Hôm nay,  

Ngày Độc Lập

02/07/200200:00:00(Xem: 9110)
Năm 1996 nhân dịp lễ Độc lập July 4th, Hollywood sản xuất cuốn phim "Independence Day", tôi xem thấy thích thú vì đây là cuốn phim khoa học giả tưởng có giá trị. Năm nay tình cờ trên TV tôi được xem lại cuốn phim và thấy có những suy tư thực tế hơn về thời cuộc, thay vì khía cạnh tưởng tượng của cuốn phim đã cũ từ 6 năm trước. Phim nói về một loài "alien" từ vũ trụ xa thẳm đến xâm lăng Địa Cầu trong một tương lai không xa và loài người chúng ta đã chống lại cách nào. Alien là từ trong giới khoa học để chỉ loài có trí thông minh sống ở các chòm sao hay thiên hà khác trong vũ trụ, sinh ra trước loài người hàng triệu năm nên trí thông minh và khoa học kỹ thuật vuợt trên chúng ta.

Chuyện bắt đầu khi có những "đĩa bay" khổng lồ từ vũ trụ kéo đến Địa Cầu, lừng lững trên các thành phố lớn như Washington, New York, Los Angeles của Mỹ và các thành phố khác, phần lớn là thủ đô các nước trên thế giới, đúng vào ngày 2 tháng 7. Tầm lớn của chúng ít nhất cũng đến vài chục dậm, nên khi im lìm bất động, chúng che lấp cả bầu trời thành phố, gây kinh hoàng cho dân chúng khắp nơi. Ở Mỹ các lực lượng võ trang được huy động, nhưng không đánh vì vẫn nghĩ đây chỉ là những "nguời không gian" đến thăm thiện chí. Vì không biết cách nào liên lạc với "alien" nên Mỹ cho một trực thăng có một hệ thống đèn chớp đến gần đĩa bay để ra hiệu "welcome" chào khách phương xa đến, nhưng trực thăng bị nổ tan trong bể lửa, không biết các "ông khách" dùng thứ vũ khí gì.

Rắc rối lớn rồi, vì cùng lúc đó sự liên lạc trên thế giới qua các vệ tinh nhân tạo xung quanh Địa Cầu gặp khó khăn vì bị nhiễu tạp. Người ta vẫn hy vọng hòa bình, cho rằng chỉ vì hiểu lầm mà trực thăng "liên lạc" bị hạ, nhưng một khoa học gia Mỹ trẻ tuổi chuyên về viễn thông, tình cờ đo được làn sóng nhiễu xạ, phát hiện ra sự nhiễu xạ xuất phát từ một "tầu không gian mẹ" của alien bay ở một nơi gần Mặt Trăng. Thì ra các vệ tinh nhân tạo của loài người đã bị "tầu mẹ" dùng một loại sóng điện chiếm đoạt và sử dụng luôn để tiện liên lạc với các đĩa bay đang chiếm không phận ở mọi góc khuất của Địa Cầu. Và kinh hoàng hơn nữa, trên các hệ thống nhận tin qua màn hình computer còn thấy những chữ số chỉ giờ phút đếm lùi. Nhà khoa học chợt hiểu và cấp tốc đến Bạch Cung để nói lên sự nghi ngờ của ông: bọn "alien" đang đếm ngược lại để khi đồng hồ chỉ đến số không (00:00:00 giờ) là lúc các đĩa bay nhất tề tấn công khắp nơi. Bây giờ ra lệnh cho dân chúng các thành phố di tản là tạo một sự hỗn loạn khủng khiếp, nhưng rút cuộc Tổng Thống nghe theo lời của nhà khoa học và ra lệnh di tản. Tòa Bạch Cung cũng di tản gấp...suýt không kịp, vì khi chiếc phi cơ "Air Force One" ra khỏi phi trường, quả cầu rực lửa đã bao trùm thủ đô Mỹ, tia lửa chớm đến gần đuôi phi cơ Tổng Thống và bộ Tham mưu đang bay.

