Hôm nay,  

Trang Thơ

26/08/200000:00:00(Xem: 8606)
Mùa Vu Lan nhớ má

(Thân tặng những ai: trong đời đã mất MẸ)

Chiều nay: giữa buổi phát thanh,
Người ta nhắc nhở: Vu Lan đến rồi!
Bên trời châu Úc xa xôi,
Con đang lỡ khóc, lỡ cười, má ơi!
Nhiều đêm nhớ má quá thôi:
Cõi huyền vi má thảnh thơi, yên hàn!
Còn con thì vẫn gian nan,
Quê người, xứ lạ: dở dang một đời!
Nhớ xưa, giọng má à ơi,
Ru con ngủ bằng những lời ca dao...
Khi con mạnh, lúc con đau,
Má thường bên cạnh con nào có quên.
Những khi tối lửa tắt đèn,
Quanh đi, quẩn lại: một mình má lo.
Buôn tần, bán tảo mày mò.
Con đi học, má lò dò dẫn đi.
"Khó đi má dắt con đi,
Con thi trường học, má thi trường đời!"
Những lần theo bạn rong chơi,
Má tìm, má mắng, má lôi con về.
Giơ roi đánh khẽ, răn đe,
Con òa khóc, mắt đỏ hoe má buồn!
Biết bao kỷ niệm má - con,
Giờ đâu có nữa, chỉ còn trong mơ,
Ngày giỗ má, con ngẩn ngơ,
Thắp nhang khấn nguyện rồi vơ vẩn buồn.
Biết bao giọt lệ trào tuôn,
Những khi nhớ má con thường đọc kinh.
Nếu mà má có hiển linh,
Về đây chứng giám chút tình lưu ly
Ở bên kia cõi huyền vi,
Má ơi có thấy con đi giữa đời"
Vắng rồi lời dạy, má ơi!
Quê người nhớ má: ngậm ngùi lòng con...

Kỳ Nguyễn - Mùa Vu Lan 2000

*

Tình đẹp dở dang

Thương em vương mắt lệ mờ
Ta trong sám hối tội đồ tình si
Môi hôn đau nỗi từ ly
Với tay theo bước chân đi ngỡ ngàng
Em về bên ấy còn mang
Vết hằn da thịt lỡ làng gối chăn
Tương tư trong giấc nhọc nhằn
Trăm năm tình đẹp dẫu rằng dở dang

Hoàng Thuần

*

Đời và Hoa

Trái đất quay vòng vòng
Ngày tháng trôi đều đặn
Bốn mùa trong một năm
Xuân hạ với thu đông
Vào xuân trời ấm áp
Cây nảy lộc đâm chồi
Hoa đủ màu đủ loại
Cuối xuân hoa kết trái
Chim ca hót véo von
Sang hạ quả lớn tròn
Mưa rào tuôn nặng hạt
Nắng vàng thêm gió mát
Trời đã chuyển vào thu
Trên cành cây trĩu quả
Trái vàng chen dưới lá
Gió lay động đu đưa
Đông lại về lạnh giá
Cành trơ trụi khẳng khiu
Xuân lại đến đều đều
Cây đâm chồi nảy lộc
Hoa nở đẹp khắp vườn
Trắng, vàng, hồng rực rỡ
Ong bướm giỡn tung tăng
Khắp trời hương thơm ngát
Trái đất tiếp tiếp vòng
Đời đẹp như hoa nở

Anh Mười

*

Cô hồn xưa, tháng bảy

Vu Lan bồn, xá tội vong ân
Mưa giăng khắp nẻo, mưa lâm râm
Từng đoàn trẻ thơ cô hồn sống
La hét âm vang khắp nẻo đường
Cả đám kéo vòng qua khu phố
Xem nhà nào cúng sẽ ghé thăm
Liếc sơ thấy vài con gà luộc
Bánh dừa, bánh ú chất đầy mâm.

Có nhà đang cúng nào dừng lại
Sửa soạn cặp giò đứng bu quanh
Chủ nhà lom khom lo khấn vái
Một, hai, ba hè giựt chạy nhanh
Chưa cúng, mất đồ, chưa hết nhang
Chủ nhà chửi một trận tan hoang
Có đứa bị đè nên khóc thét
Thằng thì nhang phỏng cũng la làng.

Bánh cấp, bánh cúng với bánh dừa
Mía, xoài, ổi, mận một quả dưa
Cả bọn chia nhau chiến lợi phẩm
U đầu sứt trán vẫn tươi cười.

Phướng vàng phất phới bay trong gió
Quà cho gạo nếp trước sân chùa
Cúng xong sẽ đến phần ném thẻ
Cả đám cô hồn la lao xao
Cổng chùa, thơm mùi hương nhang khói
Mấy chục mái đầu chen lấn nhau
Trống chiêng vồn vã bao hồi hộp
Thẻ đã quăng ra giựt tơi bời.

Thêm bao lần nữa mùa Vu Lan
Lớn khôn bọn tôi ra sa trường
Bao mùa kế tiếp nhìn bọn nhỏ
Nghe tiếng chiêng khua lòng rộn ràng
Mấy cô hồn kia đều tứ tán
Sau bảy năm buông súng quy hàng
Đứa may mắn tìm đường di tản
Thằng chậm chân cải tạo suốt đời.

Một chân anh Lực bỏ chiến trường
Sống đời cơ cực thấy mà thương
Đổ sức mồ hôi, lo cơm gạo
Nuôi lũ con thơ nỗi đoạn trường
Chùa xưa, đồn công an khu phố
Sư ông đã bị đuổi về nhà
Lao động vinh quang đời cải tạo
Sân chùa lấy đất trồng khoai lang.

Đám cô hồn xưa, còn đâu nữa
Trôi giạt bôn ba, khắp địa cầu
Nhịp trống chùa xưa trong tâm tưởng
Nghe lại âm vang bạc mái đầu
Cô hồn sống, giờ như đã chết
Xứ người ôm nỗi nhớ khôn nguôi
Vu Lan mùa lễ ngày xưa đó
Tháng bảy mưa bay, nỗi ngậm ngùi.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Khấn nguyện

Đường đến chùa Trúc Lâm,
Hàng cây cao rợp bóng,
Tiếng kinh cầu trầm bổng!
Em tụng niệm lâm râm...

Đường vào chùa Pháp Bảo,
Đầy kỳ hoa dị thảo,
Khói hương bay nghi ngút
Tiếng chuông ngân dạt dào!

Đường lên chùa Huyền Quang.
Mưa thu bay lất phất,
Em cúi đầu lễ Phật,
Báo hiếu mùa Vu Lan!

Trúc Lâm!
Pháp Bảo!
Huyền Quang!
A-Di-Đà-Phật! Bình an dương trần...

Bích Vân

(Riêng gửi về Mailbox 257 Strathfield)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.