Hôm nay,  

Đã Nghèo Lại Xui

20/02/200000:00:00(Xem: 7095)
Bạn thân,
Tôi vẫn thường thắc mắc về lẽ công bằng của trời đất mỗi khi nghe những chuyện bất hạnh trong nước mình. Tai họa vì thiên tai là một, đất nước tan nát vì cơ cấu là hai, lại có khi những xui xẻo cứ dồn đổ vào một người. Nhất là khi người gặp họa lại là các trẻ em. Trời nào có mắt" Theo tờ báo Công An tuần trước, một em bé mới 5 tuổi đã phải 6 lần giải phẫu. Để tôi ghi lại bài báo như sau.

Đó là trường hợp của cháu Phan Thị Huệ, SN 1995, con anh Phan Tiến Đức và chị Phan Thị Gái, ngụ tại xã Kim Long, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

Sau khi cất tiếng khóc chào đời được một tháng hai mươi ngày thì bé Huệ bị một cơn đau bụng dữ dội. Cháu được gia đình đưa đến Bệnh viện Nhi đồng 1, Sài Gòn cấp cứu. Các bác sĩ chẩn đoán cháu Phan Thị Huệ bị bệnh rò hậu môn - âm đạo, sau đó các bác sĩ đã phải quyết định phẫu thuật để đưa đường thải ra bên hông lúc bé Huệ vừa tròn 50 ngày tuổi. Khi bé Huệ được xuất viện, bác sĩ hẹn sau ba tháng gia đình đưa cháu lên tái khám. Vì anh chị Đức - Gái không có tiền nên gần một năm sau, khi bệnh của Huệ tái phát anh chị mới vay mượn tiền đưa cháu đi bệnh viện tái khám. Theo các bác sĩ, bệnh này rất khó chữa lành. Sau đợt phẫu thuật lần hai được ít ngày, cháu Huệ lại bị rò tại khu vực âm đạo. Cứ như thế... tính đến nay Huệ đã phải trả qua sáu lần phẫu thuật trong khi cháu mới được 5 tuổi đời...

Nhà vợ chồng anh nằm sâu sau những vạt rẫy, đất đá khô cằn. Căn nhà thật chông chênh, chỉ có lớp mái che là có vẻ chắc chắn bởi lợp bằng vật liệu tôn; còn xung quanh nhà được che kín bởi lớp bao dứa, khi mùa mưa tới, mưa hắt gió lùa chắc là cực lắm. Chị Bình, người hướng dẫn tôi, ái ngại: “Những người làm thuê như vợ chồng anh Đức - chị Gái chỉ trông chờ vào vụ thu hoạch tiêu, điều của những người có rẫy, vườn. Họ làm chẳng đủ ăn mà không may mắc phải căn bệnh hiểm nghèo thì kể như gặp họa. Chúng tôi cũng có vận động quyên góp nhưng chẳng được là bao vì dân ở đây họ cũng nghèo khó lắm, chỉ giàu tình thương thôi. Vả lại, mỗi năm họ cũng phải đóng góp đủ thứ như ủng hộ đồng bào vùng bị thiên tai bão lụt và các công tác từ thiện khác...”

Một viên chức trong xã cho biết: “Chúng tôi đã lập danh sách các hộ cần được cứu trợ và gởi lên cấp xã, huyện trong đó có cả gia đình anh Đức. ở vùng sâu này không có đất làm vườn thì cực lắm, chỉ đi làm thuê, ai kêu gì làm đó. Cách đây ít lâu, ở đây còn xảy ra một chuyện rất thương tâm: một đôi vợ chồng trẻ đi làm thuê, để đứa con trai 6 tuổi ở nhà một mình. Cháu bé chạy ra vườn hàng xóm chơi, không may trượt chân xuống hố người ta đang đốt cây, cỏ để trồng tiêu. Khi người lớn phát hiện ra, đưa cháu bé đi cấp cứu thì đã quá muộn”.

Nghe chuyện, tôi thấy xót xa nơi lòng mình. Thêm một điều nữa mà chị Gái - mẹ của bé Huệ - tiết lộ: Thời gian hẹn tái khám sau lần mổ thứ 6 của bé Huệ đã qua khá lâu, song vì gia đình còn thiếu tiền viện phí chưa trả nên không dám đưa cháu lên tái khám...

Được biết từ khi cháu Huệ mắc bệnh tới nay, gia đình anh chị Đức - Gái đã phải vay mượn để chi dùng vào việc chữa trị cho cháu Huệ số tiền lên tới hơn 20 triệu đồng (chưa tính tiền thuốc và chi tiêu vặt). Làm nghề viết báo được đi nhiều nơi, tôi mới thấy còn quá nhiều những mảnh đời bất hạnh. Nhưng ở đời trái tim ai mà không biết rung động, con người nào mà chẳng có tình thương! Tôi vừa viết bài này vừa nguyện cầu mong sao sẽ có nhiều những con tim cùng chia sẻ nỗi bất hạnh quá sức chịu đựng đối với một sinh linh bé nhỏ mới tròn 5 tuổi.

Bạn thân,
Dân nghèo tới nỗi không dám đưa con đi bệnh viện tái khám. Đó là chuyện của quê mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.