Hôm nay,  

Kỳ Thị Cứu Trợ

14/10/200000:00:00(Xem: 5434)
Chế độ CSVN không ngăn cản Hòa Thượng Thích Quảng Độ và các đệ tử rời Thiền viện ở Saigon lên đường đi cứu trợ nạn lụt, nhưng chờ đến lúc phái đoàn Phật giáo sắp phân phát đồ cứu trợ đến tận tay nạn nhân mới thi hành thủ đoạn cản trở và bắt giữ. Đây là một kế hoạch có tính toán kỹ để chia rẽ tôn giáo, củng cố quyền lực độc đoán của chế độ. Công an Saigon đã được lệnh không cản trở sự ra đi cứu trợ vì ngay tại Thiền viện có những tai mắt quốc tế, nhất là sự có mặt của các ký giả ngoại quốc. Nhưng ở một vùng lụt lội nặng như Châu Đốc, ở một làng hẻo lánh bị nước lụt vây quanh ngay cả đến con mắt của Hồng Thập Tự quốc tế cũng không thường xuyên nhìn tới, các trí tuệ siêu việt, các chiến lược gia của đảng đã tìm thấy cơ hội đánh du kích, ra lệnh cho các cán bộ địa phương ra tay chặn đường tiếp tế.

Trong khi cả thế giới quan tâm đến nạn lụt ngày một thê thảm ở miền Nam Việt Nam, trong khi các cộng đồng người Việt hải ngoại vì nghĩa đồng bào ruột thịt nỗ lực quyên góp giúp nạn nhân trong nước, trong khi nhà cầm quyền Hà Nội bất lực và cả các nhân viên Hồng Thâp Tự quốc tế hoảng hốt tìm mọi cách để đem từng túi gạo đến tận tay những người thiếu ăn và sắp chết đói chết bệnh, Hà Nội lại chặn đường một đoàn tiếp tế chỉ vì lo sợ ảnh hưởng chế độ bị thương tổn. Mối lo âu về chính trị của họ lớn hơn mối quan tâm về số phận hàng trăm ngàn nạn nhân. Còn gì thê thảm hơn" Người ta nói nạn lụt năm nay ở đồng bằng Cửu Long tại hại nhất từ trước đến nay. Báo chí nhà nước đua nhau đăng tin rất kỹ về sự thiệt hại hoa mầu tài sản nhà cửa, nêu ra các con số gia tăng từng ngày người chết trong đó đại đa số là trẻ em chỉ cốt kêu gọi lòng nhân đạo quốc tế đổ tiền của vào ba cái túi họ kiểm soát: Mặt trận Tổ quốc, bộ Tài chính và Hồng Thập Tự của Hà Nội. Nhưng việc phân phối đến tay nạn nhân lại rất chậm, vì họ nói thiên tai quá lớn, các đường lộ bị ngập, giao thông cản trở, phương tiện chuyên chở thiếu sót.

Nạn lụt lớn nhất thế kỷ ở miền Nam Việt Nam được nói đến như một thiên tai. Thật ra không phải lỗi chỉ tại Ông Trời. Mùa mưa và bão lụt ở Việt Nam năm nào cũng có, đó là định luật của thiên nhiên, nhưng nạn lụt năm nay thê thảm nhất là vì bàn tay của con người đã chặt cây đốn rừng khai hoang bừa bãi ở thượng nguồn sông Mekong. Nạn chặt cây đốn rừng ở thượng nguồn Lào và Cam Bốt đã phát xuất từ nạn buôn lậu gỗ ở Việt Nam, chính các tay buôn lậu gỗ kiếm lời trong ruột chế độ ở Việt Nam đã khởi xướng ra nạn phá hoại cây rừng cản trở nước lũ. Và cũng không nên quên dự án khổng lồ phá rừng phá núi của Hà Nội ở dãy Trường Sơn để làm xa lộ Bắc- Nam đang được tiến hành. Nhìn cảnh lụt năm nay ở miền Nam, người ta thấy lo ngại cho hậu quả vụ phá rừng núi Trường Sơn. Ở miền Nam, ngoài những rừng cây ở biên giới Cam Bốt và An Giang bị phá, các kênh đào bừa bãi, nạn kinh tế mới bít kênh này mở kênh khác không có kế hoạch thủy lợi cũng đã tiếp tay cho nạn lụt lan tràn khắp 8 tỉnh hạ lưu vực Cửu Long. Bàn tay người đã tiếp sức cho thiên nhiên gây nạn lụt, và bàn tay chế độ đã lợi dụng nạn lụt để chia rẽ tôn giáo. Còn gì ngược ngạo cho bằng!

