Hôm nay,  

Tin Vắn Thế Giới

21/02/200000:00:00(Xem: 7038)
SAN FRANCISCO: ĐIỀU ĐÌNH BÁO SÁNG, BÁO CHIỀU

SAN FRANCISCO - Ông Joseph Alioto, luật sư của cựu ứng cử viên Thị Trưởng Clint Reilly, cho biết 2 ông đã họp trong 4 giờ ở New York với viên chức đại diện pháp luật của công ty Hearst, ông James Asher. Sau đó, ông Reilly ngỏ ý muốn mua tờ báo buổi chiều (San Francisco Examiner) nếu Hearst xem xét một thỏa hiệp chia lời.
Công ty Hearst muốn bán tờ Examiner (ra buổi chiều) để tránh vi phạm luật chống độc quyền, sau khi đề nghị mua tờ Chronicle (ra buổi sáng) với giá 660 triệu. Hearst bị kiện không cho mua tờ Chronicle và đóng cửa tờ Examiner.
Hai nhật báo này có Ban Biên Tập riêng, nhưng chia nhau chi phí ấn loát cũng như tiền thu quảng cáo, theo hợp đồng mãn hạn năm 2005. Hai tờ ra cùng ấn bản chủ nhật, 6 ngày kia về buổi sáng tờ Chronicle phát hành trên 456 ngàn tờ, còn tờ Examiner (chiều) 107 ngàn ấn bản.

BIỂU TÌNH ĐÒI GIỮ VIỆC LÀM
Công nhân tổ hợp Daewoo Group của Nam Hàn đã xuống đường biểu tình trước công viên Yeido Plaza ở Seoul hôm Chủ Nhật, đòi hỏi an toàn việc làm. Công ty Daewoo đang bị tách ra bởi các nhà băng chủ nợ, và những hãng quốc tế đang có dự tính mua lại hãng xe của Daewoo để có lối vào thị trường Châu Á.

SAN FRANCISCO BÁC ĐỀ NGHỊ CẢNH SÁT GIẢ DÂN BẮT VI PHẠM
SAN FRANCISCO - Sở Cảnh Sát S.F. (SFPD) bác đề nghị của 3 giám sát viên thành phố đòi theo gương các thị xã San Jose, Oakland và Berkeley, dùng cảnh sát thường phục giả khách bộ hành để bắt những người lái xe cố tình không nhường người đi bộ băng qua đường.
SFPD nói “Phương cách đó là trái pháp luật, và làm lệch hướng các chương trình khác, mà mục đích cũng là làm cho đường sá trở nên an toàn hơn”. Phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Oakland cho biết chương trình giả dạng dân thường là hợp pháp. Theo Trung sĩ Ray Shine (SFPD), không khó tìm người vi phạm, mà ở góc đường nào cũng có.


Bà Marie Williams, có con trai 9 tuổi bị xe tông chết năm 92 trên đại lộ Silver, đứng về phía bênh vực người bộ hành, cho rằng khi biết có cảnh sát thường phục rình bắt, dân lái xe ẩu sẽ bớt vi phạm.

KỶ LỤC THẾ GIỚI: MÚA RỒNG DÀI 3 CÂY SỐ
Tuổi trẻ Trung Quốc đã cố gắng phá kỷ lục thế giới về múa rồng dài nhất trên Vạn Lý Trường Thành, bên ngoài Bắc Kinh hôm Thứ Bảy 19.2. Con rồng này dài tới 10,000 feet (3,048 mét) và cần tới 3,200 người đứng mang vác. Năm nay là năm Con Rồng, và dân Trung Hoa tin đó là biểu tượng của thịnh vượng.

SHARON STONE LO MÁI ẤM VỚI ÔNG CHỒNG NHÀ BÁO
SAN FRANCISCO - Nữ tài tử Sharon Stone, 41 tuổi, hiện nay chú trọng hơn vào hạnh phuc gia đình, sau ngày kết hôn với chủ bút 1 tờ báo San Francisco, ông Phil Bronstein, 49 tuổi.
Thật ra, nàng vẫn còn muốn là minh tinh màn bạc. Đến ngày 5-3, nàng sẽ xuất hiện trong phim “If These Walls Could Talk 2” trên kênh truyền hình HBO, trong vai bạn gái của 1 phụ nữ đồng tính luyến ái.
Nàng cho biết: Thật ra nội dung phim này không phải là câu chuyện cuộc đời một người đồng tính, mà là về một người trung niên muốn có con.

