Hôm nay,  

Thơ Thơ

22/05/200200:00:00(Xem: 21034)
Hận Nam Quan

Ôi Nam Quan, ôi biên cương đất tổ
Đâu oan hồn, đâu linh khí trời Nam
Bốn ngàn năm Quốc Tổ dựng giang san
Để bây giờ lũ Cộng nô bán nước.

Nam Quan aœi vẫn như nghìn thuơœ trước
Nước non xưa vẫn là nước non nhà
Vẫn còn đây hồn thiêng cuœa ông cha
Giờ u uất từng ngọn cây ngọn coœ.

Ôi Nam Quan, ôi biên cương đất
Tổ Đâu sa trường, đâu hùng khí quân Nam
Ngọn Mã Yên(*) phaœng phất hồn Liễu Thăng
Nghe gió hú triền miên nơi chiến địa

Đâu Nam Quan một thời vang ngựa hí
Cuœa quân Nam sát khí diệt quân thù
Tiếng hò reo còn mãi chốn biên khu
Quân triều Lý (**) vượt biên đòi đất tổ.

Từng tấc đất ngàn năm ta còn nhớ
Từng ngọn cây còn in dấu Phi Khanh(***)
"Khóc làm chi hãy về dựng trí nam
Traœ thù nhà và diệt quân cướp nước.(****)

Bây giờ đây, một trang sưœ nhơ nhuốc
Lũ cộng nô quên tiên tổ cha ông
Đã bao phen vang dậy trống Diên Hồng
Để gìn giữ maœnh giang sơn gấm vóc.

Còn đâu nữa Nam Quan. Hồn dân tộc
Uất hận ngút trời vì lũ cộng nô
Chúng âm thầm xé rách maœnh dư đồ
Biên cương xơ xác uœ ê trong gió.

Ôi Nam Quan, đâu rừng thiêng núi đoœ
Nghe trống dồn thấp thoáng bóng quân Nam
Ánh gươm thiêng ngời sáng chốn non ngàn
Thề "sát Thát" dù cuồng phong bão lốc.

Nam Quan hỡi, hồn thiêng vang tiếng khóc
Từ muôn đời ấp uœ giống Tiên Long
Có nghe chăng tiếng gọi cuœa non sông
Hãy sống lại như thuơœ hình chữ S.

Hãy nghe đây hồn thiêng non nước Việt
Vẫn Nam Quan liền một giaœi Cà Mau
Con đường đó dù thăm thẳm vực sâu
Ta quyết bước để nối vòng tay lớn.

Hịch cứu nước ta mang đi khắp chốn
Trống Diên Hồng ta thúc giục lòng người
Ngọn cờ vàng ta tô mãi thêm tươi
Theo trống trận ta hướng về phương Bắc.

Dậy đi thôi, Nam Quan giờ đã mất
Mái rêu buồn muôn đời cuœa cha ông
Thuyền năm xưa còn ngược bến Kỳ Cùng
Nghe tiếng hát Đồng Đăng, nàng Tô Thị.

Ta khóc Nam Quan dù xa vạn lý
Mong ngày về đón gió Kỳ Lừa
Linh khí Tiên Long vang gọi sớm trưa
Người dân Việt mơ về Nam Quan aœi.

Bức dư đồ xưa cha ông để lại
Quyết vá liền maœnh rách bơœi cộng nô
Cổng Nam Quan ta sẽ viết câu thơ
"Nam quốc sơn hà thiên thu sưœ".

Phan Tuấn Sơn

(*)Núi Yên Ngựa (Mã Yên) gần aœi Nam Quan nơi quân cuœa Bình Định vương Lê Lợi phục kích giết Liễu Thăng.
(**)Linh Nhân Hoàng Thái Hậu triều Lý cho rằng Quaœng Đông và Quaœng Tây là đất cuœa tổ tiên người Việt nên sai Lý Thường Kiệt và Tôn Đaœn đem quân vượt biên đánh các châu Ung, Khâm, Liêm.
(***) Nguyễn Phi Khanh, cha cuœa Nguyễn Trãi bị quân Minh bắt giaœi về Tầu, Nguyễn Trãi theo đến aœi Nam Quan.
(****)Lời Phi Khanh dặn dò Nguyễn Trãi.

