Hôm nay,  

Ngày Độc Lập

02/07/200200:00:00(Xem: 9295)
Năm 1996 nhân dịp lễ Độc lập July 4th, Hollywood sản xuất cuốn phim "Independence Day", tôi xem thấy thích thú vì đây là cuốn phim khoa học giả tưởng có giá trị. Năm nay tình cờ trên TV tôi được xem lại cuốn phim và thấy có những suy tư thực tế hơn về thời cuộc, thay vì khía cạnh tưởng tượng của cuốn phim đã cũ từ 6 năm trước. Phim nói về một loài "alien" từ vũ trụ xa thẳm đến xâm lăng Địa Cầu trong một tương lai không xa và loài người chúng ta đã chống lại cách nào. Alien là từ trong giới khoa học để chỉ loài có trí thông minh sống ở các chòm sao hay thiên hà khác trong vũ trụ, sinh ra trước loài người hàng triệu năm nên trí thông minh và khoa học kỹ thuật vuợt trên chúng ta.

Chuyện bắt đầu khi có những "đĩa bay" khổng lồ từ vũ trụ kéo đến Địa Cầu, lừng lững trên các thành phố lớn như Washington, New York, Los Angeles của Mỹ và các thành phố khác, phần lớn là thủ đô các nước trên thế giới, đúng vào ngày 2 tháng 7. Tầm lớn của chúng ít nhất cũng đến vài chục dậm, nên khi im lìm bất động, chúng che lấp cả bầu trời thành phố, gây kinh hoàng cho dân chúng khắp nơi. Ở Mỹ các lực lượng võ trang được huy động, nhưng không đánh vì vẫn nghĩ đây chỉ là những "nguời không gian" đến thăm thiện chí. Vì không biết cách nào liên lạc với "alien" nên Mỹ cho một trực thăng có một hệ thống đèn chớp đến gần đĩa bay để ra hiệu "welcome" chào khách phương xa đến, nhưng trực thăng bị nổ tan trong bể lửa, không biết các "ông khách" dùng thứ vũ khí gì.

Rắc rối lớn rồi, vì cùng lúc đó sự liên lạc trên thế giới qua các vệ tinh nhân tạo xung quanh Địa Cầu gặp khó khăn vì bị nhiễu tạp. Người ta vẫn hy vọng hòa bình, cho rằng chỉ vì hiểu lầm mà trực thăng "liên lạc" bị hạ, nhưng một khoa học gia Mỹ trẻ tuổi chuyên về viễn thông, tình cờ đo được làn sóng nhiễu xạ, phát hiện ra sự nhiễu xạ xuất phát từ một "tầu không gian mẹ" của alien bay ở một nơi gần Mặt Trăng. Thì ra các vệ tinh nhân tạo của loài người đã bị "tầu mẹ" dùng một loại sóng điện chiếm đoạt và sử dụng luôn để tiện liên lạc với các đĩa bay đang chiếm không phận ở mọi góc khuất của Địa Cầu. Và kinh hoàng hơn nữa, trên các hệ thống nhận tin qua màn hình computer còn thấy những chữ số chỉ giờ phút đếm lùi. Nhà khoa học chợt hiểu và cấp tốc đến Bạch Cung để nói lên sự nghi ngờ của ông: bọn "alien" đang đếm ngược lại để khi đồng hồ chỉ đến số không (00:00:00 giờ) là lúc các đĩa bay nhất tề tấn công khắp nơi. Bây giờ ra lệnh cho dân chúng các thành phố di tản là tạo một sự hỗn loạn khủng khiếp, nhưng rút cuộc Tổng Thống nghe theo lời của nhà khoa học và ra lệnh di tản. Tòa Bạch Cung cũng di tản gấp...suýt không kịp, vì khi chiếc phi cơ "Air Force One" ra khỏi phi trường, quả cầu rực lửa đã bao trùm thủ đô Mỹ, tia lửa chớm đến gần đuôi phi cơ Tổng Thống và bộ Tham mưu đang bay.

