Hôm nay,  

Ngày Độc Lập

02/07/200200:00:00(Xem: 7157)
Năm 1996 nhân dịp lễ Độc lập July 4th, Hollywood sản xuất cuốn phim "Independence Day", tôi xem thấy thích thú vì đây là cuốn phim khoa học giả tưởng có giá trị. Năm nay tình cờ trên TV tôi được xem lại cuốn phim và thấy có những suy tư thực tế hơn về thời cuộc, thay vì khía cạnh tưởng tượng của cuốn phim đã cũ từ 6 năm trước. Phim nói về một loài "alien" từ vũ trụ xa thẳm đến xâm lăng Địa Cầu trong một tương lai không xa và loài người chúng ta đã chống lại cách nào. Alien là từ trong giới khoa học để chỉ loài có trí thông minh sống ở các chòm sao hay thiên hà khác trong vũ trụ, sinh ra trước loài người hàng triệu năm nên trí thông minh và khoa học kỹ thuật vuợt trên chúng ta.

Chuyện bắt đầu khi có những "đĩa bay" khổng lồ từ vũ trụ kéo đến Địa Cầu, lừng lững trên các thành phố lớn như Washington, New York, Los Angeles của Mỹ và các thành phố khác, phần lớn là thủ đô các nước trên thế giới, đúng vào ngày 2 tháng 7. Tầm lớn của chúng ít nhất cũng đến vài chục dậm, nên khi im lìm bất động, chúng che lấp cả bầu trời thành phố, gây kinh hoàng cho dân chúng khắp nơi. Ở Mỹ các lực lượng võ trang được huy động, nhưng không đánh vì vẫn nghĩ đây chỉ là những "nguời không gian" đến thăm thiện chí. Vì không biết cách nào liên lạc với "alien" nên Mỹ cho một trực thăng có một hệ thống đèn chớp đến gần đĩa bay để ra hiệu "welcome" chào khách phương xa đến, nhưng trực thăng bị nổ tan trong bể lửa, không biết các "ông khách" dùng thứ vũ khí gì.

Rắc rối lớn rồi, vì cùng lúc đó sự liên lạc trên thế giới qua các vệ tinh nhân tạo xung quanh Địa Cầu gặp khó khăn vì bị nhiễu tạp. Người ta vẫn hy vọng hòa bình, cho rằng chỉ vì hiểu lầm mà trực thăng "liên lạc" bị hạ, nhưng một khoa học gia Mỹ trẻ tuổi chuyên về viễn thông, tình cờ đo được làn sóng nhiễu xạ, phát hiện ra sự nhiễu xạ xuất phát từ một "tầu không gian mẹ" của alien bay ở một nơi gần Mặt Trăng. Thì ra các vệ tinh nhân tạo của loài người đã bị "tầu mẹ" dùng một loại sóng điện chiếm đoạt và sử dụng luôn để tiện liên lạc với các đĩa bay đang chiếm không phận ở mọi góc khuất của Địa Cầu. Và kinh hoàng hơn nữa, trên các hệ thống nhận tin qua màn hình computer còn thấy những chữ số chỉ giờ phút đếm lùi. Nhà khoa học chợt hiểu và cấp tốc đến Bạch Cung để nói lên sự nghi ngờ của ông: bọn "alien" đang đếm ngược lại để khi đồng hồ chỉ đến số không (00:00:00 giờ) là lúc các đĩa bay nhất tề tấn công khắp nơi. Bây giờ ra lệnh cho dân chúng các thành phố di tản là tạo một sự hỗn loạn khủng khiếp, nhưng rút cuộc Tổng Thống nghe theo lời của nhà khoa học và ra lệnh di tản. Tòa Bạch Cung cũng di tản gấp...suýt không kịp, vì khi chiếc phi cơ "Air Force One" ra khỏi phi trường, quả cầu rực lửa đã bao trùm thủ đô Mỹ, tia lửa chớm đến gần đuôi phi cơ Tổng Thống và bộ Tham mưu đang bay.

Năm 1996 tôi đã xem phim này và nhìn những hình ảnh các thành phố lớn của Mỹ bị đĩa bay tàn phá, tôi chỉ ngạc nhiên về tài dàn dựng "hiệu ứng đặc biệt" của điện ảnh Hollywood. Nhưng năm nay xem lại cuốn phim, tôi thấy lạnh toát ở xương sống. Bởi vì ngày 9-11 năm ngoái trên TV tôi đã nhìn thấy những hình ảnh y hệt như vậy về 2 tòa nhà WTC ở New York. Cũng những ngôi nhà chọc trời sụp xuống, và cũng những quả cầu lửa bung ra từ những vụ nổ, và cũng những chiếc xe hơi bắn tung lên trời, dân chúng hốt hoảng chạy trên các đường phố. Những hình ảnh không phải là hiệu ứng dàn dựng của phim mà là sự thật đã xẩy ra. Trở lại chuyện phim "Independance Day", qua ngày 3 tháng 7, Tổng Thống Mỹ ra lệnh tấn công đĩa bay. Từ các căn cứ còn liên lạc được, hàng trăm chiến đấu cơ Mỹ bay lên bắn phi đạn vào đĩa bay. Nhưng cả ngàn quả phi đạn chưa chạm đến thành đĩa bay chúng đã nổ sớm bên ngoài, đĩa bay chẳng hề hấn gì. Thì ra các đĩa bay đều được một "màn năng lượng" bao bọc như một tấm lá chắn không có cách nào chọc thủng. Và cùng lúc đó các đĩa bay tung ra hàng đàn chiến đấu cơ nhiều không sao kể xiết, bắn hạ chiến đấu cơ Mỹ rụng như sung. Ngược lại chiến đấu cơ Mỹ không hạ được chúng, vì mỗi chiến đấu cơ alien đều có "màn năng lượng" bảo vệ. Loài người tuyệt vọng rồi.

