Hôm nay,  

Làm Cho CS Sợ

25/04/201500:00:00(Xem: 6925)
Đọc trên báo, nghe, thấy trên đài, không ít nhân vật, bộ mặt công cộng, kể cả phó thường dân hay tuyên bố chỉ tham gia, phục vụ đoàn thể, cộng đồng, đồng hương, đồng bào, bà con cô bác mà thôi- chớ không làm chánh trị. Thậm chí có người từng ra ứng cử, chuẩn bị tranh cử, có tiềm năng thành người dân cử cũng nói mình không làm chánh trị dù rằng bầu cử là chánh trị, làm đại diện dân là làm chánh trị từ hình thức đến nội dung. Thế mới biết kỹ thuật tuyên truyền của CS quả là mưu sâu, kế độc, tạo thành bịnh sợ cộng sản khó trị chớ không phải tầm thường đâu.

Thực vậy, ai cũng biết mua một gallon xăng ai cũng tự hỏi giá lên hay xuống. Đọc một tin trên báo thấy TC bắn chết ngư dân VN ngoài Biển Đông VN là thù TC. Nghe radio nói năm nay Bộ Ngoại Giao Mỹ không cho chào cờ VN nền vàng ba sọc đỏ trong buổi lễ 30 tháng Tư ở Camp Pendleton thì nhớ nếu Mỹ không phản bội đồng minh thì VN Cộng Hoà đâu có mất pháp nhân công pháp, người dân Việt đâu có lưu vong như bây giờ. Tất cả những chuyện, những cảm nghĩ, những tự nhũ, nhưng thông tin, nghị luận lớn nhỏ ấy là chánh trị. Nói tóm gọn, nhẹ, chánh trị là phạm trù tổng hợp của cuộc sống của Con Người trong đó có cá nhân, gia đình, và xã hội, quốc gia dân tộc, mà con người là chủ thể. Không có gì thoát khỏi phạm vi chánh trị, chánh trị bao gồm tất cả cuộc sống, môi trường sống, lối sống.

Nhưng tại sao người Việt dù đã thoát khỏi gọng kềm CS, sống tại các nước tự do, dân chủ như Mỹ cả mấy chục năm rồi mà vẫn có người còn sợ chánh trị nên đụng một chút là chối bai bải không làm chánh trị, không xen vào chánh trị. Nói ra bà con có trách, có giận, người tỵ nạn chánh trị già 80 tuổi này xin chịu, xin thông cảm. Nhưng câu trả lời thật thà phải nói - là do ảnh hưởng của tuyên truyền CS. CS là những tay chánh trị bá đạo lão luyện, những tên khủng bố tinh thần, vật chất chuyên nghiệp. CS bôi tro trét trấu, làm xấu chữ chánh trị để họ làm chánh trị một mình ênh, để họ độc quyền làm chánh trị để thống trị toàn dân bằng nỗi sợ không rời.

Để ý một chút thì thấy mưu sâu, kế độc của CS. CS coi trọng chánh trị vô cùng. Cơ quan tối cao của toàn đảng, nhà nước là Bộ Chánh trị. Bài diễn văn then chốt của bất cứ cuộc họp nào của CS, của bất cứ cấp nào của CS, hình thức họ gọi là “báo cáo chánh trị”, chữ dùng toàn những danh từ chuyên môn chánh trị, và người đọc bài diễn văn then chốt đó là người giữ chức chánh trị cao nhứt trong đơn vị, cơ quan và đảng.

Nhưng CS làm đủ mọi cách, trong đó có việc tẫy não, biến nỗi sợ chánh trị thành phản xạ có điều kiện trong tâm sinh lý của ngươi dân và trong dân chúng để CS độc quyền làm chánh trị của họ, biến dân thành bầy trừu mà CS là người chăn dắt.

Phản xạ có điều kiện là thí nghiệm của nhà sinh vật học Nga Pavlov được lãnh tụ CS Liên xô trọng dụng và thí nghiệm này được dùng trong xảo thuật tẩy não và tuyên truyền của CS.

Thí nghiệm được làm trên một con chó. Người ta chìa miếng thịt bò ra cho con chó thấy và đánh một tiếng chuông cho con chó nghe, thì nước cương toan trong bao tử con chó tiết ra. Sau nhiều lần làm như vậy, người thí nghiệm chỉ đánh tiếng chuông mà không chìa miếng thịt bò ra, nước cương toan trong bao tử chó vẫn tiết ra. Thí nghiệm phản xạ có điều kiện này được CS áp dụng trong kỹ thuật tuyên truyền tẩy não. Thí dụ như CS làm cho dân sợ chánh trị, tránh xa chánh trị, nghe chữ chánh trị là sợ, là tránh xa, không cho dính vào để chỉ một mình CS độc quyền làm chánh trị.


