháng đi xa, nay trở về nhà. Tôi mở cửa sổ nhìn ra công-viên cây xanh sau nhà. Ngôi trường học mẫu giáo vẫn còn đóng cửa ngủ yên. Lũ học trò không còn xuất hiện nô-đùa ồn ào như những ngày còn học
Gần đây có tin vui, một số Dân Quân Cán Chính VNCH đã tái tập họp, đã thành lập được Chánh Phủ Pháp Định kế tục chánh phủ Việt Nam Cộng Hoà tiền nhiệm.
Lệnh cấm của Mỹ đối với Huawei vẫn đang tiếp tục ảnh hưởng đến công ty, khi tư cách thành viên của họ trong nhiều nhóm lợi ích khác nhau liên tục bị đe dọa.
WASHINGTON - Lực lượng Kurd gồm dân quân YPD là chủ lực trợ chiến Hoa Kỳ đánh ISIS tại Syria sẽ được Hoa Kỳ tiếp tục giúp bằng vũ khí và phương tiện tiếp vận.
STRASBOURG - Phúc trình của “tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế OECD” cho biết: tăng trưởng kinh tế toàn cầu 2019 sẽ là 2.9%, không bằng dự báo trước (là 4%).
MEXICO CITY - Vụ bắt cóc và thảm sát 43 thanh thiếu niên năm 2014 tại tỉnh Iguala (Mexico) gây khủng hoảng với chính quyền tiền nhiệm là mục tiêu trong 1 cuộc điều tra mới.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.