*
Kính Cẩn Chào Mừng Ngày Lễ Phật Đaœn

Mừng ngày Phật Đaœn, cha lành chúng con
Chắp tay ban phước anh lành chúng sanh
Nguyện theo muôn ánh đạo vàng thấm sâu
Bao năm nghiệp chướng tiêu trừ thaœnh thơi

Trước Phật đài sáng chói caœ không gian
Tiếng chuông bát nhã âm vang tiêu phiền
Chúng con khẩn nguyện, bao lòng hoài mong
Được về chánh giác xa rời bến mê

Lời kinh, tiếng kệ chập chờn trong mơ
Khát khao trơœ lại quê hương đạo vàng
Các con nhớ kiếp đoạn trường tha phương
Cúi đầu, cầu nguyện cha lành chúng sanh.

Thanh Tương

*
Ta Một Đời Mong Đợi

Giữa những trái tim khô
Ngựa mãi hoài dong ruổi
Trong ánh mắt dại khờ.

Hai mươi năm làm tuổi treœ
Chút ước vọng nhoœ nhoi
Chuyện buồn vui mẹ kể
Quê hương đã mệt nhoài

Đạn xới, bom cày, lưœa ngút trời đất tổ
Giặc Tàu, Giặc Tây, Chuœ nghĩa về loang lơœ quê cha

Hai mươi năm làm tuổi treœ
Hùng khí ngất trời Nam
Chuyện ngày xưa mẹ kể
Xếp bút nghiên, lên đường

Ta một đời mong đợi
Giữa những nắm xương phơi
Sóng bập bềnh trôi nổi
Uất hận chẳng nên lời.

Bạo lực, độc tài,
Chị buồn theo năm tháng
Quê hương đói nghèo,
Miếng cơm, sáng có, chiều không.

Giữa những ngày mong đợi
Bầy quyœ dữ tan hoang
Cho quê hương bừng sáng
Sau mưa lũ bàng hoàng.

Thy2000

*
Ngày Giỗ Mẹ
Kính dâng hương hồn mẹ tôi

Cháu giờ tròn tuổi mười ba
Mẹ giờ an hươœng tuổi già mộ sâu
Đường về cách mấy sông sâu
Về thăm mộ mẹ lòng sầu riêng mang
Xe qua một chuyến phà ngang


Cái Sình Cầu Bắc sóng vang mạn phà
Bao năm trơœ lại quê nhà
Quê hương cuœa ngoại đường xa bồn chồn
Vị Thanh còn mãi trong hồn Gò Quao,
Long Mỹ hoàng hôn trong chiều
Một ngày mẹ boœ quê yêu
Lánh Tây ruồng bố tiêu điều trời quê
Theo chồng lên tỉnh làm thuê
Tay nghề con gái mà thêu mà thùa
Mái tranh con cái vui đùa
Bếp hồng ấm lưœa mà nghe lòng buồn
Bao năm giặc giã luông tuồng
Lo toan cuộc sống quên luôn quê nghèo
Một ngày chị báo tin neo
Mẹ về quê cũ trăng treo mộ phần
Phận người trong cõi hồng trần
Giờ đây mẹ đã yên thân cuộc đời
Bao năm giờ được thaœnh thơi
Bao năm mấy dịp về chơi quê nghèo"
Vườn xưa, bóng mẹt coœ reo
Anh em đông đuœ mẹ đâu còn buồn
Giờ đây con cháu khói hương
Con thì cách một đại dương muôn trùng
Bàn thờ ngọn nến mông lung
Giỗ người con lạy chập chùng khói hương.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Nhớ Mái Trường Xưa
Mừng ngày Phúc (Đan Phụng) - Nhiên (Đan Thanh), hai bạn đồng khoa trường nữ sinh Đồng Khánh Hà Nội, bỗng dưng gặp lại nhau sau 60 năm xa cách

Như én tung trời, toœa tứ phương
Người còn trong nước keœ ly hương
Nữ sinh Đồng Khánh năm xưa vẫn
Không thể nào quên chốn học đường.

Mỗi Giáng Sinh về bọn chúng ta
Baœo nhau chuẩn bị bouquet hoa
Tất caœ học sinh trong mọi lớp
Chúc mừng hiệu trươœng Phú-lăng-sa.