Các quan chức địa phương nói họ không cho HT Quảng Độ và phái đoàn Phật giáo phân phát tặng phẩm cứu trợ là vì luật lệ nhà nước cấm tư nhân không được phát và vì các gói cứu trợ của phái đoàn có dán nhãn hiệu GHPGVNTN thống nhất. Các cán bộ cộng sản đòi bóc nhãn hiệu này. Đây là mục tiêu thâm độc nhất của chế độ để lợi dụng việc phát tặng phẩm. Bởi vì khi các gói tặng phẩm mất sự ghi rõ xuất xứ, phái đoàn Phật giáo của HT Quảng Độ sẽ thành một nhóm sư quốc doanh của chế độ. GHPGVNTN là giáo hội chính đáng của Phật giáo được đại đa số tín đồ trong nước và ngoài nước tin tưởng ủng hộ, vì thế chế độ Hà Nội đã cấm giáo hội này hoạt động với hy vọng củng cố Giáo hội quốc doanh của họ. Hà Nội sủng ái các nhà sư quốc doanh, mong tổ chức này trở thành một sức mạnh hậu thuẫn củng cố cho quyền lực chính trị của họ. Từ ngữ “quốc doanh” có nhiều ý nghĩa. Về mặt kinh tế, chế độ sủng ái các công ty quốc doanh theo chính sách quốc doanh lãnh đạo kinh tế quốc dân cốt để làm tiền yểm trợ cho sức mạnh chính trị của họ, trong khi các công ty tư nhân bị chèn ép ngăn chặn. Quốc doanh chỉ có lợi cho kinh tế đảng chớ không có lợi cho kinh tế quốc dân, nước Việt Nam vẫn còn nghèo khổ vào bực nhất thế giới. Về mặt tôn giáo, Hà Nội cũng có chính sách quốc doanh tương tự, để tạo ra những tổ chức tôn giáo bù nhìn tuân theo lệnh đảng thành một sức mạnh chính trị củng cố quyền lực của đảng. Hà Nội rất sợ sức mạnh ngày càng lớn của GHPGVNTN, họ đòi bóc nhãn hiệu GHPGVNTN là âm mưu kỳ thị, chia rẽ tôn giáo nhằm từng bước phá hoại Giáo hội chính thống này.

Hòa Thượng Thích Quảng Độ nhìn thấy rõ âm mưu đó, Ngài không cho bóc nhãn hiệu GHPGVNTN. Ngài là Viện trưởng Viện Hóa đạo, vị cao tăng đứng hàng thứ hai của Giáo Hội, Ngài cũng là nguời từng được lãnh giải Hòa bình Nobel. Ngài thà chết, thà bị tù đầy chớ không chịu chấp nhận một việc làm có tính cách chối bỏ GHPGVNTN. Phật tử trong nước không chấp nhận việc đó và tín đồ Phật giáo Việt Nam hải ngoại cũng không chấp nhận việc đó. Những người Cộng sản Việt Nam đã đem chính trị vào tôn giáo. Nay họ lại đem chính trị vào việc cấp cứu cho hàng trăm ngàn người nạn nhân của một nạn lụt làm chấn động con tim của mọi người Việt Nam. Họ đã chơi với lửa. Họ làm như không nhìn thấy cuộc biểu tình nửa triệu người ở Belgrade đã lật đổ một chế độ độc đoán trong suốt 55 lịch sử cộng sản ở Nam Tư. Và họ cũng không thấy những hậu quả khủng khiếp của sự chia rẽ và hận thù tôn giáo ở Trung Đông kéo dài cả ngàn năm nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.