KỶ LỤC MỚI: 51 GIỜ XEM PHIM KHÔNG NGHỈ
Bà Sumaree Suwankham, 55 tuổi, đã nhận lãnh bó hoa sau khi thức suốt 51 giờ đồng hồ để phá kỷ lục thế giới về xem phim không nghỉ hôm Chủ Nhật 20.2 tại Bangkok. Bà là người cao niên nhất trong 14 người Thái, nhóm chịu đựng xem liên tục 25 phim tại một rạp hát Bangkok, phá kỷ lục cũ là 37 giờ 25 phút do 1 người Hungary thực hiện. Lúc đầu thì có 454 người vào xem hôm Thứ sáu, nhưng rồi hầu hết đã chịu thua hay là ngủ gục.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
20 sinh viên được đại học chào đón và Nghĩa Sinh đồng hành từ Hanoi, Saigon, Kontum, Vinh và Hà Tĩnh -- CTTS sẽ chào đón thêm 4 Linh mục, 4 Tu sĩ và 2 Quý chức tham dự Chương trình Thạc sĩ Lãnh đạo Phục vụ Cộng đoàn vào cuối tháng 12 năm 2019
Ở trong nước dù chưa có cuộc trưng cầu dân ý để có được con số chính xác về mức độ người dân muốn thay đổi thể chế, nhưng thực tế xã hội cho thấy tỷ lệ dân chúng muốn duy trì thể chế cộng sản rất thấp không hơn gì con số 0.1%.
Joshua Wong báo động là tình hình không lắng dịu, mà ngươc lại, Hồng Kông đang bị đe doạ sẽ có lệnh thiết quân luật như trong thời chiến và Trung Quốc sẽ tiếp tục đưa quân đội tới
Một trong những lý do khiến cho Phong trào DCHK cứng rắn đối phó với chính quyền tay sai Hồng Kông là kinh nghiệm đau thương trong cuộc nói chuyện hoà giải vào dịp phản kháng năm 2014
thứ sáu, 13 tháng 9 năm 2019 từ tiểu bang Hawaii, đã khởi sự một cuộc hành trình trở về với đồng đội ở quê hương mới, vùng Little Saigon, một ngày trở về với chiến hữu và mầu cờ vàng ba sọc đỏ của 81 hài cốt chiến sĩ nhẩy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa, sau hơn 33 năm bị lãng quên và nằm ngủ yên trong căn cứ quân sự quạnh hiu ở Hawaii.
Bạn gởi thiệp mời: con xuất giá Kèm theo ảnh cưới bố ngày xưa Ba lăm năm cũng cho là ngắn Chớp mắt qua rồi chuyện gió mưa Đám cưới đơn sơ màu áo lính Khách mời toàn lũ khách nhà binh Cô dâu chẳng có vòng hoa cưới Mà mắt long lanh thắm thiết tình
Đây là vấn đề nhân đạo, là sứ mệnh thiêng liêng biểu lộ lương tâm chính trực. Chúng ta ở hải ngoại chỉ hưởng được hạnh phúc chân chính thực sự khi thấy đồng bào quốc nội được sống trong hạnh phúc.
Cuộc khủng bố 911 vào tháng 9, ngày 11, năm 2001 nên gọi là cuộc khủng bố 911, con số báo nguy, cầu cứu của Mỹ cho dễ nhớ.
Tin BBC 13/09: Thủ tướng nước Anh Boris Johnson nói rằng ông ta lạc quan một cách chừng mực về một thỏa thuận Brexit với EU
Theo Fox News, lệnh cấm vận của Mỹ áp đặt lên Iran kể từ khi tổng thống Trump rút ra khỏi thỏa thuận hạt nhân 2015 đã khiến cho những quĩ hưu trí của Iran bên bờ sụp đổ- theo một báo cáo của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.