Nhớ bà giám đốc Phú-lăng-sa
Không cùng nòi giống, khác màu da
Nhưng rất yêu thương và tận tuÿ
Chăm sóc học sinh hết lòng bà.

Bạn bè taœn mát khắp mọi nơi
Lớp trên, lớp dưới cũng bạn thôi
Cứ hướng tâm về trường học cũ
Chốn ấy: Bồng lai thuơœ thiếu thời.

Như bày gà mẹ, dắt đàn con
Me Chung, me Yến dạy nhiều môn
Chuyên riêng về toán phần cô Lục
Viên-Nhu-Phú-Mão đổi thay luôn.

Ba tháng nghỉ hè, đi tứ tung
Miền Nam, miền Bắc lẫn miền Trung
Chapha, Tam Đaœo, Sầm Sơn, biển
Thoœa thích vui chơi khắp mọi vùng.

Hè hết, chúng ta lại tựu trường
Bạn nào interne vẫn ơœ luôn
Những bạn nhà gần ngày hai buổi
Guốc lại khua vang khắp neœo đường.

Bạn có nhớ chăng"
Mỗi mùa thi Phượng nơœ rực trời veœ uy nghi
Ve kêu ra raœ như thúc giục
Lều chõng lên đường, chuẩn bị đi.

Chuyện đó xa xưa lắm mất rồi
Giờ đây nói tới hiện tại thôi
Cũng nhiều các bạn thành công lớn
Rạng rỡ danh trường mọi chốn nơi.

Nữ sinh Đồng Khánh bốn phương trời
Còn nhớ gì không" Các bạn ơi!
Mái trường quý mến, thân yêu đã
Chuẩn bị cho ta bước vào đời.

Cứ Giáng Sinh về nhớ không quên
Nhớ nhiều lắm đó, nhớ liên miên
Nhớ thầy dậy chữ, cô giám thị
Nhớ mái trường xưa, nhớ bạn hiền.

Ao ước ngày nào rất gần đây
Bao bạn cùng trường khắp Đông Tây
Tụ về họp mặt cùng ôn lại
Kyœ niệm êm vui, cuœa những ngày...

Đan Thanh

*
Tương Tư Khúc

Nhớ sông, núi bạc mái đầu(*)
Nhờ mây cậy gió chơœ sầu tương tư
Từng giọt nhớ... mưa thu gieo rắc
Ngoài hiên thu gió hắt hiu buông
Trông về cố quận thê lương
Nhớ người đi biệt ngàn phương mịt mù
Tiếng quốc gọi ai hoài tình nước
Khúc tiêu sầu não nuột hồn thơ
Trời thu bàng bạc sương mờ
Sầu dâng man mác bến bờ sông
Thương Dòng thu caœm mang mang vô tận
Khúc tương tư mãi tặng cố nhân
Niềm riêng gưœi đám mây Tần
Xin vì ta chơœ mấy vần nhớ thương!

Đan Phụng - Sydney mùa thu 2002

(*)Mượn ý câu thơ "Núi nhớ sông xa... núi bạc đầu" cuœa nghĩa đệ Liễu Thuận Khanh tặng.

*
Gưœi Em

Thư này anh viết gưœi cho em
Ngồi viết đêm nay thức trắng đêm
Một mối tơ lòng thêm vương vấn
Năm canh trằn trọc nhói con tim
Anh đi xa cách em ngày ấy
Em về thao thức biết bao đêm
Cái phút chia tay lòng bịn rịn
Lưu luyến nhìn nhau đẫm lệ huyền.

Ôi mối tình ta nhớ thương này
Nhớ thương, thương nhớ lúc chia tay
Em thương đôi mắt rưng rưng lệ
Đau xé lòng anh em có hay
Anh nhớ, anh thương nặng trĩu lòng
Mơ màng đêm nhớ với ngày mong
Nhớ em năm tháng lòng trống traœi
Đơn leœ một mình dưới trăng trong

Quê người anh viết thư gưœi lại
Keœo nữa quê nhà em ngóng mong
Mai ngày hết giặc anh trơœ lại
Hai đứa bên nhau ấm cõi lòng
Đời sống quê nhà vui hạnh phúc
Đôi má em yêu ưœng ưœng hồng
Tự do, dân chuœ toàn dân tộc
Đời chẳng ai người phaœi ngóng mong.

