Hôm nay,  

Điếu Văn Nguyễn Cao Đàm

15/06/200100:00:00(Xem: 7855)
Kính thưa tang quyến cùng quý vị thân hữu,

Hôm nay là lễ an táng cố nhiếp ảnh gia Nguyễn Cao Đàm, pháp danh Chúc Đà, chúng tôi xin phép tang quyến cùng quý vị thân hữu để có vài lời về một tên tuổi của làng nhiếp ảnh Việt Nam.

Kính thưa bác Đàm,

Thay mặt cho một số anh em nghệ sĩ nghệ thuật tạo hình chúng tôi kính chào lần cuối để tiễn đưa bác về nơi an nghỉ cuối cùng.

Trang đời Nguyễn Cao Đàm vừa khép lại, giới nghệ thuật, nhất là nhiếp ảnh, đã mất đi một con chim đầu đàn để hướng dẫn hoặc một thân cổ thụ để nương bóng rồi cùng góp sức xây dựng một nền nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam vững mạnh.

Tám mươi sáu tuổi kể là thọ. Nhưng người nghệ sĩ lại không thể hài lòng với tuổi thọ ấy khi cuộc đời trước mặt còn biết bao nhiêu điều chờ đợi để được bàn tay người nghệ sĩ tạo nên tác phẩm; khi những bạn bè, đệ tử vẫn còn trông mong những tác phẩm bậc thầy để noi theo.

Nhưng làm sao cưỡng lại với lẽ sinh tử. Con người xác thân của Nguyễn Cao Đàm đã ra đi, nhưng nhiếp ảnh gia Cao Đàm thì vẫn còn tồn tại dài lâu với văn hóa Việt Nam ở hải ngoại cũng như ở trong nước.

Là một nhiếp ảnh gia tiên phong, thật là biết bao khó nhọc khi tự mình phải nào là học hỏi tìm tòi kỹ thuật, xác định đường lối, xây dựng phong thái riêng không những cho mình mà còn mong cho ngành nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam có chân đứng bững vàng trong làng ảnh nghệ thuật quốc tế.

Những giải thưởng quốc tế mà bác đã đạt được trong thời kỳ vàng son của nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam không là điều lạ lùng, mà nó chứng tỏ một kết quả tất nhiên của người nghệ sĩ có bản lãnh hiếm người theo kịp.

Kể từ buổi đầu khi người ta còn bỡ ngỡ với bộ môn nhiếp ảnh nghệ thuật, bác cùng một số các nhiếp ảnh gia nghệ thuật tiên phong đã hoặc tổ chức, hoặc viết sách hay mở lớp đào tạo thêm nhiều người cho bộ môn này phát triển rực rỡ đúng với tâm nguyện của lớp đàn anh khai phá để lại cho lớp sau gặt hái kết quả. Vâng, xin bác yên lòng, ngành nhiếp ảnh nghệ thuật VN ngày nay đã là một thực thể, một giá trị cao đóng góp với nhiếp ảnh thế giới.

Bác không chỉ là một nghệ sĩ thuần túy, mà chính là một con người nghệ thuật còn mang dáng dấp của những người mà truyền thống xưa gọi là người quân tử ở phong cách ứng xử với gia đình và xã hội. Tính chất nhân bản ở những tác phẩm cũng thể hiện phần nào tấm lòng hướng về nhân ái, về nẻo thiện, nó cho chúng ta thấy một chân lý rất hiển nhiên là cái đẹp ở ngay cạnh chúng ta, rất giản dị và tầm thường nhưng cần có một tấm lòng để thể hiện nó. Chính cách ứng xử của một người còn mang nhiều dấu vết văn hóa Đông Phương đã là căn bản để làm nảy sinh nghệ thuật nơi những đối tượng bình thường.

Người nghệ sĩ nào không mang ước vọng vươn cao, vươn cao trong cuộc sống, và vươn cao trong nghệ thuật. Nhưng ở cuộc sống còn có mức giới hạn, còn nghệ thuật thì vô cùng. Nhiếp ảnh gia Cao Đàm cũng chẳng bao giờ dừng lại ở những thành quả đã đạt được, luôn luôn sáng tác dù trong hoàn cảnh nào.

Một bức ảnh chụp sau năm 1975 mà Cao Đàm rất tâm đắc mà có lẽ nên đặt tên là "khát vọng tự do". Ảnh chụp chiếc thuyền đang trên ụ đóng dở dang, với những cánh chim tung trời nói lên rất mạnh khát vọng tìm tự do của nhiều người Việt trong đó có tác giả đang phải sống trong chế độ hà khắc CS.

Tự do như cánh chim bay. Bây giờ thì tác giả tấm hình ấy đã hoàn toàn tự do, không vướng bận chút gì của xã hội của nhân gian. Chút thân xác già nua gửi lại nơi nấm mộ nhỏ trên đất Úc, còn linh hồn thì phiêu diêu tự tại đi tìm những vẻ đẹp nơi miền miên viễn.

Chắc quý vị cũng đồng ý với tôi là bây giờ thì nhiếp ảnh gia Cao Đàm của chúng ta đang thung dung dạo chơi miền cực lạc, nơi không hề có lo âu và ưu sầu.

Xin trân trọng cám ơn và kính chào quý vị.

Nhà văn Lê Văn Ngọc - Ngọc Vân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Cựu cố vấn an ninh quốc gia John Bolton đã trở lại twitter sau hơn 2 tháng gián đoạn - ông viết “Vui mừng trở lại – hãy giữ liên lạc …”.
WASHINGTON - TT Trump ra sức bênh vực luật sư riêng của mình tiếp theo các tố giác của nhân chứng xác nhận vai trò của Giuliani được giao là điều hợp nỗ lực vận động Ukraine điều tra cha con Biden.
WASHINGTON - 1 email nội bộ của Bạch Ốc xác nhận: chính sách “lưu lại Mexico” được mở rộng với di dân tìm đến biên giới Arizona.
WASHINGTON - TT Trump xác nhận ông đang ngăn ngừa trường hợp Hong Kong bị xóa sổ - ông đã yêu cầu lãnh tụ Xi không đưa quân tới đặc khu bán tự trị để không ảnh hưởng thương lượng mậu dịch.
Khoảng cuối tháng 11/2019, theo trang Bloomberg, Amazon.com Inc. đang chuẩn bị mở chuỗi siêu thị Amazon Go không cần thu ngân vào năm 2020.
Thực tế, hiện nay người ta vẫn chưa thể “đóng băng” để tạm ngừng mọi hoạt động sống của con người trong một khoảng thời gian nhất định giống như trong phim khoa học giả tưởng vẫn hay đề cập.
HAWTHORNE - Công ty Tesla trình làng kiểu xe “Cyber-truck” tại California – nhưng chủ nhân Elon Musk không tránh khỏi 1 tình huống bối rối.
WASHINGTON - TT Trump tỏ ra cởi mở với khả năng tranh cử ghế nghị sĩ Kansas của ngoại trưởng Pompeo.
WASHINGTON - Các viên chức Bạch Ốc và nghị sĩ thuộc đảng CH họp kín trong ngày 21-11 để thảo luận cuộc luận tội tại Thượng Viện - 1 viên chức tiết lộ: chương trình luận tội dự kiến kéo dài 2 tuần.
WASHINGTON - Công dân Hondura đầu tiên tìm kiếm quy chế tị nạn tại Hoa Kỳ đã tới Guatemala hồi sáng Thứ Năm, theo thỏa thuận giữa chính quyền Trump và Guatemala. Các tổ chức bảo vệ nhân quyền lên án thỏa thuận này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.