Năm 1996 tôi đã xem phim này và nhìn những hình ảnh các thành phố lớn của Mỹ bị đĩa bay tàn phá, tôi chỉ ngạc nhiên về tài dàn dựng "hiệu ứng đặc biệt" của điện ảnh Hollywood. Nhưng năm nay xem lại cuốn phim, tôi thấy lạnh toát ở xương sống. Bởi vì ngày 9-11 năm ngoái trên TV tôi đã nhìn thấy những hình ảnh y hệt như vậy về 2 tòa nhà WTC ở New York. Cũng những ngôi nhà chọc trời sụp xuống, và cũng những quả cầu lửa bung ra từ những vụ nổ, và cũng những chiếc xe hơi bắn tung lên trời, dân chúng hốt hoảng chạy trên các đường phố. Những hình ảnh không phải là hiệu ứng dàn dựng của phim mà là sự thật đã xẩy ra. Trở lại chuyện phim "Independance Day", qua ngày 3 tháng 7, Tổng Thống Mỹ ra lệnh tấn công đĩa bay. Từ các căn cứ còn liên lạc được, hàng trăm chiến đấu cơ Mỹ bay lên bắn phi đạn vào đĩa bay. Nhưng cả ngàn quả phi đạn chưa chạm đến thành đĩa bay chúng đã nổ sớm bên ngoài, đĩa bay chẳng hề hấn gì. Thì ra các đĩa bay đều được một "màn năng lượng" bao bọc như một tấm lá chắn không có cách nào chọc thủng. Và cùng lúc đó các đĩa bay tung ra hàng đàn chiến đấu cơ nhiều không sao kể xiết, bắn hạ chiến đấu cơ Mỹ rụng như sung. Ngược lại chiến đấu cơ Mỹ không hạ được chúng, vì mỗi chiến đấu cơ alien đều có "màn năng lượng" bảo vệ. Loài người tuyệt vọng rồi.

Vậy làm thế nào loài người chống lại bọn alien" Câu trả lời rất bất ngờ và cũng khôi hài. Chúng ta truyền "vai-rớt" cho chúng mắc bệnh, thứ "vai-rớt" vẫn tàn phá các máy computer của chúng ta. Sáng kiến của nhà khoa học trẻ tuổi, ông đã cùng một phi công cũng trẻ người da đen lên một chiếc chiến đấu cơ của alien (do Mỹ bắt được từ mấy năm trước nhưng ém nhẹm) để bay đến tầu mẹ alien và chui vào trong đó, giả liên lạc để thừa cơ bơm một chương trình có "vai-rớt" vào computer mẹ của alien, đồng thời phóng một quả bom hạt nhân nổ chậm vào bộ chỉ huy của chúng. "Vai-rớt" làm loạn hệ thống liên lạc giữa tầu mẹ và các đĩa bay alien, do đó toàn bộ các lá chắn năng lượng bị tê liệt. Mọi việc diễn ra chớp nhoáng vào đúng ngày Độc lập July 4th vừa kịp trước lúc "không giờ", tầu mẹ alien bị phá nổ tan. Các nước trên thế giới theo lời thông báo của Tổng Thống Mỹ, cho các chiến đấu cơ của họ bay lên bắn phá các đĩa bay bể từng mảnh như các trái núi rớt xuống. Và vị Tổng Thống trẻ của Mỹ xuất thân là một phi công, lần này cũng khoác nhung y lên chiến đấu cơ bay đi đánh phá đĩa bay của địch như ai.

Tôi muốn có vài kết luận riêng về "Ngày Độc lập". Trước hiểm họa bị tận diệt, thế giới dù có chuyện tranh chấp đến đâu cũng biết đoàn kết lại để chống những kẻ không phải là người. Và đối với những kẻ đã mất tính người không biết chữ "hòa" mà chỉ biết chữ "giết", cũng nên truyền "vai-rớt" cho chúng chết ngắc.