Năm 1996 tôi đã xem phim này và nhìn những hình ảnh các thành phố lớn của Mỹ bị đĩa bay tàn phá, tôi chỉ ngạc nhiên về tài dàn dựng "hiệu ứng đặc biệt" của điện ảnh Hollywood. Nhưng năm nay xem lại cuốn phim, tôi thấy lạnh toát ở xương sống. Bởi vì ngày 9-11 năm ngoái trên TV tôi đã nhìn thấy những hình ảnh y hệt như vậy về 2 tòa nhà WTC ở New York. Cũng những ngôi nhà chọc trời sụp xuống, và cũng những quả cầu lửa bung ra từ những vụ nổ, và cũng những chiếc xe hơi bắn tung lên trời, dân chúng hốt hoảng chạy trên các đường phố. Những hình ảnh không phải là hiệu ứng dàn dựng của phim mà là sự thật đã xẩy ra. Trở lại chuyện phim "Independance Day", qua ngày 3 tháng 7, Tổng Thống Mỹ ra lệnh tấn công đĩa bay. Từ các căn cứ còn liên lạc được, hàng trăm chiến đấu cơ Mỹ bay lên bắn phi đạn vào đĩa bay. Nhưng cả ngàn quả phi đạn chưa chạm đến thành đĩa bay chúng đã nổ sớm bên ngoài, đĩa bay chẳng hề hấn gì. Thì ra các đĩa bay đều được một "màn năng lượng" bao bọc như một tấm lá chắn không có cách nào chọc thủng. Và cùng lúc đó các đĩa bay tung ra hàng đàn chiến đấu cơ nhiều không sao kể xiết, bắn hạ chiến đấu cơ Mỹ rụng như sung. Ngược lại chiến đấu cơ Mỹ không hạ được chúng, vì mỗi chiến đấu cơ alien đều có "màn năng lượng" bảo vệ. Loài người tuyệt vọng rồi.

Vậy làm thế nào loài người chống lại bọn alien" Câu trả lời rất bất ngờ và cũng khôi hài. Chúng ta truyền "vai-rớt" cho chúng mắc bệnh, thứ "vai-rớt" vẫn tàn phá các máy computer của chúng ta. Sáng kiến của nhà khoa học trẻ tuổi, ông đã cùng một phi công cũng trẻ người da đen lên một chiếc chiến đấu cơ của alien (do Mỹ bắt được từ mấy năm trước nhưng ém nhẹm) để bay đến tầu mẹ alien và chui vào trong đó, giả liên lạc để thừa cơ bơm một chương trình có "vai-rớt" vào computer mẹ của alien, đồng thời phóng một quả bom hạt nhân nổ chậm vào bộ chỉ huy của chúng. "Vai-rớt" làm loạn hệ thống liên lạc giữa tầu mẹ và các đĩa bay alien, do đó toàn bộ các lá chắn năng lượng bị tê liệt. Mọi việc diễn ra chớp nhoáng vào đúng ngày Độc lập July 4th vừa kịp trước lúc "không giờ", tầu mẹ alien bị phá nổ tan. Các nước trên thế giới theo lời thông báo của Tổng Thống Mỹ, cho các chiến đấu cơ của họ bay lên bắn phá các đĩa bay bể từng mảnh như các trái núi rớt xuống. Và vị Tổng Thống trẻ của Mỹ xuất thân là một phi công, lần này cũng khoác nhung y lên chiến đấu cơ bay đi đánh phá đĩa bay của địch như ai.

Tôi muốn có vài kết luận riêng về "Ngày Độc lập". Trước hiểm họa bị tận diệt, thế giới dù có chuyện tranh chấp đến đâu cũng biết đoàn kết lại để chống những kẻ không phải là người. Và đối với những kẻ đã mất tính người không biết chữ "hòa" mà chỉ biết chữ "giết", cũng nên truyền "vai-rớt" cho chúng chết ngắc.

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.