Hầu hết dân tập kết về Miền Nam sau 30-4-75, trong chỗ riêng tư, thân tình thường khuyên thân nhân gia đình, buôn “chui”, bán lậu cái gì còn chạy chọt lo được, chớ va vào chánh trị “trời cứu” cũng không được.

Bây giờ 40 năm sau Đảng Nhà Nước CS Hà nội đã mở cửa cho đầu tư ngoại quốc vào, có bang giao, giao thương với nhiều nước tự do, dân chủ, mà nỗi sợ chánh trị cũng chưa rời người dân. Kể cả người đã thoát khỏi gọng kềm CS, ra được hải ngoại, đang sống chánh trị, làm chánh trị mà vẫn nói mình không làm chánh trị, và coi chánh trị như một thứ gì dơ dáy, xôi thịt, tranh quyền cố vị, vô đạo, phi luân.

Trong lịch sử cướp và cầm quyền CS không chia xẻ cho ai, chỉ một mình bao sân, bao thầu chánh trị. Thật là một sai lầm chết người khi ngây thơ nếu không muốn nói là khờ dại khi tưởng CS có thể hoà giải, hoà hợp, chia xẻ quyền hành cho cá nhân hay pháp nhân, đảng phái nào.

CS muốn một mình ênh chiếm lấy chánh trị vốn là phạm trù tổng hợp của sự sống, phạm trù bao quát của xã hội. CS biến chánh trị thành một húy kỵ, một cấm kỵ đối với “quần chúng nhân dân” để CS tự tung, tự tác làm. CS biến chánh trị của người dân là trò hề, chuyện xấu, chuyện tai hại, chuyện phải tránh xa. CS dùng luật hình để trị tội chánh trị. CS nhốt những tù nhân lương tâm tức tù chánh trị chung với tù hình sự. CS chối bỏ trong chế độ CS không có tù chánh trị.

CS dùng chữ chánh trị để hù doạ dân. Riết rồi ngay một số người Việt hải ngoại sống trong tự do, dân chủ cả mấy chục năm rồi cũng còn bị hậu chứng của bịnh sợ CS do CS gây ra khi còn sống trong trại tù nhỏ là trại tù cài tạo và trại tù lớn là xã hội VN do CS cai trị băng nỗi sợ tù, sợ đói, sơ chết nếu nói lỡ lời đụng chạm CS, nếu bị cúp sổ gạo, nếu bị cắt hộ khẩu. Cái bịnh sợ CS di chứng làm cho một người Việt hải ngoại chối bai bải, không làm chánh trị, việc này không chánh trị, việc kia không dính với chánh trị, không dám đi biểu tình sợ Việt Cộng chụp hình dính líu tới chanh trị, không được về nước tìm bò lạc, cỏ non.

Vậy để trị bịnh sợ chánh trị do CS gây ra, làm liệt ý chí đấu tranh, tinh thần bất khuất của dân tộc Việt, thượng sách là phá cái độc quyền chánh trị của CS. Đồng bào trong nước đang làm chánh tri. Đang biểu tình hàng chục ngàn người. Đang làm quốc lộ bế tắc. Đang dùng phương tiện như bom xăng, súng hoa cải tự chế chống CS cướp đất. Đang viết blog, đang bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường sống. Đang đấu tranh với công an, với toà án đã sữ dụng luật rừng, v.v... và, v.v... Đồng bào hải ngoại đang quốc tế vận về Nhân Quyền VN. Đang ứng cử vào chánh quyền dân cử sở tại. Đang chịu nghèo, uống nước lạnh, ăn cháo làm báo, làm truyền thông đại chúng để đưa thông tin, nghị luận để người Việt hải ngoâi nhận định. Các đoàn thể cử hành lễ hội truyền thống, chánh trị như 30/4, treo cờ VNCH, biểu tình chống Cộng, chống những đầu xỏ VNCS công du. Ở Âu, Mỹ, Úc cộng đồng người Việt hải ngoại cũng chống Cộng, v.v... và v.v... Là đang làm chánh trị. Là đang giúp nước giúp dân VN. Là đang làm cho CS sợ./.(Vi Anh)

Ý kiến bạn đọc
27/04/201519:30:41
Khách
Rat đồng ý với nhà báo Vi Anh ! Không làm chính trị không có nghĩa là không có thái do chính trị với nhà nước bạo tàn CS ở VN hiện tại. Tôi có một người học cùng trường. Cô này làm ra một trang nhà cho bạn bè cũ lui tới trong đó gặp nhau. Tức cười một nỗi cô ta đã là một thuyền nhận mà lại cương quyết để trên trang nhà là không dính líu đến chính trị. Tôi quá chán nên chẳng thèm vào vì mấy người nhu co đó , không biết khi họ đi định cư ở đây, họ tuyên thệ làm sao, mà bây giờ họ nghĩ như vậy ? Sự ra đi của họ có ý nghĩa gì neu khong ngoài ý nghĩa chính trị là trốn chạy một chế đó CS bất c ông, tàn ác ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.