Triệu Nam

Ban quản lý chợ Bến Thành (Q.1, Sài Gòn) cho biết, để hưởng ứng lễ hội áo dài TP Sài Gòn lần thứ 5, khoảng 6,000 tiểu thương tại chợ đã đồng loạt mặc áo dài trong suốt tháng 3 (mỗi thứ 2 và thứ 6 hằng tuần), theo Thanh Niên (TNO).
Tiến sĩ dòm là thấy rồi, khắp nơi... Bây giờ, trường hợp lộ quá, mới bị khởi tố. Báo Giáo Dục VN kể chuyện: Một Tiến sĩ dởm bị khởi tố... Trong khi đang bị điều tra, Tiến sĩ “dỏm” này vẫn gửi đơn xin việc đến một trường đại học ở Hà Nội.
Hàng chục, rồi hàng trăm ngàn nghìn người khắp các thành phố trên nước Mỹ đã xuống đường biểu tình đề đòi hỏi siết luật về việc bán súng để bảo vệ các trường học. Khoảng 75% người dân Mỹ nói rằng, họ muốn bảo vệ an toàn cho con em họ đến trường. Việc bán súng bừa bãi, ai cũng có quyền được mua, đã xẩy ra bao nhiều vụ giết người do thanh thiếu niên xách súng vào trường. Mà cũng không chỉ ở nhà trường, ngay chính trong mỗi gia đình, thảm kịch cũng đã xẩy ra với các em thiếu nhi. Mới đây, một bé trai mới 9 tuổi, vì giành chơi game điện tử đã bắn chết người chị mới 13 tuổi. Vụ nổ súng xảy ra nào khoảng 12:30 trưa ngày thứ Bảy 11 tháng 3 vừa qua tại một ngôi nhà ở miền đông Mississippi.
Vào một buổi tối, nhân viên khách sạn báo với ba, mẹ rằng: “Tối nay sẽ có rùa mẹ lên bờ đẻ trứng”. Chỉ có con và ba đi xuống xem rùa vì mẹ mệt nên không đi với ba và con.
Kỳ rồi, Tường Chinh nói về những nguyên do khiến trẻ mắc chứng tự kỷ. Và kỳ này Tường Chinh xin trình bày về nguyên nhân vì sao trẻ chậm biết nói. Có hai nhóm nguyên nhân khiến trẻ bị tự kỷ chậm biết nói: nguyên nhân tâm lý và nguyên nhân thực thể.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần. Mụ phù thủy có lệnh, ai tới cầu hôn phải trả lời được câu hỏi của mụ, nếu không sẽ bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ ốm tương tư cô gái đến ba năm, vua cha đành phải cho chàng đi cầu hôn. Dọc đường, chàng kết nạp được sáu người, mỗi người đều có một tài năng đặc biệt. Một người có cái bụng to cao như trái núi. Một người áp tai xuống đất thì nghe được mọi điều trong thế gian. Một người có cặp mắt sáng đến nỗi nhìn vật gì thì vật đó nổ tung. Còn một người dài, khi vươn xa đến gấp ba ngàn lần. Một người khác khi trời nóng rét run, khi trời rét, mồ hôi đổ như tắm. Người thứ sáu lại có cặp mắt nhìn thấy hết mọi vật trên thế gian... Khi đến nơi, mụ phù thủy bảo phải tìm cho mụ chiếc nhẫn rơi xuống biển. Gã cặp mắt sáng đã nhìn thấy chiếc nhẫn mắc trên một mỏm đá ngầm, và gã dài lưng thì có nhiệm vụ sẽ lấy chiếc nhẫn nhưng gã lại không nhìn thấy...
Tác giả sinh tại Saigon năm 1962, hiện cư trú tại Tulsa, Oklahoma. Nghề nghiệp: kỹ sư cơ khí, làm cho hãng Boeing, OKC. Học vấn: cao học. Gia đình: vợ và ba con: hai gái, một trai. Góp bài Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, Lê Như Đức là một tác giả rất được quí trọng. Mừng ông tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.