BANGKOK -- Hai chính phủ Thái Lan và CSVN im lặng trước nghi vấn đặc công CSVN sang Thái Lan bắt cóc Blogger Trương Duy Nhất để đưa về Việt Nam...
(Viết theo lời kể của chiến sĩ Biệt Hải) Trong các đơn vị tác chiến,của QL/VNCH nếu không kể đến một lực lượng tình báo hoạt động âm thầm nhưng không kém phần nguy hiểm như Biệt kích, thám báo,quân báo, lôi hổ …. và nổi bật nhất là lực lượng Biệt Hải thật là một điều thiếu xót. Thật vậy, những lực lượng tình báo Biệt Hải không chỉ đảm trách công tác xâm nhập ngay trong nước cũng như ngòài nước và đã tạo nên những kỳ tích đáng kể với những chiến công oanh liệt khiến cho bọn CS phải khiếp sợ nể vì.
(LGT: Thưa quý bạn. Sáng nay, thứ bảy, cả Oregon và Portland chìm trong biển tuyết trắng xóa, ập xuống từ đêm qua và hứa hẹn kéo dài đến cuối tuần sau. Không đi đâu được. Đành ngồi nhà nhâm nhi cà-phê. Mà nhớ về những kỷ niệm vàng son cũ. Của chiến tranh, hòa bình và tình yêu muôn thuở. Bèn mạo muội gửi đến quý bạn một bài mọn mới viết xong, để quý bạn mua vui cũng được một vài trống canh. Và cho riêng tôi, như một khúc hát thiên nga, le chant du cygne, theo nghĩa chính xác trong Pháp ngữ. Chúc quý bạn những điều tốt đẹp nhất trong Tết Kỷ Hợi. Và hẹn gặp lại trong ba năm. Kim Thanh Nguyễn Kim Quý)
Tết vui tưng bừng... tuy nhiên, có rất nhiều màn đi quá đà, như nhậu, hát, kẹt xe, tai nạn xe... Bản tin TTXVN kể: Ngày 10/2 (tức mùng 6 Tết), dòng người từ các tỉnh miền Tây, miền Trung bắt đầu trở lại TP SG để làm việc và học tập khiến các tuyến đường vào cửa ngõ thành phố kẹt xe nghiêm trọng.
Iris Đinh là tác giả đã nhận giải Chung Kết 2017, với hai bài "Chuyện Góc Bếp," và “Con Bé Nổi Loạn,” hai tự sự về mẹ và con gái trong một gia đình đổ vỡ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, mẹ trở thành một thạc sĩ về y tế tâm thần. Cô con gái từng nổi loạn thì trở thành Tiến sĩ Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Sau đây là bài mới của tác giả, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
Dennis Trương nói, không thể tưởng tượng hơn 300 sinh viên Mỹ gốc Việt, gốc Thái bình dương và Á Châu họp nhau trong một khung cảnh, cùng gìn giữ và làm rạng rỡ văn hóa Viet Nam.
hầu hết thành viên Hội đều có gốc gác xa gần với các lò luyện thép của VNCH. Từ Ban Chấp Hành, Ban Giám Sát, Ban Cố vấn ...từ ngày thành lập đến nay đều kinh qua tôi luyện, đều có tầm cở, hội đủ tri thức và trí thức
Mấy ngày Tết, các Chùa đón bao khách thập phương đến lễ bái, khói hương nghi ngút... theo phong tục cổ truyền đến thưởng thức nét đẹp văn hóa ngàn xưa của dân tộc. Hình ảnh Tết không thể thiếu mái chùa, các tà áo dài thướt tha và những cành hoa nở thắm
từ dòng chữ đầu tiên tới cuối cùng, tác giả đều không rời xa tấm lòng chân thành biết ơn và, chia sẻ hết mực của một cư sĩ và, cũng là một nhà thơ... đó cũng là những con-chữ-thân- ái đáng kể trong sinh hoạt VHNT hôm nay, của chúng ta
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.