Vậy làm thế nào loài người chống lại bọn alien" Câu trả lời rất bất ngờ và cũng khôi hài. Chúng ta truyền "vai-rớt" cho chúng mắc bệnh, thứ "vai-rớt" vẫn tàn phá các máy computer của chúng ta. Sáng kiến của nhà khoa học trẻ tuổi, ông đã cùng một phi công cũng trẻ người da đen lên một chiếc chiến đấu cơ của alien (do Mỹ bắt được từ mấy năm trước nhưng ém nhẹm) để bay đến tầu mẹ alien và chui vào trong đó, giả liên lạc để thừa cơ bơm một chương trình có "vai-rớt" vào computer mẹ của alien, đồng thời phóng một quả bom hạt nhân nổ chậm vào bộ chỉ huy của chúng. "Vai-rớt" làm loạn hệ thống liên lạc giữa tầu mẹ và các đĩa bay alien, do đó toàn bộ các lá chắn năng lượng bị tê liệt. Mọi việc diễn ra chớp nhoáng vào đúng ngày Độc lập July 4th vừa kịp trước lúc "không giờ", tầu mẹ alien bị phá nổ tan. Các nước trên thế giới theo lời thông báo của Tổng Thống Mỹ, cho các chiến đấu cơ của họ bay lên bắn phá các đĩa bay bể từng mảnh như các trái núi rớt xuống. Và vị Tổng Thống trẻ của Mỹ xuất thân là một phi công, lần này cũng khoác nhung y lên chiến đấu cơ bay đi đánh phá đĩa bay của địch như ai.

Tôi muốn có vài kết luận riêng về "Ngày Độc lập". Trước hiểm họa bị tận diệt, thế giới dù có chuyện tranh chấp đến đâu cũng biết đoàn kết lại để chống những kẻ không phải là người. Và đối với những kẻ đã mất tính người không biết chữ "hòa" mà chỉ biết chữ "giết", cũng nên truyền "vai-rớt" cho chúng chết ngắc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tiệm Cô Tuyết, người khách quen mở đầu câu chuyện. Cô có đôi môi hồng tự nhiên, màu hồng của một thân thể khỏe mạnh: -Tuần sau không gặp mấy chị rồi. Cả tháng lận à. Cô Lan nói: -Ủa, bộ về Việt Nam hả?.
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
Thứ Bẩy, 11 tháng 5-2019 tại Santa Clara County, 70 West Hedding Street, San Jose. Từ 09:30 am với cà phê, bánh ngọt Từ 10:10 am thưởng thức một chương trình văn nghệ chủ đề "Hát cho Mẹ và hát tặng Mẹ".
Cả mấy tuần nay, Trọng Lú, Tam Tổng Trọng vắng mặt, stroke nằm liệt giường, méo miệng, què tay què chơn hay đang hấp hối trên đường theo Hồ tặc ?
Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, đã qua đi. Rồi tháng 3 cũng qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở lại. Những ngày lạnh cao điểm vẫn còn chờ phía trước. Một buổi chiều, ngồi cô đơn trong quán cà phê Starbucks vắng người, nhìn ra bên ngòai những cụm tuyết trắng xóa bay lả tả, tôi chợt cảm thấy buồn . . .
Tôi gửi bài, góp mặt với tạp chí Văn Học khá muộn, vào năm 1986. Vẫn đón nhận những lá thư ngắn gửi qua bưu điện của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, khích lệ và thân tình chia sẻ những kinh nghiệm sáng tác cho lớp đi sau (như tôi).
Tôi có quen biết một gia đình , có 3 người con Đứa con gái đầu thuộc lứa tuổi Teen , chừng 14 tuổi.
riêng phần Đối Sách nói đặc biệt về những ứng dụng của Phật giáo có thể sử dụng cho giáo dục Tây Phương: Tỉnh thức, Thiền tập, Quán sát tính tương thuộc để thấy một vũ trụ hòa điệu, Từ bi, Giáo hội nên canh tân và độc lập, Tăng đoàn cần bênh vực giới nghèo khổ...
Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua .
Lịch sử văn học Việt nam khởi đầu bằng với những tác phẩm mang nhiều ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Mạnh được viết bằng chữ Hán và chữ Nôm với nội dung bao hàm những ngôn từ ước lệ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.